Không kịp nói yêu em truyện

“Không kịp nói yêu em” là 1 tác phẩm bi thương, vẫn luôn nằm trong đứng đầu “tiểu thuyết Dân Quốc kinh điển”. Một quãng tình duyên đã có lần rất đẹp, nảy mầm từ mối quan hệ thanh mai trúc mã tưởng chừng như rất vững chắc và kiên cố nhưng lại không giữ lại được trái tim cô.


*
*

Đã từng nghe danh “mẹ ghẻ” của Phỉ té Tư Tồn từ bấy lâu có dịp tận hưởng thì đúng là nên viết một bài bác cảm thán.

Trước hết là truyện, mình đọc truyện trước khi xem phim, thực ra cái tuyệt vời đầu tiên về truyện này chính là tên với bìa sách. Hồi đầu hiểu truyện cứ lảm nhảm không đứt cái thương hiệu truyện. Sau rồi mê mệt cái đồng hồ quả quýt trên bìa luôn. Thấy bà bé commen ầm ầm là SE này nọ, rồi ngược đi trái lại nên cũng chả định đọc, cho đến một ngày gần cách đây không lâu trong phút giây rảnh rỗi đến phát chán mình lại nghe được bài xích “Là từ em đa tình” ost của phim “Không kịp nói yêu em”, càng nghe càng ngấm đâm ra lại khoái chiếc ngược quằn quại của truyện nên ra quyết định mò đi gọi ebook. Đọc từ trên đầu đến khoảng 15 chương thì không nhịn được mà phải nhả ra 1 câu “Đốc quân gì nhưng rãnh dữ vậy!”.

Câu chuyện ban đầu trong cảnh đao binh của trung hoa vào thời Dân quốc, Bái lâm – Cậu Sáu (lục thiếu) – chiêu mộ Dung Phong đích thực như một thổ hoàng đế thống trị 6 tỉnh Giang Bắc nối nghiệp cha. Doãn Tĩnh Uyên – một cô tè thư bé nhà cụ gia được nuôi chăm sóc theo phong cách phương tây vừa dịu dàng lại nhất quyết như đoá hoa lan nở trong mẫu lạnh hà khắc của mùa đông. Có lẽ rằng cuộc đời Tĩnh Uyên sẽ an an ổn ổn mà trôi qua nếu không có cuộc gặp gỡ định mệnh bên trên chuyến tàu với một người con trai bí hiểm và một chiếc đồng hồ khắc nhị chữ “Bái Lâm”. Tưởng chừng như tình cờ và lại là duyên phận, khi bạn thanh mai trúc mã bị bắt do buôn lậu mặt hàng quốc cấm, Tĩnh Uyên lặn lội đi tìm kiếm Cậu Sáu chiêu tập Dung mong hoàn toàn có thể nhờ vào món nợ ân tình mà xin tha mang đến Hứa con kiến Chung. Hai bạn họ, Doãn Tĩnh Uyên cùng Bái Lâm, vì chưng hai mục đích khác nhau mà thuộc diễn một vở kịch lớn, qua mặt tất cả quan binh,mệnh phụ. Tuy thế trớ trêu ở chỗ , ái tình là 1 trong những thứ thiệt kì lạ, âm thầm nảy nở trong lòng người ta, khi Tĩnh Uyên gửi thân vậy Bái Lâm đỡ một vạc đạn chí mạng thì có lẽ trong trái tim cuồng sức nóng của vị chủ tướng trẻ tuổi vẫn thực sự rung động.

Lại có một nghịch lý bạn ta thường xuyên nói “theo tình tình trốn, trốn tình tình theo” , ngay loại lúc Bái Lâm mong cướp đem trái tim thiếu nữ anh yêu nhất thì cô ta vẫn mãi vướng bận quanh quẩn trong cái mớ bòng bòng thân nghĩa-tình. Nhưng chắc hẳn rằng nếu Tĩnh Uyên không ra đi, không rời khỏi Bái Lâm thì cô sống thọ không nhận biết tình cảm chân thực của bạn dạng thân mình, sẽ không có chuyện cô vứt quăng quật mũ áo nàng dâu để theo một chủ tướng ra chiến trường không danh không phận. Chính thời loạn lạc đã sở hữu họ đến cùng nhau rồi lại xô chúng ta ra nhị bờ tốt vọng.

Nhiều người không ưa thích Bái Lâm vào truyện vày cảm thấy anh ta quá cuồng nhiệt, thừa lý trí, vượt tàn nhẫn, quá si mê dại.

Vì cuồng nhiệt nhưng yêu đầy đam mê, lúc yêu Bái Lâm nỏng bỏng như một ngọn lửa tỏa nắng vừa xinh tươi cuồng dã lại vừa chói loá khiến địch thủ ngây dại nhưng không tiếc nuối gì để chạm tay vào dù biết vững chắc bàn tay đã rớm máu.

Vì lý trí nhưng Bái Lâm hoàn toàn có thể vứt quăng quật tình yêu thương cháy bỏng của mình để gật đầu một cuộc liên hôn bao gồm trị thuần tuý đem lại nhiều lợi ích , quyền lực.

Vì tàn bạo mà hành hạ những người lân cận mình nhằm đạt mang lại được cái mục tiêu “bình định thiên hạ”, quan yếu trách Trình Cẩn đưa ra khi yêu thương anh đến mù quáng; bắt buộc trách Doãn Tĩnh Uyên khi đã đưa một người đàn ông khác- người đã đưa tay ra, mang lại cô cuộc sống an ổn một đời; cấp thiết trách số phận nan trái tốt vận mệnh khó lường. Fan đáng trách, theo mình là Bái Lâm, anh không yêu Cẩn bỏ ra nhưng vẫn đem cô bởi “chiếc bánh ngọt quyền lợi” nhằm rồi thắp cho cô loại ước vọng muốn manh về một mái ấm gia đình hạnh phúc, anh sẽ quá vô tình khi cướp đi của Cẩn chi một tương lai. Ngược lại Bái Lâm yêu thương Tĩnh Uyên – một tình thương cuồng sức nóng như lửa, tuy vậy ánh lửa ấy thừa bất ổn,lúc rực rỡ , lúc lẩn vẩn rồi bỗng dưng tắt, thiết yếu nó đã khiến anh cất cô chuyện kết thân rồi đưa cô sang quốc tế đợi vài năm sau li hôn Cẩn chi sẽ đón về, anh vẫn quá bạc tình nhược do không thể vừa đủ yêu cô mà không vụ lợi.

Cuối cùng, bởi si ngớ ngẩn mà chủ yếu tay Bái Lâm sẽ dựng nên thảm kịch trùng phùng của hai fan sau bao nhiêu năm gặp lại, chỉ vì một câu “em yêu Tín Chi” nhưng cả Tín đưa ra lẫn cô nhỏ xíu Đô Đô đều buộc phải chết bởi vì cái tình yêu chết tiệt của anh. Nhưng lại Tĩnh Uyên trước sau gì rồi cũng là ngừoi con gái của anh, hơn ai hết cô biết phương pháp hành hạ anh mang lại cuối đời, câu nói gián đoạn lúc lâm chung của cô sẽ khiến anh day ngừng cả cuộc đời này. Cùng với mình đó là một loại giá thoả đáng yêu cầu trả cho một thời tuổi trẻ con nông nổi của tất cả Tĩnh Uyên lẫn Bái Lâm.

Cả đời Tĩnh Uyên vì chưng yêu mà lại hi sinh vớ cả, buộc phải tội bất hiếu -bất trung – vô nghĩa , lại còn nhẫn tân làm thịt đi đứa nhỏ nhắn trong bụng của Bái Lâm. Cô căn phiên bản là một bạn tỉnh táo bị cắn dở và không thua kém phần tàn nhẫn. Tình yêu của cô ấy cũng không đủ mạnh khỏe để cùng vượt quá sóng gió, cuối cùng cô vẫn chọn cho bạn một con đường cân đối hơn, dễ dàng đi hơn. Yêu cầu kết cục mang lại với cô cũng chính là để trả cho phần đa sai lầm, phần đa tội nghiệt trước kia, âu cũng là nhân quả.

Bái Lâm nửa đầu được biểu đạt như một nhân tài quân sự kiệt suất, nhưng sau cuối lại lấy Cẩn đưa ra để củng nắm quyền lực. Anh ta quá dã trọng điểm nhưng lại ko đủ tiềm năng , vượt tham lam mà lại lại không quyết tâm, quá nhiều tình lại quá bạc đãi tình. Bái Lâm hoàn toàn có thể vì đất nước mà cưới một cô gái khác, cơ mà anh không sống đa số ngày tháng đau khổ. Mà phụ bạc thay, anh gồm với Cẩn chi đến tư đứa con, anh ta sẽ thực sự quên đi Tĩnh Uyên của ngày xưa, anh ta đã triệt nhằm quên đi tất cả sau từng nào năm, có thể nói từ đầu cho cuối Bái Lâm không còn lựa lựa chọn mà chỉ đơn giản dễ dàng là bảo toàn tác dụng cho phiên bản thân mình nhưng mà thôi. Bái Lâm ích kỉ, nhẫn trung tâm một đời, ni quân lâm thiên hạ, quan trọng chết, bắt buộc từ bỏ, chỉ với từ từ bỏ dùng phần lớn ngày tháng sót lại để trả lại đầy đủ gì mình đã gây ra.

Đột nhiên đọc mang đến cuối mình lại nghĩ mang đến một câu trích nổi tiếng: “số phận đã cố làm nhức ngươi, giẫy dụa cũng vô ích”

– LOTUSREINE

Nếu bản thân viết bài này cách đó ít ngày, có nghĩa là lúc bắt đầu vừa đọc dứt Không kịp nói yêu thương em, chắc rằng mình đang thể hiện xúc cảm gay gắt hơn nhiều. Bẵng đi vài ba hôm có tác dụng cho xúc cảm của bản thân về truyện nhạt bớt, dẫu vậy kèm theo này cũng là ánh mắt câu chuyện này thay đổi đi xíu xiu.

Bài viết có tính chất spoil (Mà thật ra bài xích nào bản thân chả spoil =”=).

Chuyện tình thương của mộ Dung Phong cùng với Doãn Tĩnh Uyển được đặt tại bối cảnh thời Dân Quốc. Đó là một tình yêu kiểu mẫu mã giữa nhân vật với mỹ nhân trong thời chiến loạn, mà lại hệ trái tất yếu hèn là hero phải lựa lựa chọn một trong nhì thứ: hoặc giang sơn, hoặc mỹ nhân.

Doãn Tĩnh Uyển là con gái độc nhất của gia đình tài phiệt chúng ta Doãn, chính vì thế mà từ nhỏ dại đã được học hành ở nước ngoài, xúc tiếp với nền văn hóa phương Tây phóng khoáng với tiên tiến. Gốc gác này khiến cho cô một lao động trí óc thông minh, một tính giải pháp cương liệt, gan dạ mà rất bạn dạng lĩnh. Bởi thế, dù tuyển mộ Dung Phong không phải là tình đầu của Tĩnh Uyển, nhưng tình yêu của anh ấy ta lại mang một sức cám dỗ đầy mê hoặc. Lời nói “Anh sẽn mang cả dương thế đặt trước mặt em” quả có một lực hút rất mạnh, làm Tĩnh Uyển day kết thúc và lừng khừng rất nhiều, đến sau cùng không chống lại được tình yêu mà ra quyết định đặt cược cho một thời cơ làm cuộc sống của mình ở sau này không ngập trong viễn cảnh tẻ nhạt.

Riêng về chiêu mộ Dung Phong.

Khác với thắc mắc khắc khoải thời gian đọc xong Đông Cung: “Lý quá Ngân sẽ quên hay còn nhớ?”, mình không hề có chút lợn cợn như thế nào về việc bé bỏng Đô Đô liệu bao gồm phải con của tuyển mộ Dung Phong xuất xắc không. Mà may quá, theo mấy mẫu hóng được mặt nhà Schan thì chị Phỉ đã confirm bé xíu là con Tín chi (hahahaha).

Tình yêu của anh ý ta cùng với Tĩnh Uyển, nhiều hơn thế nồng nhiệt và thật lòng, đó là một tư tưởng chiếm hữu đầy độc đoán.

Đứng trên cẩn thận khách quan, mộ Dung Phong hình thành là đứa đàn ông duy độc nhất trong nhà, bắt buộc sớm sẽ định sẽ là người kế tục mộ Dung Thần lãnh đạo Thừa quân. Được nuôi dạy trong một gia đình quân phiệt như thế, lẽ tất yếu là tính giải pháp anh ta cũng bị ảnh hưởng. Mặc dù nhiên, lúc đầu tính biện pháp “quân phiệt” này sẽ không được biểu đạt rõ ràng. Hoặc, bản thân xin cá là có không ít độc đưa thích cái tính “bá đạo” của anh ấy ấy lắm. Giả dụ như mẩu chuyện không được định sẵn một cái kết bi kịch, hoặc nếu phương pháp xây dựng của chính nó giống phim, tuyển mộ Dung Phong sẽ không biến thành mình ko ưa.

Xét cho cùng, tựa như các gì mình mới hóng hớt bên nhà Schan về mấy câu chuyện xoay xung quanh tiểu thuyết này, thì Doãn Tĩnh Uyển vẫn sớm move on để tìm đến với xúc cảm bình yên ở bên cạnh Tín Chi. Lòng từ bỏ trọng của cô không chấp nhận nổi một tình yêu đã trở nên chính đối phương hạ nhục, vậy bắt buộc cô nhức khổ, nhưng rồi thời gian đủ sức mài mòn lốt thương, cần cô tự bỏ, đồng ý quay về cùng với bến đỗ bình yên. Dù có thể mãi về sau, Doãn Tĩnh Uyển vẫn tồn tại yêu chiêu mộ Dung Phong, nhưng thực tế là bánh xe quá khứ chỉ tốt nhất bị mắc kẹt lại tại vị trí của tuyển mộ Dung Phong nhưng thôi.

Với Tĩnh Uyển, chiêu tập Dung Phong đã có lần yêu cuồng nhiệt, từng tất cả biết bao lưu niệm đẹp, sau đó lại mãi ghi nhớ về cô như một lốt dao đâm “hễ cứ cồn vào lại loét ra”, nhưng lại tình yêu này sẽ không toàn vẹn. Anh ta cứ mong giữ rịt lấy Tĩnh Uyển cho mình, như một sản phẩm must-have, đến mức sau này, đỉnh điểm của mọt tình tuyệt vọng đến mức trở thành cực đoan là giết chết Tín chi và bé nhỏ Đô Đô. (Đây là không kể đến chi tiết Mộ Dung Phong với Trình Cẩn bỏ ra bất hòa nhưng vẫn có tới… 4 fan con =”=. Tôi cũng không biết nói sao với cái chi tiết này.)

Ở phần lớn chương cuối cùng đậm chất thảm kịch của truyện, bản thân lại không thấy nặng trĩu nề cơ mà đã vô cùng hả hê lúc Tĩnh Uyển nhắm mắt cơ mà miệng vẫn tồn tại lấp lửng câu nói “Con bé nhỏ là… con bé bỏng là… là của…” rồi tắt thở. Với càng hả hê hơn khi Cẩn đưa ra vạch trần thực sự là Tĩnh Uyển đã chọn cách nói đó như giải pháp trả thù dã man nhất đối với quãng đời còn sót lại của chiêu tập Dung Phong.

Rốt cuộc Tĩnh Uyển đã đánh cược tuổi trẻ con cho cảm giác phiêu lưu cất cánh bổng bao gồm phần nông nổi, nhằm đổi lại một cái giá thừa đắt. Tự nhiên và thoải mái lại can dự tới phút hành vi mang tính chất đổi khác cuộc đời của Nhược Hy khi đối lập với quyết định tứ hôn mang đến Thập Tứ của Khang Hy, tốt Trâu Vũ khi không kìm được lòng mà đến bên Lâm Khải Chính.

May mắn là cuối cùng, cô ấy xem như đã tất cả cuộc sum họp mang tính HE với thân phụ con Trình Tín Chi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *