Đời của bạn lính biên phòng cứ cố gắng đưa tôi ra đi dần xa dần con sông Chu với Đồn Biên phòng sống Quế Phong, Nghệ An. Tuy thế lòng tôi thì ko tài như thế nào quên được thiếu nữ đã cứu giúp tôi trong tối vượt sông chạm chán lũ ấy. Yêu cầu tới 6 tháng sau, tôi mới gồm dịp trở về bến sông Chu để hỏi tìm cô gái ấy...

Kính thưa những anh, các chị trong Ban Biên tập!

Tôi có một mẩu truyện giấu kín đáo trong lòng sẽ 25 năm nay. Nhì mươi nhăm năm qua, hình bóng thiếu nữ ấy và đông đảo gì xẩy ra trong một đêm mưa gió chỗ bến sông Chu dưới thác nước Thác chết ở huyện Quế Phong, tỉnh nghệ an vẫn trở về thi thoảng trong tim trí tôi với cùng 1 nỗi ghi nhớ thương khắc khoải.

Câu chuyện của tôi dễ dàng nó chỉ là một trong những kỷ niệm, mà không phải là kỷ niệm bởi vì nó là một cam kết ức tươi nguyên trong tuổi 18-20 của tôi. Tôi sẽ giữ nó một trong những ký ức đẹp mắt nhất, đáng trân trọng độc nhất của cuộc đời mình. Tôi viết lại câu chuyện này không tồn tại hàm ý gì khác rộng là mong muốn qua tờ báo an ninh thế giới Cuối tháng, có thể tôi đã tìm được người con gái ấy.

Có thể thời gian lớp lớp qua mau, có thể mọi thứ đang vật thay đổi sao dời, song người con gái ấy mặt bến sông Sầm thì vẫn còn, sống không nguy hiểm đâu đó trên rất nhiều cao nguyên đá, hay hầu hết ngọn núi xa xôi của thức giấc Nghệ An.

Mà cũng rất có thể là nơi các thung lũng hoang vắng ngắt bên con sông Chu và thác nước Thác Chết cách trở. Ước gì, tôi có thể gặp mặt lại cô nhằm quỳ xuống nói một lời cảm ơn nhưng mà suốt 25 năm qua thời gian nào tôi cũng canh cánh mặt lòng chưa kịp nói.

Câu chuyện xảy ra vào một trong những buổi chiều tháng 10/1982. Dịp đó tôi được lệnh khẩn lên bản P công tác gấp, một phiên bản trọng yếu ớt nơi địa phận biên giới Quế Phong, tỉnh giấc Nghệ An. Tôi đi dạo gần xuyên suốt một ngày đường vị trí Đồn Biên phòng đóng góp quân bên dưới xã N mang đến bến sông Chu là lúc trời vừa ngả chiều.

Lúc ấy khoảng chừng 3h chiều, mặc dù vậy chiều thu ở miền núi trời nhạt nắng vô cùng nhanh, chỉ độ sau 4h là màn tối đã ôm siết lấy mọi thứ. Sông Chu bấy giờ đồng hồ nước chảy vô cùng hiền hòa. Tôi call bè và chuẩn bị vượt sông. Hotline mãi, gọi mãi dẫu vậy bến sông thanh vắng không có một nhẵn người.

Gặp vài người dân gùi củi từ trong rừng đi qua, ai ai cũng khuyên tôi đề xuất nghỉ lại phía bên này đợi sáng sủa mai hãy quá sông kẻo hết sức nguy hiểm. Tôi không thể chần chừ được, phải vượt sông trước lúc trời tối. Tôi quyết định kéo loại bè mảng của người nào đó neo sát bên sông, buộc cha lô súng lên vai, xắn quần cao và xuống bè phòng sào qua sông.

Con sông Chu sinh sống tít biên cương hiền hòa là thế, nước chảy dịu dàng là thế, tuy nhiên khi tôi phòng bè ra mang đến giữa dòng sông, bỗng nhiên nước tung xiết, bè chòng chành gần như xoay tít. Cơn bọn chiều trên núi ùm ụp đổ về kéo theo trận mưa rừng bất chợt.

Tất cả diễn ra nhanh mang lại nỗi chỉ vào một thoáng chốc, thoải mái và tự nhiên bầu trời tối sầm, nước sông nhấc lên cuồn cuộn, mẫu bè chòng chành của tôi rơi vào tình thế vực xoáy của nước. Tôi biết mình đã sai khi không nghe lời của người dân phiên bản có kinh nghiệm tay nghề nơi phía trên khi quyết trọng tâm vượt sông thời gian chiều tối.

Cầm có thể nguy hiểm, tôi ở rạp xuống bám dính chắc lấy bè, phó mặc cho sự may đen thui của số phận. Thiệt kỳ lạ, khi mẫu bè của tôi đang quay tít và chuẩn bị chìm nghỉm trong làn nước xoáy dữ dội thì có ai kia ở dưới bè la lên: "Cẩn thận, bám thật kiên cố vào bè, tôi đưa anh quá sông!".

Tôi không kịp định thần xem sẽ là ai thì cái bóng black ngụp lặn dưới nước sẽ ghé vai chống đỡ bè, vừa lựa chiếc chảy của nước, vừa đẩy bè chuyển tôi qua sông. Chiếc bè trôi thêm một quãng nữa thì gặp mặt dòng nước chảy xiết thừa mạnh. Nhẵn đen bên dưới bè chụp lấy đầu tôi bơi vội cho lùm cây cạnh đó và đẩy tôi leo lên cây.

Cuối thuộc thì tôi cũng lóp ngóp leo được lên lùm cây rầm rịt mọc hồn nhiên giữa lòng sông. Nhẵn đen bên tôi cũng gấp trèo lên theo. Bây giờ tôi new định thần kỹ, thì ra chính là một thiếu nữ mà tôi không tài nào nhìn rõ được khuôn mặt bởi trời tối thui.

Một cô bé dân tộc đi rừng về muộn bị tôi lấy mất bè bèn bơi theo để lấy bè. Shop chúng tôi mỗi bạn ngồi mặt một chạc cây, mưa gió và cái lạnh rít tư bề. Trong trơn đêm, tôi hình dung cô nàng còn khôn cùng trẻ, ở tiếng nói và tiếng cười cợt trong vắt.

Cô vừa cụ nước ở váy vừa kể: "Chiều hôm trước cũng có mấy anh bộ đội vượt sông muộn. Em vẫn can những anh quá sông bởi dòng sông Chu mùa này buổi chiều bè bạn thường về bất chợt, nguy khốn lắm. Can mãi mà cả bố anh cứ bảo những anh ra đời là dân sông nước, đâu tất cả ngại gì chuyện thừa sông bình thường này.

Với lại cứ nhìn mặt sông êm ả, nước chảy hiền khô hòa thì người quen biết thế làm sao được. Cố là cả ba anh cột tía lô lên lưng cùng dancing xuống sông bơi. Được mấy phút ra cho giữa dòng, bè bạn rừng ập tới cuốn trôi phăng. Chiều hôm kia em cũng đi rẫy về muộn, khi em về thì tập thể đã hết, em bơi dọc sông vớt được xác cả cha anh chuyển lên đụng đất phía dưới Thác Chết. Mãi đến trưa nay, dân bạn dạng mới thờ ma chôn cất cho những anh đó".

Tôi quan sát theo tay cô bé chỉ về phía xa xa thấy mấy chấm mùi hương lập lòe trong đêm tối. Bấy giờ đồng hồ tôi mới lưu ý mùi hương thơm phả vào không khí rờn rợn. Trước tiên tiên, nam nhi trai đôi mươi tuổi đứng cạnh một tín đồ khác giới, cảm thấy rõ tương đối thở, giọng nói và mùi hương tóc mùi thịt domain authority của một bạn con gái, tôi run rẩy, miệng nói tránh việc lời, người căng thẳng mệt mỏi như lên cơn sốt.

Tôi chỉ ậm ừ qua loa, không bắt chuyện cũng không tận hưởng ứng gì nhiều. Tôi ấp úng nói được vắn tắt mấy câu đại ý rằng do nhận trọng trách gấp yêu cầu tôi mới cần vượt sông vào đêm. Thật ra chưa hẳn tôi không muốn bắt chuyện với cô gái không rõ phương diện kia, dẫu vậy tôi thừa dút dát.

