Hoá ra anh vẫn ở đây

Hạnh phúc không phải khi được nghe câu “Anh yêu thương em”, chưa phải được nghe các lời thề non hẹn biển, mà đó là trải qua trăm cuộc bể dâu quay đầu vẫn còn kiếm được hơi ấm ấy, có thể mỉm cười thốt lên rằng “Ngược xuôi ngang dọc, té ra anh vẫn sinh hoạt đây.”


*
*

Nếu người chúng ta yêu cùng người đó cũng yêu bạn nhưng xuất thân hai bạn quá khác biệt các bạn sẽ làm như thế nào?

Có lẽ ai trong cuộc sống cũng mong tìm được nửa sót lại của mình. đã và đang tưởng tượng, đã hy vọng và bao hàm tiêu chuẩn chỉnh nhất định về bạn đó. Tuy vậy câu chuyện sẽ ra làm sao nếu như một ngày nửa còn lại của doanh nghiệp xuất hiện, đúng đắn hoàng tử trong thần thoại cổ xưa lại hết mực yêu yêu quý bạn. Chỉ có điều bởi xuất thân không giống biệt, vì chưng tự ti, bởi vì tự tôn của bạn dạng thân; chúng ta cảm thấy tình cảm đó chưa hẳn là hạnh phúc mà còn áp lực.

Tô Vận Cẩm là 1 người như vậy, xuất thân vào một gia đình bình thường. Cô là đứa đàn bà duy nhất, là niềm hi vọng của tía mẹ. Để cô được học tập trường cấp tía trọng điểm, phụ huynh cô buộc phải bỏ hết số tiền tích cóp bấy lâu, xoay xở ngược xuôi. Đến cùng với ngôi trường mới, cô quyết trung tâm sẽ học thật xuất sắc để không phụ lòng của tía mẹ. Tuy nhiên rồi lại thất vọng, hổ hang khi nhìn thấy bảng điểm.

Cuộc đời cô có lẽ sẽ cứ nạm mờ nhạt trôi qua giả dụ không chạm mặt Trình Tranh. Nói cách khác đối ngược hẳn với cô Trình Tranh khôn xiết tự tin, tí đỉnh ngạo mạn ngần ngừ do vẻ ngoài ưa nhìn, xuất thân hào bóng hay cả hai. Điều quan trọng đặc biệt hơn nữa là con bạn ấy lại rước lòng yêu cô.

Có những tình ái người quanh đó nhìn vào thì vô cùng đẹp, rất đáng để ngưỡng tuyển mộ nhưng chỉ có tín đồ trong cuộc như cô bắt đầu biết hóa ra bao hàm thứ ngay từ trên đầu đã được định sẵn là không thể. Mọi người cảm thấy cô thật suôn sẻ vì được Trình Tranh yêu, rằng cô chính là cô bé bỏng Lọ Lem gặp gỡ được hoàng tử trong truyền thuyết. Mặc dù thế mấu chốt ở vị trí cô ko cam lòng có tác dụng cô nhỏ bé Lọ Lem. Trong quan tâm đến của cô, “Chưa từng gồm ai hỏi coi cô bé Lọ lem có đồng ý hay không, cũng trước đó chưa từng có ai hỏi xem cô bao gồm yêu hoàng tử xuất xắc không, trong khi chỉ cần cẳng chân cô ướm vừa chiếc giày thủy tinh, thì cứ nên đúng lý cơ mà cảm hễ rơi nước mắt theo hoàng tử hồi cung”.

Tô Vận Cẩm không hiểu biết nhiều tại sao giữa bao bạn Trình Tranh lại lựa chọn yêu mình, cũng từng nói “được một người như cậu ta để ý chắc rằng tới già cô vẫn cảm xúc hạnh phúc”. Thế nhưng cô lại mãi mãi không thể quên được dòng khoảnh tương khắc cô đứng trên sảnh khấu dìm phong suy bì mà mọi người quyên góp để ủng hộ đến một học sinh lâm vào hoàn cảnh khó khăn như cô và lời nói của dạn dĩ Tuyết: “Trong đây là một tháng tiền tiêu vặt của chính bản thân mình và Trình Tranh”. Ngay trong khi đó có lẽ đến sợi dây mơ mộng sau cuối trong cô cũng đã đứt rồi, cái khoảng cách này căn bạn dạng cô không thể xóa đi nổi.Thực tế đã và đang chứng minh, xuất thân biệt lập có lẽ cậu ta đã mãi chẳng thể hiểu nổi cái thế giới mà cô trú thân. ý kiến của hai bạn cũng khác nhau, hai bạn rồi cũng trưởng thành cũng nên làm rõ trong một mối quan hệ yêu thôi là không đủ. Bởi không phải thoải mái và tự nhiên ông bà ta có câu “chọn vk chọn ck phải môn đăng hộ đối”.

Một bên không dám yêu, một bên nhất quyết yêu bằng được. Cô hiểu Trình Tranh, anh không có ý từ trên cao ngó xuống cụ nhưng vốn dĩ là mặt sàn dưới chân hai người không và một mức. Cô không phải anh cần thay đổi, bởi chắc hẳn rằng anh hoàn toàn có thể tìm một người tương xứng hơn cô và sống hạnh phúc. Một nguười như cô thực sự không dám với cao. Cô thực tiễn hơn anh. Trường hợp anh đồng ý yêu cô thì mái ấm gia đình anh liệu có đồng ý gia đình cô. Có lẽ cô cũng sợ một ngày bà bầu anh tìm về cô trút tiền vào mặt cùng yêu mong cô tránh bỏ nam nhi họ.

Cô bên cạnh đó dự đoán lường trước được hết tất cả. Tuy nhiên lại ko đoán được tình cảm cô giành cho anh. Để rồi ở đầu cuối mới nhận thấy người tính không bằng trời tính:

“Khi còn son trẻ bọn chúng mình cũng đã từng lạc bước, cơ mà vẫn ổn, xuôi ngược ngang dọc, hoá ra anh vẫn sinh hoạt đây.”

– Roy Mai


“Hóa ra anh vẫn làm việc đây” kể về chuyện yêu đương giữa tô Vận Cẩm cùng Trình Tranh, từ lạ lẫm đến thân quen, lại trở nên không quen rồi lại trở về bên cạnh nhau. Cả hai mọi yêu kẻ địch sâu sắc nhưng lại lại không biết cách thể hiện nay tình yêu của mình, vô tình làm cho tổn thương cả người kia lẫn phiên bản thân. Xen lẫn mọi ngọt ngào, ngọt ngào là thực tại cuộc sống. Nhì nhân vật bao gồm của câu chuyện, một tín đồ sống vượt tình cảm, một tín đồ sống thừa lí trí vừa đối lập, vừa mê say lẫn nhau. Trình Tranh yêu sơn Vận Cẩm ngay lập tức từ tầm nhìn đầu tiên, từ tình thân của một cậu trai bắt đầu lớn đến tình yêu thương của một người đàn ông trưởng thành, vẫn chính là Tô Vận Cẩm. Trình Tranh yêu thương Vận Cẩm thừa nhiều, yêu cô rộng cả bản thân mình. Ai này đã nói rằng vào tình yêu người yêu nhiều hơn đã là tín đồ yếu thế, và dường như rất đúng với tình yêu của Trình Tranh.

Khi Trình Tranh hiểu rằng Tô Vận Cẩm không còn có ấn tượng gì về lần đầu tiên chạm mặt, anh bàng hoàng “Tại sao lại như thế, cam kết ức của cậu về một tín đồ lại sâu sắc tới vậy, tín đồ ấy lại chẳng gồm chút xúc cảm nào?”

Lý giải mang lại những hành vi nông nổi chọc phá, mong thu hút sự để ý của Vận Cẩm so với mình, Trình Tranh chỉ biết “Tôi chẳng ước ao làm chũm nào hết, chỉ là băn khoăn phải buộc phải làm gắng nào mới hoàn toàn có thể khiến cậu nhìn cho tôi. Tự trước tới thời điểm này đều là vậy.”

Như kí ức về tuổi tx thanh xuân của anh “Rất nhiều năm sau đó, Trình Tranh cứ nghĩ về lại ngày hè của năm thứ bố trung học tập ấy, cậu ngắm nhìn cô nghỉ ngơi phía sau, trong thâm tâm vẫn nổi lên vị và ngọt ngào ngơ ngẩn.”

Anh hiểu rõ sự lạnh nhạt của Vận Cẩm so với mình “Như đa số lần, hiệu quả của vấn đề tức giận cùng với cô là phần bi ai phiền luôn do cậu hứng về.” tuy thế lại không bí quyết nào kết thúc yêu cô ấy.

Biết rằng cô vẫn ở bên fan khác anh đau sót “Tôi vốn ngỡ rằng cậu vẫn chưa biết cách yêu bạn khác , hoá ra chỉ cần cậu không biết phương pháp yêu tôi”, “Thế nhưng người tình Tát cũng không biết được tôi ảm đạm ra nỗ lực nào”

Có lẽ bạn bận tâm nhiều hơn thế sẽ vĩnh viễn là người thua cuộc. Trình Tranh có thể từ vứt sự nghiệp sáng lạn nghỉ ngơi Bắc ghê chỉ để ở gần rộng với Vận Cẩm. “Vớ vẩn, em ko chịu tăng trưởng Bắc Kinh, anh không xuống trên đây thì làm rứa nào? Chả lẽ tách ra mỗi đứa một nơi?”

Dù giữa họ là tứ năm xa cách với bao sóng gió của cuộc sống, anh vẫn luôn luôn là tín đồ mà Vận Cẩm chỉ cần quay đầu là rất có thể nhìn thấy. đánh Vận Cẩm bảo rằng “Những người em dịu dàng sẽ hầu hết rời xa hết!”. Trình Tranh vội đáp “Anh thì không đâu. Tuy rằng anh do dự anh có còn là người em yêu thương thương không nữa.”

Nếu cầu nguyện một đời của đánh Vận Cẩm là “Cuộc đời yên ổn ổn”, thì ước nguyện của Trình Tranh chỉ là “Vận Cẩm” cơ mà thôi.

Mối quan hệ nam nữ yêu đương thân hai người chủ sở hữu yếu dựa trên sự nuốm gắng bảo trì của Trình Tranh. Ban đầu bằng những hành vi ngốc nghếch để sở hữu được sự chú ý của Vận Cẩm, cho lúc tất cả cô, mất cô, rồi lại trở về bên cạnh nhau, anh lúc nào thì cũng là tín đồ tiến lên một bước, mong mỏi gần rộng với thiếu nữ anh yêu. Anh chủ động bày tỏ, dữ thế chủ động theo đuổi, dữ thế chủ động giúp đỡ, dữ thế chủ động thể hiện cảm tình và cũng nhà động tiếp nhận người con gái ấy quay về khi nhận biết mình quan trọng sống thiếu cô. Thế nhưng trong tình yêu, cả hai tín đồ cứ như đang cách trên lớp băng mỏng. Anh yêu thương cô bởi hết toàn bộ những gì anh tất cả nhưng lại luôn phải đối mặt nỗi bất an, bồn chồn mất cô nên ngay cả khi anh mong mỏi giúp cô nhưng cũng không dám để cô biết, chính vì tình yêu của anh dường như không được cô đáp trả. Anh yêu thương cô bởi một tình cảm mãnh liệt, đậm đà đến tuy vậy tính biện pháp bồng bột trẻ con, để ý đến đơn thuần của Trình Tranh không làm cho yên trọng điểm một cô nàng chín chắn hơn tuổi như tô Vận Cẩm. Trong quan hệ của hai người anh luôn là bạn yếu cố hơn, càng cầm gắng bảo trì tình yêu đến đâu càng kéo theo sự căng thẳng của cả nhì bấy nhiêu. Anh yêu Vận Cẩm, dẫu vậy lại không thể cảm giác được sự đáp lại từ cô, một chút ghen tuông lo lắng, biểu hiện yêu yêu thương cũng thiết yếu nhận được. Sự nỗ lực trong nỗi bất an vây kín, sự mệt mỏi kéo dài đã làm cho Trình Tranh đề xuất buông tay trong những lúc tình cảm còn chan chứa.

Nhưng đánh Vận Cẩm cũng chính là một cô bé có biện pháp sống, cách yêu riêng biệt của mình. Sơn Vận Cẩm là fan thực tế, luôn suy nghĩ cho bản thân bản thân đầu tiên. Thời thiếu nữ ai chẳng mơ mộng làm Lọ Lem được ở bên Hoàng tử, cô cũng vậy, cũng rung đụng trước cảm tình của đàn ông công tử Trình Tranh. Nhưng lòng tự tôn, sự tự ti về trả cảnh mái ấm gia đình và sức nặng của mẫu phong tị nạnh quyên góp đã giúp Tô Vận Cẩm thấy rõ hơn bao giờ hết sự khác hoàn toàn giữa cô cùng Trình Tranh, khiến cho cô không thể tiếp nhận tình cảm của anh. “Cậu không có ý làm việc trên cao ngó xuống, chỉ nên mặt sàn ở phía bên dưới mà chân chúng ta đứng lên đang không cùng một mức với nhau rồi”.

Cách xa Trình Tranh hòa mình vào môi trường xung quanh đại học, cố gắng gạt vứt những tự ti về bản thân nhưng gần như rung động đầu đời rất khó quên như thế. Trình Tranh lại một lần nữa xuất hiện, đương đầu giữa lý trí và tình cảm, thân lòng tự tôn của cô ấy và tình yêu nồng hậu của Trình Tranh, ở đầu cuối thì cảm tình của anh đã và đang thắng. Cô đồng ý tình cảm của anh là việc thỏa hiệp với lòng từ bỏ tôn của mình, tưởng rằng chỉ việc tình yêu do đó là đủ như cuộc sống đời thường lại luôn không tuân theo ý mong Vận Cẩm nhận định rằng cô sẽ ngang bằng với Trình Tranh mà lại vẫn luôn phải chấp nhận sự giúp sức từ anh, lòng từ trọng mỗi lúc một tổn thương, cuối cùng cô chỉ có thể cố gắng vun gạch cuộc sống, chăm lo anh chu đáo. “Tô Vận Cẩm cảm thấy Trình Tranh thật giống hệt như một cuộn len bị mèo vờn rối bung, quấn chân cô, vướng víu cô, khiến cô thấy ấm áp, tuy nhiên cũng khiến cô thở chẳng ra hơi”. Muốn tạm dừng đoạn tình yêu ấy tuy nhiên cô ko cam tâm và Trình cũng trở nên không buông tay. Mối quan hệ yêu đương gia hạn vào sự vắt gắng, Vận Cẩm cầm báo đáp, nâng niu Trình Tranh, Trình Tranh phải cố gắng thấu hiểu suy nghĩ của Vận Cẩm. Lúc cả hai lâm vào hoàn cảnh bế tắc, stress chỉ đành buông tay trong giỏi vọng.

Theo dòng mạch truyện người đọc rất có thể cảm nhận rất rõ ràng tình cảm của Trình Tranh so với Tô Vận Cẩm nhưng cô cũng tương tự vậy, cũng yêu thương anh không ít hơn anh yêu thương cô, chỉ nên lòng tự tôn thừa lớn, nhưng đó cũng là điều tốt nhất cô gồm khi đứng trước Trình Tranh. Anh yêu con người cô nhiều như thế, có phải sẽ yêu cả chiếc tính cố gắng chấp với lòng từ trọng của cô. Ai chẳng ý muốn làm Lọ Lem nhưng lại Vận Cẩm không thích đánh mất phiên bản thân mình trong tình yêu. Trình Tranh đã có lần hỏi cô rằng tất cả phải những chính sách ấy, lòng trường đoản cú trọng ấy chỉ áp dụng đối với một bản thân anh thôi, trong những lúc cô rất có thể là bạn thứ cha xen vào cuộc sống của mái ấm gia đình khác. Tuy thế anh lại phân vân rằng so với cô thì lòng từ trọng ấy đặc biệt hơn cả, mất anh rồi thì từ bỏ trọng ấy với những người khác cũng không quan trọng nữa. Xa biện pháp bốn năm, cô vẫn ấm lạnh riêng biệt mình, cơ mà lúc cô đơn nhất, khó khăn nhất cũng đành đồng ý một vòng tay tạm thời cùng cô thừa qua tuyến đường sình lầy trong những ngày mưa.

Trình Tranh hỏi Vận Cẩm “Thứ bầy bà ích kỷ này, phụ thuộc vào cái gì chỉ rất có thể là anh đi tìm em, chứ em thì ko thể đi tìm kiếm anh, tư năm rồi, anh vẫn tiếp tục ở đây, tuy nhiên em thì ở đâu chứ?”. Thật vậy “Cô nơi đâu ư? Cô vốn chẳng đi đâu xa, bao gồm điều không đủ can đảm quay đầu lại”, chỉ ước ao quay lại, ý muốn tìm Trình Tranh tuy thế rồi lại đề nghị sợ anh vẫn yên ấm bên fan khác “Tâm nguyện duy nhất của chị ấy là – chị hi vọng anh ấy không hạnh phúc, ít ra là ko được sống hạnh phúc hơn chị.” “Bởi bởi chị vẫn không thể nào tự bỏ. Rất đôi lúc chị hận anh ấy… mặc dù thế yêu anh ấy còn nhiều hơn thế nữa thế”.

Cuối cùng, có phải bởi vì trái khu đất tròn nên những người còn yêu nhau đã về với nhau, tô Vận Cẩm lại về bên cạnh Trình Tranh, cho dù giữa chúng ta là gần như nỗi nhức mất mát phân tách lìa. Mà lại đã tiến công mất một đợt lại càng trân trọng bạn bên mình, trân trọng hạnh phúc trong tay. Tình yêu của mình không trường thọ sự nắm gắng bảo trì nữa là là việc chia sẻ, dung hòa tính cách của nhau, Trình Tranh ko còn trẻ em ngang bướng, còn Vận Cẩm không hề cố kiễng chân nhằm tạo nắm cân bằng. Bốn năm phân chia xa đó là thử thách nhằm họ củng cố tình cảm của mình, đọc được các gì cả nhị thật sự cần và yêu thương. “Khi còn son trẻ bọn chúng mình cũng đã có lần lạc bước, nhưng lại vẫn ổn, ngược xuôi ngang dọc, hoá ra anh vẫn sống đây.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *