kể lại kỉ niệm sâu sắc về tình bạn theo ngôi kể thứ nhất để sẵn sàng cho bài bác văn số 2 lớp 10 đề 4 bên cạnh đó ôn luyện lại năng lực kể chuyện.
1. Đề bài2. Bài văn mẫu2.1. Bài văn mẫu mã 12.2. Bài văn mẫu 22.3. Bài bác văn mẫu mã 32.4. Bài xích văn mẫu 42.5. Bài bác văn mẫu mã 52.6. Bài xích văn chủng loại 6
Với đề bài bác kể lại kỉ niệm thâm thúy về tình bạn theo ngôi nhắc thứ nhất, em có thể đề cập một kỉ niệm vui kỷ niệm hoặc một tội lỗi nào kia bạn/ người chúng ta đó gây nên trong vượt khứ bằng ngôi đề cập thứ nhất. Tham khảo một số trong những bài mẫu của Đọc tài liệu để sở hữu thêm lưu ý làm bài và chuẩn bị cho bài bác văn số 2 lớp 10 đề 4 nhé!
*
Đề bài: Kể lại kỉ niệm thâm thúy về tình bạn theo ngôi nói thứ nhất

Bài văn mẫu kể lại kỉ niệm thâm thúy về tình bạn theo ngôi nhắc thứ nhất

Bài văn mẫu mã 1Người ta thường xuyên nói, sống làm việc trên đời quan yếu nào không tồn tại bạn bè. Tôi nghĩ chính xác là như thế. Trường hợp như tôi không tồn tại bạn bè, gồm lẽ bạn dạng thân cũng chỉ là 1 trong hạt cát cô đơn giữa lòng sa mạc, vẫn cảm thấy cô đơn và bé dại bé mang đến chừng nào. Tôi như ý hơn khi không biến mình thành một phân tử cát, bởi vì tôi biết sát bên tôi thời gian nào cũng đều có Lan – cô bạn thân từ thuở còn thơ bé. Nghịch với nhau vẫn lâu, kỉ niệm cũng đã nhiều nhưng tất cả một kỉ niệm hồi lớp 5 làm cho tôi mãi không thể nào quên...Lan và tôi vốn gần nhà nhau, cho nên shop chúng tôi quấn quýt cùng nhau ngay mọi ngày đầu khi còn thơ bé. Shop chúng tôi chơi cùng nhau, học thuộc nhau, đòi bà bầu mua quần áo giống nhau. Tín đồ ngoài quan sát vào còn tưởng cửa hàng chúng tôi là hai chị em sinh đôi nữa. Chơi với Lan rất vui, bạn ấy hay dường nhịn tôi, gồm gì cũng mang đến cho tôi. Tôi quý Lan nên bao gồm gì xuất xắc ho các giấu rồi mang lại nhà Lan để hai đứa thuộc thử.
Đi qua hết đầy đủ ngày lớp chủng loại giáo, rồi qua hết cả trong thời điểm tháng tè học, tôi với Lan lắp bó cùng nhau như hình với bóng. Nạm mà rồi vào một ngày kia, tôi phát hiện ra mình bị mất cái bút máy màu đỏ - quà tặng ngay của phụ huynh tôi trước dịp vào nam công tác. Từ bỏ nhỏ, cha mẹ tôi đã đi làm việc ăn xa, cho nên toàn bộ những món quà bố mẹ tặng tôi đều rất trân trọng và coi như báu vật. Cây cây bút này cũng thế, Tôi cất kĩ nó vào hộp bút nhưng chẳng lúc nào dùng đến. Nó như một đồ gia dụng bất li thân, là bùa hộ mệnh của tôi vậy. Tôi choáng váng. Ví dụ chiều qua sau khi kéo ra tôi đã cất vào hộp bút rồi cơ mà? Sao giờ lại không thấy đâu chứ? Tôi lục lọi khắp vị trí cũng không thấy. Chẳng lẽ... Là Lan? Chiều qua chỉ có bạn ấy sang chơi với tôi...Ngày trước tôi khoe, Lan cũng thích cái cây bút ấy lắm. Nhưng...sao Lan lại làm cho thế? Lan thấu hiểu tôi quý cây cây viết ấy như nào mà?Thế dẫu vậy tôi vẫn chạy sang nhà Lan cùng hỏi tạo ra nhẽ. Lan một mực không đồng ý nhưng tôi ko tin. Tôi không tìm thấy cây bút, cơ mà Lan lại là người sau cuối biết tới sự tồn trên của nó. Tôi nhức lòng chứ, nhưng làm sao mà ko giận mang lại được. Tôi nức nở chạy về nhà, mặc kệ lời call của Lan phía đằng sau lưng...
Ngày hôm sau, tôi không chờ Lan cùng đi học nữa. Cả mấy ngày sau, vài ba tuần sau cũng vậy. Trên lớp, tôi tránh mặt Lan. Về cho nhà, tôi cũng ko muốn gặp gỡ Lan nữa. Có những lúc tôi tình cờ nhìn thấy ánh mắt buồn bi tráng của Lan đang chú ý mình. Tôi bỗng nhiên mủi lòng. Nhưng nghĩ về bố mẹ, về cây cây bút mà tôi hằng yêu thương quý, tôi bắt buộc nào tha thứ cho Lan...Mưa mấy ngày rồi mà không dứt. Tôi cám thấy mệt nhọc mỏi, đầu lại âm nóng sốt, thân thể chảy rời. Tôi viết 1-1 xin nghỉ học tập rồi dựa vào ngoại đưa cho bạn nộp giúp. Cả sáng sủa hôm ấy tôi ê nóng trên giường quan trọng nào siêu thị được gì. Khát nước, tôi cố vực bản thân dậy với lấy cốc nước bên trên bàn. Quyển tập của mình rơi xuồng, tôi khom xuống nhặt và ngẫu nhiên thấy tất cả cái gì đấy sáng lóe lên trong tít cái gầm tủ áo quần bên cạnh. Tôi khều ra. Là cây bút màu đỏ! Đã vài tuần trôi qua rồi, cây bút vương đầy mạng nhện, thân đang hơi gỉ ra làm cho xước lớp đánh đỏ bao mặt ngoài. Cây bút mà tôi sẽ đổ đến Lan mang cắp trên đây ư? Chỉ vì...chỉ vì chưng sự con nít của tôi...Chỉ vì không tìm kĩ mà lại tôi đã hiểu nhầm người bạn đã đính bó với bản thân suốt mấy năm trời. Tôi òa khóc nức nở rồi lịm bước vào giấc ngủ thời điểm nào không biết.