Bao nhiêu loại tếu táo vui nhộn ở 1-1 vị, giữa một đám con trai đực rựa cùng với nhau giờ đây trốn tiệt, còn lại tôi hậu đậu về câm như hến bên cạnh một cô nàng sôi nổi, vô tư. Suốt suốt đêm đó phía dưới chân được coi là dòng nước réo điện thoại tư vấn chảy xiết. Phía trên là bầu trời đen kịt đầy mây vần vũ. Tôi và cô nàng tựa sống lưng vào chạc cây.

Cả nhì đều im lặng đến nỗi nghe rõ cả khá thở và tiếng tim đập rộn lên vào lồng ngực. Thỉnh thoảng cô gái nhắc tôi bám chặt vào cây cỏ kẻo ngủ quên cơ mà rơi xuống sông. Giọng cô nàng dịu dàng dĩ nhiên tiếng cười cợt trong vắt. Tôi lụng bụng trong miệng, may nhưng mà trời tối, còn nếu không cái gương mặt đỏ dừ của tớ trông đang ngố đến ráng nào.

Im im quá thọ trong một tối dài, rồi tôi cũng ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh dậy, trời vẫn không sáng. Tôi giật thót mình cho nỗi la toáng lên. ở kề bên tôi, cô nàng cũng đang gục nguồn vào ngực tôi ngủ. Cô đã đưa đoạn dây dù ở chiếc bố lô của tôi cẩn thận cột tôi vào chạc cây và buộc tay cô ấy vào tay tôi rồi cả hai thuộc thiếp đi.

Tiếng hét của tớ làm cô gái giật mình choàng dậy với rơi tõm xuống sông. Thật may sợi dây dù đã buộc tay tôi với tay cô lại cùng với nhau nên cô không bặt tăm dưới lòng sông sâu hút. Cô nàng lóp ngóp trèo lên hốt hoảng hỏi: "Có chuyện gì không?".

Tôi ngượng chín người và tấn công trống lảng: "Không, tôi mộng mị thấy mình bị chết đuối". "Trời đất", cô bé cười như nắc nẻ: "Suýt nữa anh có tác dụng tôi chết đuối thì có".

Lúc ấy, thiếu hiểu biết nhiều sao tôi lại có một kiến nghị ngu dại nhất bên trên đời, cho tới giờ tôi vẫn còn đấy ân hận mãi do lời đề nghị đó: "Hết bè cánh rồi, cô có thể đưa tôi thừa sông hiện giờ không? Trời cũng chuẩn bị sáng rồi, tôi đề nghị về đơn vị mới gấp". Cô gái vui vẻ túa dây mặc dù cho tôi với bảo: "Ta đi thôi".

Chiếc bè mảng tơi tả hôm qua vẫn còn dưới bụi cây. Cô gái ngừng khoát bắt tôi trèo lên bè để khỏi ướt ba lô và tư trang. Còn cô tập bơi ở bên dưới vừa bơi vừa đẩy bè đi lựa loại chảy đến an toàn. Tôi nói gắng nào cô gái cũng không nghe.

Cô bảo: "Tôi sinh ra ở trên con sông Chu này, tôi biết bơi trước khi biết đi, tôi thuộc chiếc sông này như thuộc lòng bàn tay, anh nhằm tôi góp anh đẩy bè qua sông". Thú thiệt tôi không giỏi về sông nước, đành nghe lời cô nàng bước lên bè. Trời dịp đó vẫn còn đó tối lắm.

Tôi không thấy được gì sinh hoạt trên mặt nước ngoài mái tóc dày black búi gọn gàng sau đầu với bờ vai sải nước nhoang nhoáng đẩy bè đi. Tôi thừa sông lịch sự bờ mặt kia vào tầm khoảng 4h sáng. Chia tay, tôi ngắc ngứ chẳng nói được câu gì. Cô gái thôi cười, lặng lẽ âm thầm vắt nước sinh sống gấu váy.

Một cơn gió ào đến làm cho tất cả hai cửa hàng chúng tôi đều rùng mình. Tôi nói cùng với cô gái: "Tôi là Huy làm việc Đồn Biên chống 567". Cô nàng trở lại bè nói vọng lên: "Chúc quân nhân đi mạnh tốt nha. Khi nào về qua sông Chu thì tới bên em chơi". Rồi cô bé chống bè đi ngay. Dòng bóng black sẫm từ trần dần sau số đông lùm cây dứa dại.

Đời của fan lính biên chống cứ ráng đưa tôi đi xa dần xa dần dòng sông Chu với Đồn Biên phòng ở Quế Phong, Nghệ An. Nhưng mà lòng tôi thì ko tài như thế nào quên được người con gái đã cứu giúp tôi trong đêm vượt sông chạm chán lũ ấy.

Phải cho tới 6 tháng sau, tôi mới có dịp quay trở lại bến sông Chu để hỏi tìm thiếu nữ nhưng dân bạn dạng ở kia thưa thớt, không ai biết cô bé trong tối vượt bầy ấy là ai trong số con gái dưới bản. Tôi hỏi về nấm chiêu mộ của cha người bộ đội vượt sông tối trước hôm tôi thừa sông.

Dân bản chỉ mang lại tôi 4 nấm tuyển mộ dưới Thác chết và nói rằng, ở kia chôn thêm nấm mèo mộ con Y Hiêng. Con Y Hiêng bơi lội theo cứu vớt mấy anh lính bị đàn cuốn trôi. Đêm đó sông Chu đem những tứ mạng người, trong số đó có bộ đội và một bạn của phiên bản là nhỏ Y Hiêng đó.

Con Y Hiêng bắt đầu 17 tuổi, xinh đẹp, bơi xuất sắc nhất bản. Tôi rùng mình ớn lạnh sống lưng tìm lên Thác Chết thắp hương cho những đồng chí xấu số. Ba nấm mộ có bia tự khắc tên, quê cửa hàng và đối chọi vị. Còn một mộc nhĩ mộ không có tên...

Từ đấy trong suốt thời gian tôi công tác ở Quế Phong, sau này bóc tỉnh về thành phố hà tĩnh rồi ra thành phố hà nội công tác, hễ dịp nào bao gồm dịp tôi đều quay trở về bến sông Chu tìm ân nhân của mình. Tôi đã chạm chán rất nhiều phần đông ân nhân cũ, đang cảm tạ đậc ân của họ.

Thế nhưng người con gái không rõ mặt trong chiếc đêm vượt sông Chu thì xuất xắc nhiên không một ai hay biết dù tôi đã dày công trở đi, quay lại tìm kiếm không biết bao nhiêu lần. Người con gái ấy là ai, cô còn sống không, cô làm việc đâu khiến cho ký ức của tôi luôn thảng thốt?

Phải thú nhận rằng, cho tới cả bây giờ, tuy vậy đã cách qua tuổi 40, tôi vẫn cấp thiết nào quên được giờ đồng hồ cười, mùi tóc và hơi thở của cô gái ấy trong mẫu đêm quá sông đáng nhớ. Nó ám hình ảnh tôi kinh khủng, nó như là một giấc mơ đẹp, một nỗi xung khắc khoải không bao giờ tới được. Một tình yêu thiêng liêng nhưng tôi được ban dấn ở cuộc đời binh nghiệp khó khăn vất vả này.

Ước gì tôi bao gồm thể gặp lại được cô gái ấy để nói lời cảm ơn nhưng năm xưa tôi chưa kịp nói.

Lê Văn Huy

Lời BBT:

Cảm ơn anh Lê Văn Huy. Đã thọ lắm rồi, chuyên mục "Chuyện khó khăn tin nhưng bao gồm thật" lại được hiểu một câu chuyện ấm áp như vậy. Cuộc sống thường ngày giấu phía trong bao điều kỳ diệu nhưng mà không phải ai cũng có suôn sẻ nhận được điều kỳ lạ ấy. Anh là một trong những người may mắn.

Có thể anh sẽ không lúc nào gặp lại được thiếu nữ trong đêm sông Chu ấy, nhưng phần đông gì mà cô gái mang đến mang lại anh sẽ theo ông suốt cả cuộc đời. Đừng thế tìm phương pháp để trả bằng hết phần lớn món nợ ân tình, ân nghĩa.

Mình nhận đậc ân ở một bạn này, rồi vẫn lại trả ân tình ở một fan khác. Cuộc sống thường ngày là vậy, đến và thừa nhận đâu có thể định trước được.

Chúng tôi cũng mong, điều vi diệu lại xẩy ra thêm một đợt nữa với anh, rằng anh sẽ gặp lại cô nàng năm xưa qua cầu nối chuyên mục "Chuyện khó tin nhưng tất cả thật". Biết đâu đấy, cuộc sống vốn chứa đựng những điều bất ngờ nhất mà. Chúc anh vừa ý ước ao ước của mình.