Tên chiếu sinh sống Việt Nam: Trảm vương GiaSố tập: 4 (45 phút/tập)Biên kịch: Kiều AnĐạo diễn: Hầu Bá UyDiễn viên chính:Dương quang quẻ Hữu – vai Triệu vươngKhải Khải – vai Đường tè QuangTrương Du – vai Mai HươngTrương Ly Ly – vai lưu lại Kim PhụngLý Hựu lấn – vai Chu Đại Chiêu

***Review này thiên về phân tích và phản hồi phim. Mặc dù phần phim này có cốt truyện khá đối kháng giản, dễ đoán nên tất cả spoil hay là không cũng vậy xD ***

***

Nội dung

Triệu vương vãi gia bắt gặp một người thiếu phụ xinh đẹp trên phố, bèn sai người bắt đem lại phủ. Người đàn bà này là lưu Kim Phụng, vk của Đường Văn Huy, một thợ dệt bao gồm tiếng trong vùng. đơn vị họ Đường mất fan thân, ráo riết đi tìm. Triệu vương vãi bèn sai người giết hết cả nhà, chỉ từ lại cậu bé xíu Đường Tiểu quang đãng (con trai lưu lại Kim Phụng) và cô hầu gái Mai mùi hương sống sót. Nhị thiếu thốn gia nhà họ Đường là Đường Văn Quảng (CL ko nhớ vị sao lại không có mặt ở hiện trường lúc anh chị bị thảm sát) trên đường đến phủ Khai Phong kêu oan bị viên tướng dưới trướng của Triệu vương đánh thừa sống thiếu chết, bị giấu vào trong 1 thùng chở rau củ quả nhằm quan binh lấy phi tang xác. Không ngờ, Bao Công trên đường đã bắt gặp, đưa Đường Văn Quảng về phủ để chữa trị, đôi khi giam viên tướng kia vào đại lao. Đường tiểu Quang thuộc Mai mùi hương (đóng đưa trai nhằm tránh lộ thân phận) dắt nhau chạy trốn khỏi sự truy nã bắt của bộ đội nhà Triệu vương…

***

Bình luận

Một phần phim nhạt nhòa, tình tiết quá nhàm và thiếu ý tưởng: vương tôn quý tộc cậy quyền cậy cầm cố ức hiếp giết hại dân lành. Kịch bản cố tình thêm vài chỗ râu ria cho vừa khéo 4 tập, tuy thế thừa thãi, không tương quan gì lắm mang lại tình tiết chính của mạch truyện (theo ý kiến của mình thì nếu chọn lọc ra rất nhiều tình huyết căn bạn dạng thì cả phần này chắc chắn chỉ gói gọn gàng trong 2 tập phim). Tuyến đường nhân đồ thiếu đậm chất ngầu và màu sắc riêng, phe thiện phe ác quá rõ ràng và nội trọng tâm nhân trang bị không được đào sâu. Điển hình là nhân trang bị Chu Đại Chiêu, tưởng rằng vẫn (và theo mình thì nên) là cơ bản của vụ án, nhưng sau cuối mình lại bế tắc vì sự lộ diện quá ngắn ngủi, sự bặt tăm một cách tiếc nuối của nhân đồ vật này khi bạn xem còn chưa kịp hiểuvà thấu hiểu với ông. Câu chuyện tình yêu giữa Triển Chiêu với Mai Hương, hay chính xác là tình cảm đơn phương của Mai Hương dành riêng cho Triển Chiêu – được xây dừng hời hợt chẳng đâu vào đâu. Phiên bản thân nhân thiết bị Mai hương thơm cũng ko được xây dựng gồm chiều sâu, khá yếu ớt và mờ nhạt, khóc các và những lần thấy cô này khóc mình thấy khôn cùng mệt mỏi, như sẽ vừa khóc vừa làm duyên vậy. Với sắc quá đều đều như Trương Du thì chắc rằng đạo diễn đừng giao mang đến cô này số đông vai “mỹ nhân” như kĩ nàng Bạch Như Mộng (Hồng hoa ký) hay cô hầu gái Mai Hương được nhận xét là “xinh rất đẹp lắm”. Về phần nhân vật dụng Triệu vương, người xem thuận tiện bị thuyết phục rằng đây là một nhân thiết bị phản diện độc ác, nhưng mà do những thiết kế của Dương quang quẻ Hữu vốn choàng lên nét “phản diện” quá rõ ràng, chứ không hẳn nhờ diễn xuất. Biểu cảm của Dương quang Hữu nghèo nàn, trăm ngàn phân cảnh như một. Ở nhân thứ này trọn vẹn không choàng lên khí hóa học của bậc vương vãi gia, không tồn tại gì khiến cho người ta tưởng tượng ra một Triệu vương thông minh tài hoa như lời chén Vương Gia kể mà từ trên đầu đến cuối chỉ thấy toàn làm cho bậy.

Tóm lại, diễn biến của phần phim chưa tới nỗi dở nhưng khô cứng và thiếu bất ngờ, vụ việc nan giải nhất chỉ là làm chũm nào Bao Công hoàn toàn có thể dụ được Triệu vương mang đến công đường che Khai Phong nhằm định tội cơ mà thôi. Tuyến nhân thiết bị không ấn tượng, diễn xuất ko thuyết phục và những tình tiết thừa thãi vô thưởng vô phạt có tác dụng phần phim tệ đi rất nhiều.

Rating: 4.5/10

***

Xem đánh giá các phần phim không giống của series Bao Thanh Thiên 1993 trên đây

***