HOA THIÊN CỐT TRUYỆN TRANH BẠCH TỬ HỌA

Trên lông mi Hoa Thiên Cốt sẽ đọng lại một lớp sương mỏng, nhỏ ngươi màu tím ngày càng nhạt nhòa.

Bạn đang xem: Hoa thiên cốt truyện tranh bạch tử họa

Bạn nữ tưởng rằng mình từ lâu đã mất biết nhức nữa, thì ra vẫn biết. Bị chính người mình yêu duy nhất giết, rốt cục là trừng phạt, xuất xắc là giải thoát? “Bạch Tử Họa, đấng mày râu vẫn không chịu chấp thuận mình yêu thương ta sao?” bạn nữ vẫn không hiểu, vì sao toàn bộ những sản phẩm công nghệ nàng xem là thần thánh thì hắn lại khinh thường thường. Bạch Tử Họa vô hồn chú ý nàng, không phải không vượt nhận, nhưng mà là không chịu đựng thừa nhận. Vì quá quan trọng, vì thế không thể. Hoa Thiên Cốt dồn sức vươn nhì tay đẩy hắn ra: “Nếu đã nạm chàng tất cả tư giải pháp gì chết cùng ta?” Bạch Tử Họa ngơ ngẩn, hắn tất cả tư phương pháp gì chết cùng nàng? Giọng Hoa Thiên Cốt hốt nhiên trở đề xuất hư ảo cơ mà ngoan độc, giống như âm đàn sắc lẻm vẫn róc màng nhĩ tín đồ nghe. “Bạch Tử Họa, ta mang danh nghĩa của thần chửi rủa chàng, đời này kiếp này, bất lão bất tử, bất yêu quý bất diệt!” thời gian lập tức kết thúc trôi, tất cả đều sợ hãi ngây người. Tiếp đến Bạch Tử Họa bắt gặp mọi máy như tan ngược lại, vô số đốm sáng nhạt dập dềnh trôi về phía hắn. Cánh tay trái bước đầu đau dữ dội, thậm chí hắn còn nghe thấy tiếng domain authority thịt bản thân nảy nở. Run rẩy kéo áo lên, bỡ ngỡ nhìn lốt sẹo lại nguyên vẹn khắc trên tay mình. Hoa Thiên Cốt mỉm cười thảm thương, nhục nhã đúng không? Ta phải đặt nó vĩnh viễn làm việc trên cánh tay chàng, một ngày dài lẫn đêm số đông đau mang lại day dứt, đau mang lại khắc cốt ghi tâm. Nhìn góc nhìn khiếp sợ hãi của Bạch Tử Họa, nàng lừng chừng nên thấy vui hay bi hùng vì tất cả những gì mình đã làm, linh hồn bay đi, ở đầu cuối đành lờ đờ nhắm đôi mắt lại. “Bạch Tử Họa, tất cả những gì đã làm cho trong kiếp này, ta chưa từng hối hận. Tuy nhiên nếu rất có thể quay lại từ đầu, ta không lúc nào muốn yêu cánh mày râu nữa.” “Không!” Bạch Tử Họa hét lên thảm thiết, lại chỉ ôm được một khoảng tầm không. Khung hình và vong linh của Hoa Thiên Cốt sẽ tiêu đồng tình hàng vạn mảnh, bay về phía mười sáu món thần khí. Lập tức ánh nắng quanh thần khí bùng lên dữ dội, trận mưa tầm tã dần dần tạnh hẳn, sáng tới tầm không mở đôi mắt ra nổi. Tất cả yêu lực một đợt tiếp nhữa đổ dồn vào địa điểm trung tâm, đá thiếu nữ Oa. Ánh sáng ban đầu từ trên biển, hòa vào trong dòng máu đỏ tươi của Hoa Thiên Cốt, nhanh chóng mở rộng ra, chớp nhoáng xuyên trực tiếp tới chỗ sâu nhất dưới mặt đáy biển cùng nơi mờ mịt nhất vắt gian. Vị trí hoang vu, chỗ tử địa, khu vực đổ nát, địa điểm hủy diệt, trần thế vạn vật, bào thai Lục giới, bước đầu dần tái sinh, thời hạn như hòn đảo ngược lại, những người hoặc sự thứ mấy trong năm này vì yêu Thần xuất cố gắng mà thẳng hay gián tiếp bị chết, bị tung biến, bị thương hồ hết trở về như cũ. Đất đai, núi non, sông nước, vạn vật lại tỏa ra vẻ thịnh trị rực rỡ. Tựa như toàn bộ mọi chuyện trước kia trước đó chưa từng xảy ra. “Khinh Thủy!” Hiên Viên Lãng đang vị cái bị tiêu diệt của Hoa Thiên Cốt mà vô thuộc đau khổ, nhìn vết yêu đương của cô gái trong lòng dần lành lại, khó nén nổi sung sướng reo lên. Khinh thường Thủy lại bưng phương diện òa khóc, cơ hội hấp hối, đàn bà nghe thấy tiếng Thiên Cốt nói cùng với mình, bảo trọng. Nàng biết cậu ấy đã tha thứ đến nàng, hoặc chắc hẳn rằng cậu ấy chỉ tổn thương, chứ thật sự chưa lúc nào giận đàn bà cả. Nhì bóng bạn vội vàng bay từ phía chân trời tới, mọi fan ngẩng lên nhìn, là Đấu bậc thang và Lam Vũ Lan Phong. Bọn họ trông mười sáu món thần khí trên trời rồi nhíu mày nhìn nhau, phổ biến quy vẫn mang lại muộn. “Nhóc con…” Đấu bậc thang hơi nghẹn ngào. Ban sơ ông không hiểu sao Hoa Thiên Cốt lại phải truy đuổi Lam Vũ Lan Phong, nhận định rằng nàng núm đổi, nhưng tiếp nối mới phát âm được. Nếu cô gái không làm thế, chắc hẳn rằng ông và Lam Vũ Lan Phong dường như không thể túa gỡ khúc mắc, cũng ko chịu gặp mặt nhau. Thanh nữ dùng cách của bản thân để tác thành cho bọn họ, mặc dù bị gọi lầm, dù bị Lam Vũ Lan Phong sợ hãi tới mức quan trọng quay đầu. “Thiếp tất cả lỗi với nàng…” Lam Vũ Lan Phong tựa đóng vai Đấu bậc thang áy náy, Hoa Thiên Cốt tác thành tình yêu cho tất cả những người khác, nhưng cố gắng nỗ lực cả đời, sau cùng vẫn không thắng được chính bản thân mình. Tất cả mọi fan đều reo hò do Lục giới hồi sinh. Chỉ tất cả Bạch Tử Họa ngơ ngác đứng trên mặt biển, ko nói một lời, nhìm chằm chặp vào đôi tay trống trơn tru của mình. “Sư huynh!” Biết hắn bị đả kích thừa lớn, Sênh Tiêu Mặc cực kì xót xa, tiến tới vài bước, bất ngờ bị Bạch Tử Họa tiến công một chưởng xay đi. Tiếp nối chỉ thấy hắn tiếp tục đánh vào người mình, xung quanh đau ra, không còn gì khác, ngay cả chút vết tích cũng ko chừa lại. Được lắm, bất lão bất tử, bất mến bất diệt. Một câu thần dụ, chửi rủa hắn phải gian khổ trọn kiếp trọn đời. Sống như một bé quái vật, hồi trước khi mang sức mạnh Yêu Thần cô gái đã sống vậy nên sao? tuy vậy ít ra nữ còn có thể chọn dòng chết, chọn bị tiêu diệt trong tay hắn, còn quyền bị tiêu diệt của hắn nữ lại nhẫn trọng tâm tước đoạt. người vợ yêu cả thiên hạ, duy chỉ hận bản thân hắn. Bạch Tử Họa ngửa mặt lên chầu trời cười như điên, hai mắt đỏ sậm, khía cạnh nhuốm đầy nước mắt. … Sao nàng có thể tàn nhẫn như thế. Ép ta từ tay giết mổ nàng, rồi để lại 1 mình ta? mong thứ gì, đàn bà nói là được. Bất kể là đúng tuyệt sai, ta hầu như cho nàng. Tình yêu mang lại nàng, bạn cũng đến nàng. Lục giới tiêu vong thì tương quan gì tới chúng ta? phần đa kẻ này sinh sống hay bị tiêu diệt thì tương quan gì tới bọn chúng ta? Ta đưa người vợ đi, đi đâu cũng được, nàng ước ao thế nào cũng được. Tuy nhiên xin nữ giới đừng rời bỏ ta… … Từng giọt nước đôi mắt tuôn rơi, nỗi đau dùi tim tróc thịt khiến cho hắn suýt ngất. Là hắn buông tay, là hắn cuối cùng đã buông tay nàng… ngửng đầu nhìn những người trước mắt, hắn tự dưng cảm thấy thiệt chướng mắt, còn nếu như không phải bầy họ, đái Cốt sẽ không còn chết… “Sư đệ!” Ma Nghiêm tởm hãi, quan sát trán Bạch Tử Họa dần xuất hiện ấn kí đọa tiên. “Mọi fan cẩn thận.” Một luồng sáng cực to bùng lên, sóng to mưa lớn, gió cuộn mây vần sầm sập tuôn trào, bao phát nổ lớn vang lên liên tiếp. Vài tiên ma pháp lực hèn không kịp trốn phút giây đã chảy thành tro bụi. “Tôn thượng điên rồi…” U Nhược ngây người, khóc cực kỳ bi thảm. Trong đôi mắt Bạch Tử Họa đã mất bất kì ai, đột nhiên hắn nghĩ, vì sao Lục giới không bại vong luôn đi, như thể ví như thế, Hoa Thiên Cốt có thể trở về. “Bạch Tử Họa.” bỗng một bóng tín đồ đứng trước mặt hắn, là Trúc Nhiễm. Cùng bề mặt gã có chút ý mỉm cười nuối tiếc, gã biết Bạch Tử Họa từ bây giờ đã trọn vẹn mất lí trí. Sau khi trải qua tất cả những vấn đề này liệu ai còn duy trì nổi thức giấc táo? Không điên cuồng thì thành ma, mục đích của Hoa Thiên Cốt đã đoạt được. Ngay cả gã cũng không ngờ, lúc nha đầu cơ thật sự hận một người, lại hoàn toàn có thể tuyệt tình và tàn khốc đến thế. Ép Bạch Tử Họa tự tay giết mổ mình, sao nàng rất có thể làm được? yêu cầu bảo Bạch Tử Họa sinh sống tiếp cố nào đây? tự tay giết người mình yêu thương nhất, cảm giác đó ra sao? vì chưng thiên hạ nhưng buông tay fan mình yêu thương nhất, trái tim ấy đề xuất cứng rắn, phải khổ sở thế nào? “Bạch Tử Họa, ta biết ngươi không thể đồng ý kết quả này, nhưng mà ngươi chớ quên, tất cả đều vày ngươi lựa chọn.” “Tuy không còn lần này cho tới lần khác phụ nữ bị ngươi hại, bị ép mỗi bước trở thành yêu Thần, cơ mà thật ra nàng chưa từng thay đổi, thậm chí là còn không thể trách ngươi. Ngay lúc Nghê Mạn Thiên chết, cô gái đã quyết định bỏ qua tất cả, ban đầu luyện hóa thần khí, ước ao dùng đá bạn nữ Oa để phục hồi tái sinh lại tất cả, để Lục giới trở lại tự do như trước khi Yêu Thần xuất thế, nàng có muốn chết nhằm giải thoát. Nhưng mà nàng trước đó chưa từng nghĩ tới bài toán ép ngươi tự tay thịt nàng, mượn vấn đề này để tổn thương ngươi. Có điều cuối cùng, ngươi lại buộc con gái hận ngươi.” “Thật ra nàng vẫn luôn cho ngươi cơ hội, là thiết yếu ngươi không chịu đối mặt, không chịu đựng tin. Mặc dù tới phút cuối, cõi trần và nàng, ngươi lựa chọn nàng, không chịu giết nàng, nàng cũng trở nên tự tuyệt như thế, nhằm ngươi thủy chung vẹn cả đôi đường. Điều ấy thực tế trong tiềm thức ngươi cũng biết, mà lại ngươi lại không đủ can đảm cược, không dám tin nàng, không đủ can đảm mạo hiểm Lục giới, thà chọn đồng quy vu tận với nàng. Nhưng nữ giới lại không chịu đựng làm như ngươi mong mỏi muốn, nghiền ngươi bắt buộc sống, gánh vác tất cả hậu quả nhưng ngươi đang chọn. Chết thì có gì khó, sinh sống trong đơn độc day xong xuôi mới là điều đáng sợ hãi nhất.” “Phụ cô gái thật bi thảm cười đúng không? Thà hi sinh toàn bộ chỉ để chứng minh ngươi yêu thương nàng. Càng đáng buồn hơn là Hoa Thiên Cốt đã thấu hiểu kết quả, vậy mà lại vẫn cam trung khu tình nguyện bị ngươi thương tổn lần nữa, chỉ vì muốn xem trong trái tim ngươi, nàng quan trọng tới dường nào. Thật ra ngươi nào gồm chút từ bi và thông cảm với nàng? Ngươi nhức lòng tuyệt day dứt, nhưng mà mấy năm nay cũng chỉ gắng chấp làm cho điều ngươi cho rằng đúng, chưa từng đặt bản thân vào địa vị của cô bé mà suy nghĩ. Bây giờ, ngươi cứ trân trọng, cứ đảm bảo cái quả đât mà fan ngươi yêu duy nhất đã sử dụng cả tính mạng của con người để đổi lấy đi.” Bạch Tử Họa hình như không thể đứng thẳng, trái tim đang đau tới nỗi thiếu tính cảm giác, ấn kí đọa tiên trên trán dần đổi thay mất, chỉ vướng lại một khoảng trống. Trúc lan truyền nhìn ánh nhìn ngây dại, năm giác quan lếu láo loạn, thần hồn điên đảo của hắn, biết hắn gần như là đã điên rồi. Gã ko kìm được thở dài, yêu cho tới mức muốn đánh thay đổi tất cả, Thiên Cốt, kia là công dụng cuối thuộc người ước ao ư? dù cho có chết cũng không thích hắn quên người? giả dụ vậy thì chúc mừng, ở đầu cuối người cũng thắng một lần rồi. “Sớm đoán được sẽ sở hữu ngày này, cũng biết quan trọng tránh, cho nên vì thế ta luôn luôn nghĩ làm vắt nào mới hoàn toàn có thể xoay chuyển, mới rất có thể cứu nàng. Nhưng năng lực có hạn, dẫu mang lại dùng hầu hết cách, mẫu mạng này của ta cũng chỉ rất có thể đổi lại được một phách của nàng. Bạch Tử Họa, đây là thời cơ cuối cùng, hy vọng giờ ngươi có thể quý trọng, đừng đợi tới khi mất rồi new biết hụt hẫng nữa.” Vừa dứt lời, Trúc lan truyền đã trở thành một vệt sáng màu bạc đãi bay trực tiếp về phía mười sáu món thần khí. “Trúc Nhiễm!” Ma Nghiêm không phòng kịp, lồng ngực nhức tới nút nghẹt thở.

Xem thêm: Giải Thể Doanh Nghiệp - Cổng Thông Tin Quốc Gia Về Đăng Ký Doanh Nghiệp

Trúc Nhiễm ở đầu cuối cũng xoay đầu lại quan sát ông ta, vào mắt ko có oán thù hận, cũng không có tha thứ, chỉ bình tĩnh đi làm việc chuyện có lẽ rằng là đúng mực duy độc nhất vô nhị trong đời gã, báo ơn người sau cuối cho gã nóng áp. Số đông ngày sống lệ thuộc vào nhau, thật ra, cũng tương đối vui vẻ… ko trung bừng sáng. Trước lúc chết, Hoa Thiên Cốt đã cần sử dụng chút sức sót lại một lần nữa phong ấn sức táo bạo Yêu Thần vào mười sáu món thần khí, thần hồn tản đi mọi nơi, tuy vậy nhờ có Trúc Nhiễm sử dụng cấm thuật trả giá bằng tính mạng, mang lại được một phách. Đốm sáng color tím mỏng dính manh lơ lửng giữa mười sáu món thần khí vẫn dần hồi phục, y như một mồi lửa, nháy đôi mắt soi sáng sủa Bạch Tử Họa. Toàn bộ mọi tín đồ đều ngơ ngẩn, ko chờ bất cứ kẻ như thế nào kịp bội nghịch ứng, một láng áo red color phóng vụt tới, tức khắc cất đốm sáng sủa mờ color tím vào vào tay áo. “Ma quân!” Xuân Thu Bất Bại vui mừng khôn xiết, cuối cùng người cũng tỉnh lại. Sát Thiên Mạch hững hờ nhìn xuống vùng dưới dưới, bi thống với lửa giận như hy vọng thiêu đốt hắn. Hắn lại tới chậm, lúc Hoa Thiên Cốt chữa trị, hắn đang mơ hồ tất cả ý thức tuy vậy lại bị giam cầm, mãi tính đến khi ánh sáng của đá cô bé Oa quét qua bắt đầu tỉnh lại được. Nàng cụ thể cố ý. Hắn ra mức độ đè nén xúc động muốn giết Bạch Tử Họa, còn nếu như không một phách này chắc chắn là sẽ bị diệt. Hắn cù ngoắt bạn lại, nháy mắt đã không thấy đâu. Bạch Tử Họa mãi thọ sau vẫn không định thần lại được, tới khi phân biệt thì đã không còn kịp nữa rồi. “Sát Thiên Mạch!” giờ đồng hồ gào giận giữ rung trời, tràn trề sát khí. Trở ngại lắm mới gồm một tia hi vọng, vậy nhưng mà lại dễ ợt bị gần cạnh Thiên Mạch giật mất. Bạch Tử Họa mặt mày dữ tợn, cuồng loạn hóa thành cơn gió xua đuổi theo. Tín đồ ở lại có vui tất cả buồn, nhưng dù thế nào thì cũng không ngờ, trận chiến xưa nay chưa từng có lại kết thúc bằng cách thê lương như thế. Nháy đôi mắt đã bố mươi năm đề cập từ trận đánh Yêu Thần lần trước, lần kia thương vong hơn nhì trăm người, mà một nửa là chết trong tay Bạch Tử Họa. Từ kia về sau, Tiên giới chiến hạ thế, yêu thương ma như rắn mất đầu, cõi tục hưng thịnh, Lục giới bình an, dần dần lấy lại cảnh phồn vinh rực rỡ. Hiên Viên Lãng với Khinh Thủy ở đầu cuối cũng nên bà xã nên chồng. U Nhược kế nhiệm chức trưởng môn trường Lưu. Lạc Thập tuyệt nhất và tất cả đệ tử ngôi trường Lưu vẫn chết đa số sống lại như kì tích, nhưng lại lại mất không còn trí nhớ. Tốt Tình năng lượng điện cũng không hề ai, Bạch Tử Họa vẫn không trở về. Tín đồ Lục giới cũng biết, Trường lưu lại thượng tiên cao cao tại thượng trước kia giờ chỉ là 1 trong những kẻ điên, tất cả pháp lực cao nghều nên ko chịu bất kể thương tổn gì, không có ai thắng được hắn. Hắn đi khắp trần thế suốt cha mươi năm chỉ nhằm tìm gần kề Thiên Mạch, lấy lại một phách cuối cùng của Hoa Thiên Cốt. Hắn thường lên cơn điên, nhân tiện tay giữ chặt một bạn nào đó hỏi tiếp giáp Thiên Mạch làm việc đâu, đái Cốt của hắn sinh hoạt đâu? Nhưng liền kề Thiên Mạch lại bặt tăm khỏi trần gian này, không có ai biết y đã đi được đâu. Đám yêu thương ma chỉ việc nghe thấy thương hiệu Bạch Tử Họa là hại mất mật, bởi vì cách hắn ép hỏi thiệt sự quá xứng đáng sợ. Nhưng rốt cuộc Ma quân nghỉ ngơi đâu, ngay cả Xuân Thu Bất Bại cũng không biết, bọn chúng biết cụ nào được. Cuối cùng cũng có một ngày, một người tìm đến hắn, nói mang đến hắn biết làm nỗ lực nào để kiếm được Sát Thiên Mạch. Bạn đó chính là Dị Hủ Quân Đông Phương Úc Khanh đang nhập luân hồi, không hề đổi khác so với trước kia, trong cả mặt mũi vẫn thế, niềm vui vẫn nho nhã lễ độ mà lại sâu khó lường được. Còn rất nhiều chuyện và rất nhiều nghi vấn, tuy thế Bạch Tử Họa không đi làm việc rõ, hắn chỉ muốn biết đái Cốt sao rồi. Thời điểm hắn tìm kiếm thấy liền kề Thiên Mạch, y chẳng phải kinh ngạc, chỉ cười cợt mỉa quan sát hắn. Bạch Tử Họa không ngờ pháp lực hiện giờ của y lại yếu núm này, hầu hết không tốn chút sức nào đang bắt được. “Tiểu Cốt sinh sống đâu? Trả chị em lại mang đến ta!” ngay cạnh Thiên Mạch cười cợt quyến rũ: “Ta sẽ không còn cho ngươi chạm mặt lại nàng, thuộc lắm thì ngươi giết thịt ta đi.” Bạch Tử Họa bẻ gãy từng ngón tay y cơ mà y lại không còn phản ứng. “Bạch Tử Họa, ngươi có tàn nhẫn đến mấy cũng không chiến hạ được ta đâu, chuyện ta không thích nói, bất kì ai ai cũng không xay nổi. Ta sẽ không còn để ngươi gặp lại tè Cốt, sẽ không để ngươi tổn thương người vợ lần nữa. Ngươi từ vứt đi!” vô vọng và âu sầu suốt ba mươi năm nhanh chóng bùng nổ, tè Cốt sống trong tay gần kề Thiên Mạch, hắn biết mình tất cả giết liền kề Thiên Mạch thiệt thì cũng không tồn tại cách khác. Chân hắn mềm oặt như sắp đến khuỵu xuống, ngữ khí kiên cường nhưng giọng lại khàn khàn: “Tất cả những là lỗi của ta, chỉ xin ngươi trả cô gái lại mang lại ta…” Hắn hối hận hận, hắn biết mình sai, vì chưng sao ai ai cũng không tin? Hắn sẽ quan tâm Tiểu Cốt thật xuất sắc để bù đắp mang lại nàng, sẽ không còn để phái nữ phải chịu chút tổn thương làm sao nữa. Gần kề Thiên Mạch chưa từng thấy một Bạch Tử Họa luôn thanh cao kiêu kỳ lại có tầm dáng như thế, lòng cũng xót xa. Trẻ ranh con, nếu muội còn sống, liệu có gật đầu đồng ý tha thứ cho hắn không? sẽ không còn trách tỉ tỉ tự làm theo ý mình chứ? Hắn điên bởi muội, hắn dại vì chưng muội, áy náy, ân hận hận, ghi nhớ mong, tra cứu kiếm, bị tra tấn suốt cha mươi năm, liệu đang đủ chưa? Muội có gật đầu cho hắn một cơ hội cuối thuộc không? ngay cạnh Thiên Mạch thở dài: “Mấy chục năm kia ta dồn hết tâm sức tuy thế cũng không tồn tại cách nào nhằm nàng phục hồi hoàn toàn, cho dù sao bố hồn bảy phách cũng chỉ còn lại một phách mà thôi. Bảy năm ngoái ta đưa đàn bà nhập lại luân hồi, vốn mong muốn cả đời này nàng rất có thể sống bình yên. Bây giờ có lẽ đã béo rồi, ngươi đi thăm nàng một chút ít đi.” Bạch Tử Họa sửng nóng vài giây, đi theo lời liền kề Thiên Mạch chỉ, sau cuối vẫn quay đầu nói một giờ cảm ơn. Gần kề Thiên Mạch cười cợt gượng, chung quy người nhóc bé yêu không hẳn là hắn, mặc dù không muốn, tuy thế cũng nên buông tay thôi. Nhìn cảnh vật xung quanh trống rỗng mà bi ai cười, để tránh sự truy đuổi của Bạch Tử Họa hắn đang trốn ở khu vực khỉ ho cò gáy này suốt tía mươi năm, trong cả da dẻ cũng sắp gồm nếp nhăn. Có lẽ rằng cũng phải ra ngoài nghêu du thôi, một đợt tiếp nhữa trở lại làm Ma quân trường đoản cú tại, tiếu ngạo Lục giới. Biết Hoa Thiên Cốt đầu thai có tác dụng người, trái tim cuồng loạn nhảy nhót của Bạch Tử Họa dần bình tĩnh, phục sinh lí trí, rồi không hiểu tại sao lại căng thẳng. Một thôn nhỏ tuổi hẻo lánh, khói nhà bếp tỏa dưới rứa chiều, lặng ắng nhưng hài hòa. Mặc dù rằng cách rất gần tuy thế hắn vẫn không cảm nhận thấy chút tương đối thở làm sao của Hoa Thiên Cốt. E làm tín đồ quanh phía trên sợ hãi, hắn ẩn thân, vừa đi thẳng liền mạch về vùng trước theo bé đường nhỏ dại vừa quan liêu vi, chẳng mấy chốc đã lật hết đều ngóc ngỏng trong thôn. Kiếm tìm thấy rồi! bắt buộc ức chế kích động, Bạch Tử Họa thở phào, bay người xuống. Vẫn chính là khuôn mặt của Hoa Thiên Cốt lúc còn bé dại trong kí ức, hắn bó tay đứng sau sống lưng nàng, vắng lặng hồi lâu, tựa như trước mặt là 1 trong chú chim nhỏ, chỉ khá sơ sẩy là vẫn làm người vợ sợ cất cánh đi mất. Hoa Thiên Cốt đang ngồi xổm trên đất nghịch bùn, bàn tay nhỏ tuổi bé lấm lem hết cả. Nàng khoảng tầm bảy, tám tuổi, tết nhị bím tóc nhỏ, chỉ như một quả túng thiếu đao lùn, so với lần thứ nhất hắn gặp gỡ nàng thì còn không nhiều tuổi hơn. Tay Bạch Tử Họa run xấu bật, thật ước ao ôm cơ thể bé dại bé của phái nữ vào lòng. Hắn vừa nhức lại vừa hận, đau bởi nàng lưỡng lự quý trọng chính bản thân mình, hận vì cô bé sao hoàn toàn có thể tàn nhẫn với hắn như thế. Phương diện hắn lành lạnh, vừa sờ lên hóa ra là nước mắt. Hắn kiếm được nàng rồi, bầy họ vẫn mãi ko lìa xa nữa. Hoa Thiên Cốt trọn vẹn không biết sau sườn lưng có người, cực kì chú tâm nặn bùn thành một quả bóng, lại bị đứa trẻ cũng chơi sát bên cướp lấy. “Trả lại đây!” Hoa Thiên Cốt khẽ cãi, như sắp đến khóc mang lại nơi. Thằng nhỏ nhắn trai ở kề bên mới khoảng chừng năm tuổi, lè lưỡi có tác dụng mặt quỷ: “Tới chiếm đi, bé ngốc!” Hoa Thiên Cốt mím mẫu miệng nhỏ tuổi nhắn đứng dậy, còn không đi được hai cách đã vấp ngã vào gò bùn. “Ha ha, con ngốc, ngay cả đi cũng không biết.” Nghe thấy cô bé khóc, đàn trẻ bao bọc cười ồn ào rồi chạy không còn đi, nếu không xẩy ra mẹ ngốc bắt được thì ăn uống đòn mất. Bạn Hoa Thiên Cốt lấm lem bùn đất, nỗ lực muốn đứng lên lại trượt ngã. Bạch Tử Họa hiện hình, giang tay đỡ nàng. Thấy một đôi tay rắn chắc thuận tiện đỡ bản thân lên, Hoa Thiên Cốt hoàn thành khóc, ngẩng đầu quan sát hắn, chớp nhoáng mắt trợn tròn, không hề chớp loại nào. Bạch Tử Họa rước gấu áo trắng trơn lau từng lốt bùn mang đến nàng, khuôn mặt nhỏ tuổi nhắn của con gái lộ ra. “Mẹ… mẹ ơi… Thần tiên… thần tiên…” Bạch Tử Họa bật cười, kể từ khi Tiểu Cốt trộm thần khí ra khỏi Tuyệt Tình điện, đó là nụ cười thứ nhất của hắn trong những năm này. Hoa Thiên Cốt đờ đẫn, ko kìm được vươn tay lên sờ phương diện hắn, muốn khẳng định người trước mắt là thật tốt là mình đã mơ, thỉnh thoảng thanh nữ lại mơ thấy một fan mặc áo trắng như vị tiên này. Ngạc nhiên lại để năm dấu bùn lên phương diện Bạch Tử Họa, nàng bồn chồn vội xoàn lau đi, nhưng càng vệ sinh lại càng bẩn. Bạch Tử Họa nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng, duy trì chặt, khẽ run, ko nỡ buông tay. “Đau… đau…” Hoa Thiên Cốt chu miệng, không vui lườm hắn. Bạch Tử Họa vung tay áo lên, phẩy không bẩn bùn trên áo xống nàng, vươn tay vệ sinh giọt nước còn đọng trên mắt nàng. Giỏi quá, đời này, lúc nàng khổ cực hay bất lực cũng rất có thể thoải mái khóc rồi. “Ngài là ai? Ngài là thần tiên à?” Bạch Tử Họa nghĩ về một lát, khẽ gật đầu, êm ả nói: “Tên ngươi là gì?” Hoa Thiên Cốt cúi đầu: “Con, con tên là bé nhỏ ngốc… Mẹ, mẹ, mau ra coi thần tiên này!” Một người phụ nữ vén ống tay áo đi từ trong công ty ra: “Bé ngốc, có phải nhỏ lại bị ngã, hay là bị tóm gọn nạt…” Bà thấy được Bạch Tử Họa, không thốt nổi bắt buộc lời. Hoa Thiên Cốt chạy tới trước mặt, giật dịu góc áo bà: “ Thần… thần tiên…” người mẹ ngốc sợ tới tầm la lên: “Cha ngốc, mau, mau ra đây…”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *