NĂM CAM CON ĐƯỜNG TRỞ THÀNH “ÔNG TRÙM” GIANG HỒ SÀI GÒN

Năm Cam làm bảo kê và tổ chức triển khai xới bạc bẽo cò bé nhưng y phân biệt tương lai sầm uất và mối đe dọa treo trên đầu đầy đủ kẻ chiếu bên dưới như y bất kể lúc nào. Năm Cam tái hợp với “nữ chúa” Lệ Hải – vợ trùm giang hồ nước Đại Cathay ra đời liên minh làm ăn uống phi pháp, bắt đầu kỷ nguyên vươn lên là ông trùm số 1 Sài Gòn.

Những trận đánh bảo kê

Sài Gòn trong thời điểm 1967-1968, phồn thịnh chưa từng thấy với mặt hàng viện trợ quân sự của Mỹ, bộ phận quan chức tham nhũng, đã tạo nên tầng lớp “giàu xổi” no cơm đâm dửng mỡ dấn thân ăn nghịch trác táng, tất nhiên trong số thú vui ấy, luôn luôn phải có cờ bạc. Hai sòng bạc tổ chức triển khai qui mô như một “Macao thu nhỏ” với không thiếu thốn trò chơi, một là của ông Tám Phánh, công ty khách sạn Kim Thành với ông Bảy Diệm trong khu Cây da xà danh tiếng thời đó.

Bảy Xi (anh rể của Năm Cam) mở sòng bội nghĩa nhưng đồ sộ cò con, bù lại, vày tính chất bình dân nên hoạt động rất rôm rả. Sòng bội nghĩa không thể nạm định, đề xuất liên tục dịch rời nên ít nhiều phải đụng đụng đến địa bàn làm ăn của nhà sòng khác.

*
Thắng “Tài Dậu” (bìa trái) cùng Năm Cam, hồ nước Việt Sử và hai nhân đồ dùng của giang hồ đất Bắc.

Bảy Xi hậu đậu về, hèn xa Năm Cam, để hoàn toàn có thể tồn tại không sợ hãi sự quậy phá của các nhóm giang hồ khác, Bảy Xi cần tới sự trợ lực của cậu em bà xã làm bảo kê.

Đực “bà Tiều” sau khoản thời gian từ hòn đảo Phú Quốc trở về, cũng lao vào tổ chức sòng bạc tình như Bảy Xi trên khu cầu Ông Lãnh. Những tay chơi bạc bẽo gọi sòng của Đực là sòng chợ Cá. Chủ những vựa cá tại đây sau thời hạn chơi sống sòng Đực “nhảy dù” qua sòng Bảy Xi test thời vận.


Biết chuyện, Đực trầm trồ cay cú. Y chạy Vespa qua sòng Bảy Xi thăm dò. Vừa thấy mặt hung thần quỷ ác khu Chợ Cá, những tay đùa bạc vốn dĩ là dân làm ăn, gấp ríu ríu lên xe quay trở lại sòng của “anh Đực” hấp thụ mạng. Bảy Xi thở than với đứa em vợ: “Chuyện làm cho ăn không người nào đụng đụng ai, thằng Đực nghịch kiểu này là không được rồi!”.

Suy nghĩ về một lúc, Năm Cam nói: “Thôi, chuyện anh Đực nhằm tui tính cho. Có gì ông lo giùm bà xã con tui. Anh dụ Đực “bà Tiều” qua sòng của anh, tui tính sổ nó cho”.

Quả nhiên, Bảy Xi làm y như lời Năm Cam dặn dụ được Đực chạy Vespa qua sòng Bảy Xi. Vừa cua vào đầu ngõ, Đực bị Năm Cam chém mấy dao vào tay, vai cùng lưng. Bị nạp năng lượng đòn bất ngờ, Đực quăng quật chạy. Chạy được một đoạn, dường như mắc cỡ, Đực chụp thanh gỗ ven đường quay trở lại ứng chiến cùng với Năm Cam.

Lúc quay trở lại thấy Năm Cam đang vung vẩy bên trên tay khẩu ru-lô cảnh sát, Đực vứt luôn luôn cây gậy vứt chạy. Năm Cam xua theo vài bước rồi đứng lại, cười gằn: “Tưởng sao, hóa ra cũng biết hại súng”.

Sau vụ việc này Năm Cam vươn lên là nhân đồ được nuông số một ngơi nghỉ sòng Bảy Xi.


Là tay các bạn có trung bình cỡ, Tài “chém” (một gã du côn) từng xách dao đuổi Đại Cathay chạy tất cả cờ yêu cầu y tỏ ra không kính trọng Bảy Xi. Quanh đó ra, Tài còn là cận vệ của Trung tá Trân “biệt kích” (em bà xã Đại tướng Tổng tham vấn trưởng quân đội cộng hòa Cao Văn Viên) bắt buộc y mặc sức tung hoành quậy phá, coi mọi tay giang hồ nước khác đều dưới tầm đôi mắt mình. Như hay lệ, Tài ghé sòng bội bạc Bảy Xi.

Bảy Xi cách ra, gương mặt không đem gì làm vui vẻ: “Tiền tao đưa mang đến mày là hảo ý bằng hữu chớ liệu có phải là thiếu nợ thiếu hụt nần gì mà mày cho tới đòi?”. Tài nghe câu nói xóc óc cũng nổi cơn thịnh nộ, Bảy Xi bực tức rồi ôm đồm vã dữ dội suýt dẫn đến xô xát nhưng được mọi bạn can ngăn. Tài buông lời hăm dọa trước khi lên xe pháo đi về, Năm Cam bệnh kiến từ đầu đến cuối hất hàm hỏi Bảy Xi: “Thì chắc yêu cầu chơi thằng này thôi!”. “Có điều, sợ đùa không lại nó thì cũng dẹp tiệm”, Bảy Xi trả lời. Năm Cam lạnh lùng bảo: “Tui gặp Sáu công ty rồi tính”.

Cũng như lần trước, Năm Cam ngồi trong quán cafe phía trước sòng Bảy Xi chờ nhưng Tài ko lộ diện. Rồi cả tuần sau đó, gã du đãng mặc áo biệt kích vẫn như “bốc hơi” khỏi sài Gòn. Giới giang hồ nước ngầm hiểu ai là kẻ có gan chuột nhắt, còn riêng Năm Cam sau trận này danh tiếng được nâng lên 1 số nữa.

Một tay các bạn khác là tứ “bánh bò”, phệ tuổi hơn Năm Cam, có rất nhiều thành thích trong hang cùng ngõ hẻm 122 Tôn Đản, chạy xe cộ vào ngóc ngách quẹt vào trong 1 đứa nhỏ. Chắc rằng đang say, y xách tai đứa nhỏ tuổi chửi bươi om tỏi, dân trong hang cùng ngõ hẻm xầm xì: “Chỉ giỏi quậy trong xóm, ngon va tụi hang cùng ngõ hẻm 148 (nơi Năm Cam cat cứ) kìa”. Nổi cơn thịnh nộ, tứ phanh ngực hét: “Má tụi 148 là mẫu gì, đề cập cả đồng đội thằng Năm Cam cũng chưa dám đứng trước khía cạnh tao mà lại làm trời”.

Nghe nói lại, Năm Cam cùng vài người các bạn kéo xuống hẻm 122 gặp mặt Tư “bánh bò” ngồi nhậu tức tốc dạy mang đến hắn một bài học với màn đánh đấm túi bụi. Tứ tìm Bảy Xi với cái đầu quấn băng white toát, y vừa nói vừa xao xuyến nước mắt: “Tao đâu tất cả ngờ, bạn bè với nhau mà lại thằng Năm xử nặng trĩu tay quá!”. Tứ “đen” – một nhà sòng gồm tiếng trong hẻm 122 ấy sau thời điểm chứng con kiến màn đấu võ ấy vẫn tìm Năm Cam đặt vụ việc coi sòng mang lại mình.

Nuôi ước mong ra “biển lớn”


Chuyện bắt đầu từ việc Mã Chí giao Huỳnh Tỳ (tay nạp năng lượng chơi khét tiếng nằm trong danh sách Tứ đại thiên vương vãi Đại – Tỳ- Cái- Thế) cùng Cư già – cảnh sát hình sự của Nha Đô thành bảo đảm an toàn sòng bội bạc mình. Hồi kia Trung uý Hợi (biệt danh Hợi “điên”, trùm giang hồ khét tiếng, -sĩ quan tiền của sư đoàn dù đóng góp quân làm việc vườn Tao Đàn bảo vệ Dinh Tổng thống) sẽ bành trướng cụ lực, đưa bọn em thân tín mang đến tận sòng của Mã Chí.

Mã Chí từng nghe những về tật đột kích bừa bãi của Trung uý Hợi. Tên sĩ quan nhảy dù này thời điểm nào theo người một khẩu pháo carbin mét vuông cưa báng, cưa nòng với đã thanh toán ít nhiều đối thủ. Hợi yêu mong Mã Chí nộp 1 khoản chi phí bảo kê khủng nhưng không được đáp ứng. Hợi “điên” vun vạt áo khoác bên ngoài để lộ ra khẩu carbin. Sau loạt đạn đinh tai, toàn bộ đèn trong căn hộ cao cấp tắt phụt, các con bạc bẽo kinh hồn thi nhau tìm nơi nấp. Say máu, Hợi chĩa khẩu pháo vào giữa căn phòng siết cò.

Huỳnh Tỳ không hẳn là chiến binh chuyên nghiệp hóa như đàn lính nhảy dù này, tuyệt vọng chống trả. Viên đạn từ khẩu pháo P38 của Huỳnh Tỳ lạc trúng vào bé xíu gái khoảng 14-15 tuổi, chết tại chỗ. Không còn đạn, Huỳnh Tỳ vội chuồn theo lối thoát hiểm hiểm cứu vớt hỏa để ra ngoài. Hợi phán đoán địch thủ đã hết đạn, vội vàng vã truy kích.

Huỳnh Tỳ vừa ra cho đường, Năm Cam chạy xe cộ Honda lịch kịch tới. Y mong cứu: “Cứu anh với Cam ơi”. Năm Cam chở Huỳnh Tỳ chạy về hướng Sài Gòn. Đến nơi tạm gọi là an toàn, Năm Cam chú ý lại cỗ dạng thảm hại của bại tướng Huỳnh Tỳ.

Cái chết oan uổng của nhỏ nhắn gái vị viên đạn của Huỳnh Tỳ được thu xếp êm xuôi do khoản chi phí cho mái ấm gia đình nạn nhân và một số tiền lớn tưởng khác để nội vụ bước vào quên lãng trong hồ sơ cảnh sát. Mã Chí sạt nghiệp sau khi bán công ty và toàn thể tư trang của bà xã con. Huỳnh Tỳ lánh khía cạnh một thời gian trước sự truy tiếp giáp của băng Hợi “điên”, cần nhờ tín đồ đến nề tên trung uý nhảy dù trên không này để có thể tiếp tục tồn tại trong giới giang hồ.

Tình cố kỉnh của Huỳnh Tỳ làm Năm Cam thốt nhiên nhận ra, nếu như cứ mãi làm một con giỏi thí trên bàn cờ của Bảy Xi, một ngày như thế nào đó, y cũng sẽ ăn đạn cơ mà ra đi. Năm Cam kết thúc những vụ chạm độ nhằm tìm lấy danh tiếng và trở nên cẩn thận hơn lúc lui tới phần đa nơi phức tạp.

Thời gian dài, ngoài bài toán phụ vợ bán buôn lặt vặt ngơi nghỉ chợ trời Huỳnh Thúc Kháng, ghi số đề, mở xới bội nghĩa cò bé di động, Năm Cam chỉ lui tới các sòng bạc bẽo để trổ chút ngón nghề học tập được từ anh Bảy Huê Kỳ (truyền nhân của Chín Chuyền, một kỳ bẽo già nua thời Bình Xuyên còn sót lại) nhằm mục đích gồng gánh nhiệm vụ gia đình lúc này cả thể tới 5-6 đứa con.

(Còn tiếp)

TheoBáo mẩu truyện Pháp luật

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *