Anh hối hận hận vì chưng đã ý kiến đề nghị ly hôn, quãng mặt đường từ nhà cho ga tàu, anh vô cùng sợ, anh sợ không kiếm thấy cô, sợ mất cô mãi mãi.

Anh ân hận hận bởi đã ý kiến đề xuất ly hôn, quãng mặt đường từ nhà mang đến ga tàu, anh khôn xiết sợ, anh sợ không tìm kiếm thấy cô, sợ hãi mất cô mãi mãi.

Buổi tối, anh ôm thân hình mảnh mai của cô vào lòng, trường đoản cú thời xung khắc đó, anh thề rằng cả đời này khăng khăng sẽ mang về hạnh phúc đến cô. Xuất phát từ một nhân viên bình thường, anh thăng tiến tổ trưởng, từ một tổ kiến trúc bé dại giờ đã trở thành công ty xây dựng, doanh nghiệp làm ăn uống phát đạt cũng đồng nghĩa tương quan với câu hỏi bên anh bao gồm quá cám dỗ.

Còn cô thì ngày càng già hơn, thân hình mảnh mai ngày nào giờ trở bắt buộc thô cứng, làn da không hề trắng trẻo, mịn màng như trước nữa. Một người lũ ông thành đạt như anh bao gồm muôn vàn cô nàng theo đuổi, họ số đông xinh đẹp, nạp năng lượng nói nhẹ nhàng, còn cô thì suốt ngày cáu kỉnh khiến anh ngày dần chán. Anh suy nghĩ nên xong xuôi cuộc hôn nhân này trên đây. Trước lúc ly hôn, anh gởi vào tài khoản của cô một vài tiền đủ để cô trang trải ngân sách chi tiêu cuộc sống sau này, anh còn sở hữu cho cô 1 căn biệt thự sang trọng trọng chính giữa thành phố.

Anh không phải là người không biết điều, nếu như không sắp xếp ổn thỏa cho cuộc sống thường ngày sau này của cô, lòng anh cũng không yên. Cuối cùng, anh cũng đề xuất ly hôn cô. Cô ngồi trước mặt anh, yên lặng nghe anh nói lý do ly hôn, khuôn mặt vẫn bình thản như không có chuyện gì vậy. Tuy thế hơn hai mươi năm làm vợ chồng, anh quá hiểu cô, khuôn phương diện tỏ vẻ bình tâm nhưng thực chất trong lòng cô đã chảy từng giọt máu, lòng nhức như cắt.

*

Bỗng nhiên, anh thấy bản thân thật tàn nhẫn. Ngày cô đề xuất rời ngoài nhà cuối cùng cũng đến. Hôm đó đúng vào lúc công ty anh có câu hỏi gấp, anh bảo cô ở trong nhà đợi. Giữa trưa anh về góp cô chuyển đồ đến căn hộ chung cư mà anh cài đặt cho cô, cuộc sống đời thường vợ chồng 20 năm của mình cũng ngừng từ đây. Quay trở lại công ty, đang thao tác làm việc nhưng trong tâm địa anh thấy bất an. Anh cấp chạy về nhà, hộ gia đình được dọn dẹp vệ sinh sạch sẽ, gọn gàng, cô đi rồi.

Trên bàn gồm chiếc khóa xe của căn hộ chung cư anh cài cho cô cùng rất số tiền anh gửi thông tin tài khoản cho cô, hình như còn tất cả một bức thư cô viết mang đến anh. Cô ko được học nhiều, đây là bức thư đầu tiên cô gửi cho anh: “Em đi đây, em về quê đây! tất cả đồ đạc em đã lau rửa sạch mát rồi mang phơi ngoại trừ nắng, chiều mang đến anh nhớ với vào chứa nhé! giầy của anh em đều đánh bóng hết rồi, bao giờ hỏng anh có ra tiệm sửa giầy gần bên mình sửa lại. Áo sơ mày của bằng hữu treo hết vào tủ, các thứ bé dại như tất, cà vạt em để vào ngăn bên dưới tủ.

Lúc thiết lập gạo anh nhớ cài đặt gạo thơm của Thái, thiết lập ở ẩm thực ăn uống sẽ unique hơn vị không sợ mua nên gạo giả. Vào buổi tối cuối tuần nào cũng đều có người đến vệ sinh vệ sinh, vào cuối tháng anh nhớ trả tiền không hề thiếu cho bọn họ nhé. Còn nữa, quần áo có cái như thế nào cũ không mặc nữa thì đến cô dọn rác rưởi đi, cô ấy gửi về quê cho tất cả những người thân, họ sẽ vui lắm đấy. Em đi rồi anh nhớ uống thuốc thường xuyên nhé, dạ dày của anh ấy không tốt, em đang nhờ người tiêu dùng thuốc dạ dày đủ cho anh cần sử dụng trong nửa tháng rồi đấy. Còn nữa, anh luôn quên chiếc chìa khóa khi ra ngoài, em đã giảm thêm khóa xe rồi, anh cho vào túi một vài chiếc phòng khi quên nhé.

Sáng mau chóng trước khi ra ngoài anh nhớ đóng cửa sổ, nếu như không trời mưa ướt hết bàn ghế. Em đã sẵn sàng các món ăn sẵn nhằm vào tủ lạnh, lúc về nhà anh hâm sôi lại rồi hãy ăn uống nhé!...” Chữ viết của cô ấy nghuệch ngoạc, vô cùng khó đọc. Cơ mà từng chữ từng chữ giống hệt như một viên đạn, nó đem tình cảm của cô phun sâu vào não của anh ấy vậy. Anh lỏng lẻo đi xuống bếp, tủ giá buốt đầy ắp những món ăn uống anh thích, từng một món chứa đựng tình cảm tương tự như sự đon đả của cô dành riêng cho anh.

Bỗng nhiên, anh ghi nhớ về 20 năm trước, hằng ngày anh đi làm việc về, cô đều chuẩn bị sẵn các món ăn uống anh thích, anh nhớ vị của mâm cơm năm đó bởi vì nó mang lại sự sung sướng và sự vui vẻ mang lại anh, mỗi một giây phút thưởng thức các món cô nấu, anh tưởng chừng như cô đang nạp năng lượng ở một bữa tiệc sang trọng, anh nhớ đến lời thề năm đó: anh nhất quyết phải đem về hạnh phúc cho người phụ nàng của anh... Anh vội chạy xuống dưới nhà với phóng xe cộ đi.

Nửa tiếng đồng hồ sau, toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi, sau cùng anh đi mang đến ga tàu search cô.Nhìn thấy cô, anh bực tức hét lên: “Em định đi đâu hả? Anh làm cho việc cả ngày mệt rồi, về nhà ngay cả một bữa cơm nóng giãy cũng không có, em có tác dụng vợ như thế à? Em quá xứng đáng lắm rồi đấy, nhanh theo anh về nhà!” tầm dáng anh hết sức dữ tợn, khôn xiết thô bạo. Cô khóc nức nở rồi ân cần đứng dậy, ngoan ngoãn theo ông về nhà. Kể từ giờ phút đó, nước mắt của cô ấy như biến thành một đóa hoa tươi tắn...

Cô không hay biết rằng lúc kia anh đang dần khóc, quãng đường từ nhà mang lại ga tàu, anh thật sự sợ hãi, anh sợ không tìm kiếm thấy cô, anh sợ hãi mất cô mãi mãi. Anh trường đoản cú trách bản thân vô tâm, không duy trì lời thề. Anh thừa nhận ra, thì ra mất cô, lòng anh nhức như bị rút không còn gân cốt, giảm xé tim gan vậy. Hai mươi năm tình nghĩa vợ ck sâu đậm, vậy mà chỉ vày một vì sao vớ vẩn, suýt chút nữa anh tấn công mất người phụ nữ đời mình.