Hoa nở là hữu tình hoa rơi là vô ý hoa nào rồi cũng tàn nhưng chưa bao giờ là vô tri

Bài thơ này gói trọn cả một lời khai thị tuyệt vời giúp cho chúng ta giữ tâm an tịnh.

Bạn vẫn xem: Hoa nở là lãng mạn hoa rơi là vô ý hoa nào rồi cũng tàn tuy nhiên chưa lúc nào là vô tri

“Yếu vô phiền não”.

Yếu là thiết yếu yếu, là quan tiền yếu, là loại điều đặc biệt nhất.

Vô là không.

Yếu vô phiền não là cái điều quan trọng đặc biệt là làm sao cho cái chổ chính giữa của họ đừng bao gồm phiền não.

Tại vì chưng mình nhớ loại tâm phiền óc thì sau cuối mình bị phiền não.

Cái tâm mình vui thì cuối cùng mình vui.

Cho yêu cầu đúng lời chư Tổ nói: “Yếu Vô Phiền Não, yếu Vô Sầu“.

Điều chủ yếu yếu là đừng để cái tâm bản thân sầu bi.

Đạo Phật là đạo LY KHỔ ĐẮC LẠC.

Khổ là sầu khổ, là phiền não.

Phải tự mình ly tính năng này ra.

*
duyên đến buộc phải quý, duyên hết đề nghị buông, hoa nở là hữu tình, hoa rơi là vô ý

Như vậy: gặp mặt một cảnh giới như thế nào mà họ sợ nay ko sợ.

Gặp một cảnh trạng làm sao mình ai oán nay một mực đừng buồn.

Tất cả những chiếc đó đừng để nó chui vào trong tâm.

“Yếu Vô Phiền não Yếu Vô Sầu“, giỏi vô cùng!

“Bổn phận tùy duyên, mạc cưỡng Cầu“. Lúc mình làm cho một việc gì lúc nào cũng coi tất cả thuận duyên giỏi không?

Nếu thuận duyên thì làm, ko thuận duyên thì niệm Phật, không nên ráng sức thừa đáng, do khi cầm cố sức vượt đáng, khi thao tác gì quanh đó bổn phận của chính mình thường thường tạo ra phiền não.

Loading…

Cho yêu cầu bổn phận yêu cầu tùy duyên.

Ví dụ: Cái vấn đề làm kia là việc làm của một fan khác, nếu tín đồ ta nhờ mình hổ giúp sức đỡ, mình sẵn sàng giúp sức giúp đỡ.

Được thì góp đỡ, ko được thì cũng vui vẻ, chớ nên chấp vào này mà sinh ra phiền não.

Chữ “Mạc” là chẳng. “Mạc cưỡng cầu” là đừng nên cưỡng cầu, thì thoải mái và tự nhiên cái trọng tâm nó an tịnh.

Hay lắm câu này giả dụ giải ra cho thật là sâu sắc…

Hay lắm! 1 trong các buổi này giải không hết đâu.

“Vô ích ngữ ngôn hựu khai khẩu”. Câu này cũng thật sự là hay! Tổ nào cũng nói vì thế hết. “Vô ích ngữ ngôn” là những khẩu ca gì vô ích.

“Hựu” là chẳng, đừng… đừng tất cả nói, chớ “Khai khẩu”. Vô trong đạo tràng khi ao ước nói một câu gì cơ mà thấy rằng lời nói này vô ích… thì đừng nói.

Chính vì vậy, phần nhiều đạo tràng trang nghiêm hay thường chư Tổ cảnh báo rằng, nói chuyện thì vứt đi, phát âm kinh thì giảm lại, còn niệm Phật thì vô kể thêm một chút.

Những đạo tràng trang nghiêm thường thường có tổ chức những ngày tịnh khẩu, tại vì chưng tịnh khẩu như vậy tức là “Hựu khai khẩu“, là đừng bao gồm khai khẩu.

Khai là mở, khẩu là miệng, chớ mở mồm ra nói.

Nhờ vậy mà tránh giảm những chuyện thị phi, chấp trước, nói bạn này xấu fan kia tốt, nói đa số chuyện của thế gian ra…

Chính các chiếc chuyện của trần thế này nó trói bọn họ lại, nó trói riết… nó trói riết, nó trói mang đến lúc ở xuống rồi thì gặp mặt toàn là đều chuyện đó.

Tất cả đều do bao gồm cái tâm của bản thân mình đã làm cho sai, để bao gồm mình chịu chứ không ai chịu cả.

“Vô ích Ngữ Ngôn” là phần lớn ngôn ngữ, tiếng nói vô ích, không có lợi sự gì, không tồn tại giúp ích cho chính mình trên con đường vãng sanh thì chớ nên nói.

“Vô can kỷ sự thiểu đương đầu“. “Vô can” là không tồn tại can hệ; “Kỷ sự” là chuyện của mình.

Chuyện bản thân là quét nhà, chuyện của tín đồ ta là nhổ cỏ. Người ta tất cả nhổ cỏ nhưng mà sót cũng kệ fan ta.

Mình quét bên cứ lo quét nhà, còn tín đồ ta nhổ cỏ thì để fan ta nhổ cỏ, ko mắc mớ chi lại ra chỉ dạy fan ta nhổ cỏ, bởi cái chuyện nhổ cỏ không hẳn là loại chuyện quét nhà của mình.

Mình là fan niệm Phật, người ta là Karaoke.

Karaoke thì kệ fan ta, karaoke đâu có liên quan gì tới chuyện niệm Phật, đâu mắc mớ gì bản thân lại chen vô.

Cho buộc phải “Vô Can” là vô can hệ. “Vô can kỷ Sự” là đều chuyện gì đều điều gì không tồn tại liên quan tới mình.

“Thiểu Đương Đầu” là giảm sút lại, nói phổ biến là đừng bao gồm đương đầu, đừng tất cả xen vô.

Đây điện thoại tư vấn là châm ngôn, phần đông khai thị của những vị Tổ thông báo cho bọn họ giữ mẫu tâm thanh tịnh.

Mình giữ chiếc tâm mình thanh tịnh, an lạc, vui vẻ, hòa nhã, thoải mái, không sợ hãi không sệt, ko buồn, không lo… thì khi họ nằm xuống những cái tập khí vui vẻ, an lạc, thoải mái, không sợ chết, ưng ý về Tây Phương, mếm mộ mọi người cũng thoải mái tự nhiên ứng hiện tại về.

Những fan như vậy có niệm Phật, lại được hộ niệm rất giản đơn vãng sanh.

Còn trường hợp sơ ý cứ tham chấp vào, cứ để những phiền não, ưu sầu, như thế nào là lộn xộn, thị phi… nó nhập vào trọng tâm của mình, cơ hội đó dù có hộ niệm cũng khó được vãng sanh!

Đây là mọi lời của chư Tổ khai thị để cho chúng ta lấy đó làm cho kim chỉ nam.

Nhất là, đề nghị “Y Giáo Phụng Hành” để một đời này được vãng sanh Tây Phương rất Lạc.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *