Palatino Linotype Segoe UI Roboto Roboto Condensed Patrick Hand Noticia Text Times New Roman Verdana Tahoma Arial

Lão liên tục hỏi:

– tất cả đau lắm không?

Lão lại nói:

– Chỉ bị gãy chân cũng ko sao. Liên đệ lặng tâm, ta sẽ chữa mang lại Liên đệ ngay.

Lão dìu dịu cởi giầy cho Liên Đình rồi kéo mền hoa thơm nồng nực đắp lên trên người gã, y hệt như người vợ hiền thục chăm lo trượng phu.

Mọi tín đồ bất giác quan sát nhau ngạc nhiên. Người nào cũng tức cười, nhưng tình cảnh này thừa kỳ lạ buộc phải cười ko nổi. Trong hộ gia đình thêu màn châu, mền gấm rực rỡ, lại đầy quỷ khí yêu tà.

Đông Phương Bất Bại lôi ra một mẫu khăn tay thêu màu xanh, êm ả lau những giọt mồ hôi và vết dơ trên trán Dương Liên Đình. Dương Liên Đình khó chịu nói:

– Đại địch vẫn ở trước mắt cơ mà giáo chủ còn bày trò có tác dụng bà làm bà mẹ tiểu đệ để triển khai gì? Giáo công ty đánh lui địch nhân đi rồi chăm sóc tiểu đệ cũng không muộn.

Đông Phương Bất Bại mỉm mỉm cười nói:

– Phải, phải! Liên đệ đừng giận, chân nhức lắm nên không? thiệt khiến cho những người ta nhức lòng!

Bọn Nhậm bổ Hành, Lệnh hồ nước Xung gần như chưa bao giờ thấy chuyện kỳ tai ác như vậy. Đồng tính luyến ái là chuyện gồm nhiều, nhưng lại Đông Phương Bất Bại đường đường là giáo chủ, sao lại cam tâm cải trang làm phụ nữ, tự cho mình là vợ? Lão này nhất định bị điên rồi. Dương Liên Đình nói cùng với lão cực kỳ xấc xược mà lại lão lại vô cùng êm ả dịu dàng hiền thục, người nào cũng cảm thấy kỳ quái, lại có chút ác cảm.

Đồng Bách Hùng không nhịn được bước đi trước, lão nói:

– Đông Phương huynh đệ, huynh đệ… huynh đệ làm cái gì vậy?

Đông Phương Bất Bại ngửng đầu lên, nét phương diện sa sầm hỏi:

– Đả thượng Liên đệ ta, cũng đều có ngươi trong những số ấy sao?

Đồng Bách Hùng nói:

– tại sao huynh đệ bị Dương Liên Đình tinh chỉnh và điều khiển như vậy? Gã sai một tên khốn nàn mạo xưng huynh đệ, tùy một thể ra lệnh, tác oai nghiêm tác quái, huynh đệ tất cả biết không?

Đông Phương Bất Bại nói:

– Đương nhiên ta biết. Liên đệ tốt nhất có thể với ta, luôn kề cận mặt ta. Liên đệ biết ta không còn tâm trí lo chuyện vào bổn giáo yêu cầu thay ta đỡ đần gần như việc, thì đâu tất cả gì là không tốt?

Đồng Bách Hùng chỉ Dương Liên Đình nói:

– thương hiệu này ước ao giết ta, huynh đệ cũng lưỡng lự sao?

Đông Phương Bất Bại trường đoản cú từ phủ nhận nói:

– Ta ko biết. Liên đệ ý muốn giết ngươi thì cố định tại ngươi ko tốt. Vậy lý do ngươi không làm cho Liên đệ giết thịt đi?

Đồng Bách Hùng bác bỏ hửng, ngấc đầu lên mỉm cười ha hả, tiếng cười đầy ý bi phẫn. Lão cười một thời điểm rồi nói:

– Hắn ý muốn giết ta, ngươi cũng để cho hắn giết buộc phải không?

Đông Phương Bất Bại nói:

– Liên đệ say đắm làm đồ vật gi thì ta để cho Liên đệ làm chiếc đó. Bên trên đời này chỉ có 1 mình Liên đệ mới và đúng là người đối xử giỏi với ta, ta cũng chỉ tốt với mỗi Liên đệ thôi. Đồng đại ca, bọn họ xưa nay giao tình thắm thiết, nhưng mà đại ca không nên đắc tội với Liên đệ của đái đệ.

Đồng Bách Hùng đỏ bừng mặt, lớn tiếng nói:

– Ta tưởng rằng ngươi bị mất trí điên khùng, hóa ra lòng ngươi rất sáng suốt, biết bọn họ là hảo bằng hữu, còn có giao tình thắm thiết.

Đông Phương Bất Bại nói:

– Đúng vậy. Đại ca đắc tội với tiểu đệ thì ko sao. Còn đắc tội với Liên đệ của tiểu đệ thì ko được.

Đồng Bách Hùng béo tiếng nói:

– Ta sẽ đắc tội cùng với hắn rồi, ngươi tính sao? Gian tặc này muốn giết ta nhưng lại đâu gồm dễ như vậy.

Đông Phương Bất Bại đưa tay ra dịu vuốt tóc Dương Liên Đình rồi dịu dàng êm ả hỏi:

– Liên đệ, Liên đệ hy vọng giết hắn không?

Dương Liên Đình khó tính nói:

– Mau mau đụng thủ đi, đừng làm trò bà bà má má nữa, khiến cho người ta bực bản thân lắm.

Đông Phương Bất Bại mỉm cười nói:

– Được rồi!

Lão cù qua Đồng Bách Hùng nói:

– Đồng huynh, hôm nay chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt, xin chớ trách tiểu đệ.

Trước lúc Đồng Bách Hùng mang đến đây, lão đã đưa một thanh 1-1 đao trong tay một võ sĩ sinh sống trên điện. Lão tức khắc lùi lại nhị bước, tay nỗ lực đao, đứng thủ thế. Lão biết rõ võ thuật của Đông Phương Bất Bại không nhỏ cường, bây giờ tuy thấy lão khùng khùng điên điên, nhưng không dám có chút khinh suất, vẫn giữ ráng thủ chăm chú nhìn.

Đông Phương Bất Bại cười cợt nhạt rồi than:

– Chuyện này thật có tác dụng khó cho người ta! Đồng đại ca, nhớ năm xưa thời gian ở Thái Hành Sơn, Lỗ Đông thất hổ vây tấn công tiểu đệ. Lúc đó tè đệ luyện công không thành, lại bị bầy chúng đùng một phát tập kích, tay đề nghị bị trọng thương, mất mạng trong khoảnh khắc. Nếu không có đại ca xả thân cứu giúp thì tiểu đệ có tác dụng sao rất có thể sống mang lại ngày nay?

Đồng Bách Hùng hừ một tiếng rồi nói:

– Ngươi còn nhớ đều chuyện cũ đó sao?

Đông Phương Bất Bại nói:

– làm thế nào tiểu đệ quên được? Năm xưa tiếp đại quyền Nhật Nguyệt thần giáo, Chu tước đoạt đường nhà La trưởng lão ko phục, làm lôi thôi rắc rối, đại ca tức thì vung đao giết thịt La trưởng lão. Từ kia trong bổn giáo không còn người lắp thêm hai dám nói khoảng 30 phút dị nghị. Công lao của đại ca thật không nhỏ.

Đồng Bách Hùng cuồng nộ nói:

– Chỉ trách năm xưa ta quá hồ đồ.

Đông Phương Bất Bại từ chối nói:

– Đại ca đâu bao gồm hồ đồ. Đại ca so với tiểu đệ nghĩa khí rạm trọng. Tè đệ lên mười một tuổi thì hiểu rằng đại ca. Cơ hội đó gia cảnh tiểu đệ xấu hàn, hoàn toàn nhờ đại ca cứu vớt tế các năm. Phụ mẫu mã tiểu đệ lúc quá cố không tồn tại gì để mai táng, tang sự cũng bởi vì một tay đại ca lo liệu giúp đỡ tiểu đệ.

Đồng Bách Hùng xua tay nói:

– Chuyện vẫn qua rồi, nói lại làm cho gì?

Đông Phương Bất Bại thở dài nói:

– hồ hết chuyện kia không đề cập không được. Đồng đại ca, tè đệ không phải không tồn tại lương tâm, không màng đến đậc ân ngày trước, chỉ trách tại đại ca đang đắc tội cùng với Liên đệ của đái đệ. Liên đệ hy vọng lấy tính mạng con người của đại ca, tè đệ không còn cách nào không giống được.

Đồng Bách Hùng bự tiếng nói:

– Đủ rồi, đủ rồi!

Đột nhiên mọi bạn cảm thấy trước mắt có một chiếc vòng màu hồng phấn nháng qua, ngoài ra thân hình của Đông Phương Bất Bại gửi động. Choang một tiếng, solo đao vào tay của Đồng Bách Hùng rớt xuống đất, fan lão loạng giạng mấy cái.

Đồng Bách Hùng há hốc miệng, đùng một cái thân tín đồ ngã xẻ về trước ở phục xuống khu đất không nhúc nhích. Lão bửa xuống tuy chỉ trong nháy mắt, nhưng bầy cao thủ như Nhậm xẻ Hành số đông thấy rất rõ ràng trên tứ đại huyệt My tâm, nhị huyệt Thái dương trái phải, huyệt Nhân trung ở dưới mũi đều phải có một chấm nhỏ dại màu đỏ. Tiết tươi ứa ra, minh bạch lão đã trở nên kim thêu của Đông Phương Bất Bại đâm trúng.

Bọn Nhậm xẻ Hành ghê hãi, bất giác lùi lại mấy bước. Lệnh hồ nước Xung chuyển tay trái kéo Doanh Doanh ra sau, đứng cản trước người cô ta. Nhất thời trong phòng yên tĩnh, không một ai thở mạnh.

Nhậm bửa Hành thanh nhàn rút trường kiếm ra rồi nói:

– Đông Phương Bất Bại, chúc mừng ngươi sẽ luyện thành võ thuật trong Quỳ hoa bảo điển.

Đông Phương Bất Bại nói:

– Nhậm giáo chủ, bộ Quỳ hoa bảo điển này do giáo công ty truyền đến thuộc hạ. Chân tay lúc nào thì cũng nhớ ơn giáo chủ.

Nhậm bửa Hành mỉm cười nhạt nói:

– đúng vậy không? vì vậy ngươi mới giam ta ở mặt đáy Tây Hồ làm cho ta không hề nhìn thấy ánh mặt trời nữa.

Đông Phương Bất Bại nói:

– Nhưng tuỳ thuộc không làm thịt giáo chủ, buộc phải không? chỉ việc thuộc hạ không nên Giang phái mạnh tứ hữu không mang nước mang lại giáo công ty uống thì giáo chủ có thể chịu nổi mười ngày, nửa tháng không?

Nhậm bổ Hành nói:

– Nói vì thế thì ngươi đối đãi hết sức tử tế ư?

Đông Phương Bất Bại nói:

– Đúng vậy. Tuỳ thuộc đưa giáo chủ cho Tây Hồ, sản phẩm Châu để dưỡng già. Tín đồ ta thường nói trên tất cả thiên đàng, dưới tất cả Tô mặt hàng nhị châu. Phong cảnh ở Tây Hồ nổi tiếng trong thiên hạ. Cô đánh Mai trang là nơi bao gồm cảnh đẹp lung linh nhất Tây Hồ.

Nhậm té Hành mỉm cười ha hả nói:

– thế ra ngươi để ta dưỡng già vào hắc lao dưới mặt đáy Tây Hồ, ta đề nghị đa tạ ngươi.

Đông Phương Bất Bại thở nhiều năm nói:

– Nhậm giáo chủ, giáo chủ đối đãi rất tốt với nằm trong hạ, thủ túc vĩnh viễn không bao giờ quên. Thủ công ở Nhật Nguyệt thần giáo nguyên chỉ là một tên phó hương nhà dưới trướng Phong lôi đường trưởng lão; giáo công ty phá lệ đề bạt, thường xuyên thăng chức cho thuộc hạ, thậm chí ngay cả Quỳ hoa bảo điển chí bảo của bổn giáo cũng truyền đến thuộc hạ, chỉ định tương lai thủ túc thay giáo công ty làm giáo công ty của bổn giáo. Ân đức này, Đông Phương Bất Bại vĩnh viễn không bao giờ quên.

Lệnh hồ Xung liếc chú ý thi thể của Đồng Bách Hùng ở bên dưới đất, thầm nghĩ: Vừa rồi lão ko ngớt khen Đồng trưởng lão tốt với lão, rồi đùng một cái ra tay hạ ngay cạnh thủ. Bây giờ, lão lại ước ao giở thủ đoạn kia với Nhậm giáo chủ. Nhưng mà dễ gì Nhậm giáo chủ mắc mồi nhử của lão?

Đông Phương Bất Bại ra tay thật vượt thần tốc, như sấm chớp; sự việc không có chút gì báo trước, thiệt là xứng đáng sợ. Lệnh hồ Xung nạm trường kiếm, chỉ vào ngực Đông Phương Bất Bại, chỉ cần tứ đưa ra của lão khá nhúc nhích, thì hắn tức khắc vung tìm phóng cấp tốc ra, chỉ có tiến công trước mới rất có thể khắc chế được lão. Nếu để lão thu được tiên cơ thì trong phòng này sẽ có được người táng mạng. Nhậm vấp ngã Hành, phía Vấn Thiên, Thượng quan tiền Vân, Doanh Doanh, cả bốn tín đồ nhìn Đông Phương Bất Bại không chớp mắt, đề phòng lão tự nhiên hạ thủ bất ngờ.

Đông Phương Bất Bại nói:

– thuở đầu thuộc hạ toàn trọng tâm toàn ý chỉ ý muốn làm giáo chủ của Nhật Nguyệt thần giáo, ước ao làm đồ vật gi thiên thu vạn tải thống độc nhất giang hồ, cho nên tìm trăm phương nghìn kế để giành ngôi vị của giáo chủ, loại trừ hết tập thể của giáo chủ. Hướng huynh đệ, toàn bộ mưu kế của ta ko lọt qua mắt của huynh đệ. Trong Nhật Nguyệt thần giáo, bên cạnh Nhậm giáo chủ và Đông Phương Bất Bại ta ra, huynh đệ là người tài lắp thêm ba.

Hướng Vấn Thiên tay cố nhuyễn tiên, nín thở không dám phân trung khu trả lời.

Đông Phương Bất Bại thở dài nói:

– ban sơ ta làm cho giáo chủ, ý khí phong phát, nói đồ vật gi văn thành võ đức, trung hưng thánh giáo, thật là cha hoa ba hoa không biết xấu hổ. Cho tới sau này luyện được Quỳ hoa bảo điển mới dần dần hiểu được diệu đế của nhân sinh. Sau mấy năm chịu khó tu luyện nội công, sau cuối hiểu rõ được đạo lý thiên nhân hóa sinh, vạn vật bốn trưởng.

Mọi người nghe các giọng nói ẻo lả của lão một hồi, lòng bàn tay dần dần toát mồ hôi. Lão nói rất có đạo lý, đầu óc vô thuộc tỉnh táo, tuy nhiên kiểu dạng yêu tà buôn bán nam buôn bán nữ, khiến người càng nhìn càng phát nổi da gà.

Mục quang của Đông Phương Bất Bại dần dần chuyển hẳn qua Doanh Doanh. Lão hỏi:

– Nhậm đại tè thư, mấy năm nay ta đối đãi với đái thư chũm nào?

Doanh Doanh đáp:

– Ngươi đối với ta siêu tốt.

Đông Phương Bất Bại thở dài đau khổ nói:

– rất tốt thì không hẳn vậy, tuy vậy chẳng qua ta vẫn ngưỡng mộ tiểu thư. Một tín đồ sinh ra được thiết kế con gái, đã niềm hạnh phúc gấp trăm lần hạng phái mạnh tử thúi tha, huống chi tiểu thư là một trong những trang thiên kiều bá mị đã độ thanh xuân. Nếu ta hoàn toàn có thể thay nơi của tiểu thư, chớ nói làm cho giáo chủ của Nhật Nguyệt thần giáo mà dù cho có làm nhà vua ta cũng không thèm.

Lệnh hồ Xung cười cợt nói:

– trường hợp ngươi ước ao đổi vị trí của Nhậm đại tè thư, ý muốn ta yêu một lão hồ ly như ngươi thì không dễ một chút nào đâu.

Bọn Nhậm vấp ngã Hành nghe nam nhi nói bởi vậy đều giật mình. Đông Phương Bất Bại quan sát chằm chặp vào Lệnh hồ Xung, cặp lông mày thư thả dựng lên, vẻ khía cạnh tái xanh. Lão nói:

– Ngươi là ai nhưng dám nói với ta như vậy? thật to lớn gan.

Lão nói mấy câu này hết sức sắc bén, hiển nhiên cuồng nộ vô cùng. Lệnh hồ nước Xung biết rõ tác hại đã mang lại gần, nhưng con trai không nhịn được cười, nói:

– Là tu my phái mạnh tử hán cũng được, là cô nương thiên kiều bá mị cũng được. Ta ghét nhất là lão già dịch nhưng mà giả làm bé gái.

Đông Phương Bất Bại khó tính đanh giọng:

– Ta hỏi ngươi, ngươi là ai?

Lệnh hồ nước Xung đáp:

– Ta là Lệnh hồ Xung.

Đông Phương Bất Bại nén giận, mỉm cười ruồi nói:

– A! Ngươi là Lệnh hồ Xung. Ta muốn gặp ngươi lắm. Nghe nói Nhậm đại tè thư cực kỳ yêu ngươi, bởi vì ngươi mà hy sinh cả tính mạng, nhưng do dự là vị phu quân anh tuấn nào. Hừ, ta coi ngươi cũng trung bình thường không có gì sệt biệt, đối với Liên đệ của ta ngươi còn nhát xa.

Lệnh hồ Xung mỉm cười nói:

– tại hạ đâu tất cả gì hay, chỉ hơn fan ở tấm chân tình. Vị Dương quân này mặc dù anh tuấn, nhưng không mong muốn chỉ là hạng ong bướm trang bị vờ, mang đến đâu lưu lại tình…

Đông Phương Bất Bại đột nhiên gầm lên:

– Ngươi… ngươi là đồ dùng khốn nạn. Nói bậy bạ cái gì đó?

Mặt lão đỏ bừng. Đột nhiên láng hồng nhoáng một cái, mũi kim thêu phóng nhanh đến Lệnh hồ nước Xung.

Lệnh hồ nước Xung nói nhị câu này, thì ra mong muốn chọc tức lão, tuy nhiên thấy ống tay áo của lão hơi đụng đậy, đại trượng phu liền phóng vèo một kiếm vào yết hầu của lão. Chiêu kiếm này phóng rất nhanh, nếu Đông Phương Bất Bại ko thu tín đồ lại thì chớp nhoáng bị mũi kiếm đâm chiếu thẳng qua yết hầu ngay. Nhưng ngay trong lúc này, Lệnh hồ nước Xung cảm thấy má phía bên trái hơi đau, đấng mày râu hướng trường kiếm sang mặt trái.

Thì ra Đông Phương Bất Bại ra tay quá nhanh, thật cần yếu lường được. Trong khi nhoáng như tia chớp, lão đã sử dụng kim đâm lên má Lệnh hồ Xung. May cơ mà chiêu tìm này của L ệnh hồ Xung phóng siêu nhanh, khiến cho địch nhân cần thiết không tự cứu. Phần Đông Phương Bất Bại tiến công trong lúc tức giận nên không khỏi bị phân tán tinh thần, mũi kim new đâm lệch, ko trúng yếu huyệt trên tín đồ của đối phương. Trong tay Đông Phương Bất Bại là mũi kim dài không thực sự một tấc, bên cạnh đó gió thổi cũng cất cánh mà rớt xuống nước cũng ko chìm, tuy nhiên lại hoàn toàn có thể gạt được trường kiếm của Lệnh hồ Xung. Võ công của lão thật cao nhòng không thể lường được.

Lệnh hồ nước Xung tởm hãi, biết hôm nay gặp nên cường địch bình sinh chưa lúc nào gặp. Chỉ việc đối phương thi triển thủ cước thì tính mạng của mình lập tức khó khăn bảo toàn. Chàng liền phóng liên tục veo véo tứ kiếm, đầy đủ nhắm vào vị trí yếu hại nhất của lão.

Đông Phương Bất Bại ồ một tiếng rồi khen:

– tìm pháp rất cao cường!

Lão liền vung kim trái phải xấp xỉ gạt hết tứ chiêu tìm của Lệnh hồ nước Xung. Lệnh hồ nước Xung chú ý nhìn lão ra tay. Lão dùng kim thêu gạt bốn chiêu, toàn thân không tồn tại chỗ hở. Dịp này, quyết không dễ ra tay phóng kiếm tiếp, đại trượng phu liền quát khổng lồ một giờ đồng hồ chém trường kiếm từ trên đầu xuống. Đông Phương Bất Bại sử dụng ngón giữa và ngón trỏ tay nên kẹp chặt kim thêu, vung lên phía trên cản kiếm, trường tìm chém xuống không được. Cánh tay Lệnh hồ Xung khá tê nhức, tuy thế thấy nhẵn hồng phải chăng thoáng, dường như có một vật đâm vào mắt trái của chàng. Lệnh hồ nước Xung quan trọng đỡ gạt mà cũng ko kịp né tránh. Trong lúc cấp bách, trường kiếm rung động, đấng mày râu vội phóng kiếm chui vào mắt trái của Đông Phương Bất Bại. Đây là bí quyết đánh lưỡng bại câu thương.

Chiêu kiếm này đưa vào mắt địch, gần như là không tránh mặt được là chiêu số đặc trưng mà cao thủ hay dùng. Dẫu vậy Độc Cô cửu kiếm nhưng Lệnh hồ Xung học vốn không tồn tại chiêu số, lại tùy cơ ứng trở thành nên chạm mặt lúc nguy cung cấp không kịp cân nhắc phóng đại ra. Chàng cảm giác mi mắt bên trái hơi đau, Đông Phương Bất Bại vẫn nhảy ra tránh mặt chiêu kiếm.

Lệnh hồ nước Xung biết mi mặt trái của bản thân bị kim thêu của lão đâm trúng, may mà lại lão phải tránh mặt chiêu tìm của cánh mày râu phóng đến, bắt buộc kim thêu mới đâm không chuẩn xác, còn nếu không thì Lệnh hồ Xung đã bị lão đâm mù một bé mắt. Trong khi kinh hãi, phái mạnh vội chém kiếm loạn xạ như mưa sa bão táp, ko để địch thủ ra tay trả chiêu. Đông Phương Bất Bại đỡ phía trái gạt bên phải, tuy nhiên lão vẫn nhàn hạ miệng liên tiếp khen:

– Hảo tìm pháp, hảo tìm pháp!

Nhậm ngã Hành cùng Hướng Vấn Thiên thấy tình gắng bất lợi, một fan vung trường kiếm, một tín đồ vung nhuyễn tiên bên cạnh đó xông mang lại hiệp kích. Bố đại cao thủ đương thời liên thủ xuất chiến, tình vắt rất lợi hại, dẫu vậy hai ngón tay Đông Phương Bất Bại kẹp một cây kim thêu đứng giữa tía người cơ mà đâm chiếu qua xuyên lại cấp tốc như điện chớp, không có vẻ gì kém thế. Thượng quan tiền Vân rút 1-1 đao ra xông mang đến trợ chiến, lấy bốn địch một. Đấu mang đến lúc cam go, hốt nhiên nghe Thượng quan tiền Vân la thất thanh, solo đao rớt xuống đất, người ngã tùng phèo ra, hai tay bụm mắt phải. Một bé mắt của lão đã bị Đông Phương Bất Bại đâm mù.

Lệnh hồ Xung thấy Nhậm bửa Hành cùng Hướng Vấn Thiên, hai người tấn công thế khôn cùng lợi hại. Đông Phương Bất Bại đã từ từ không ra tay đả kích mình nữa, chàng liền vung trường tìm nhắm đâm vào những chỗ yếu sợ trên người lão. Mà lại thân hình của Đông Phương Bất Bại tựa trơn quỷ láng ma, bay phất phơ tương hỗ như làn khói nhẹ. Mũi kiếm của Lệnh hồ nước Xung toàn cách fan của lão mấy tấc.

Bỗng nghe phía Vấn Thiên la to một tiếng, tiếp sau Lệnh hồ nước Xung cũng la khổng lồ lên, hai bạn đều bị kim thêu đâm trúng. Công lực Hấp tinh đại pháp cơ mà Nhậm xẻ Hành luyện tuy cao siêu nhưng thân pháp của Đông Phương Bất Bại rất nhanh, cạnh tranh mà đụng vào lão được, phần binh khí lão sử là cây kim thêu đề xuất Nhậm bửa Hành không bí quyết nào hút được nội lực của lão qua cây kim. Lại đấu thêm 1 lúc, Nhậm ngã Hành cũng la khổng lồ lên một tiếng, ngực với yết hầu của lão phần đa bị kim đâm. May mà lúc đó Lệnh hồ nước Xung tiến công dồn dập, khiến cho Đông Phương Bất Bại phải vội lo cứu giúp mình đề xuất một mũi kim đâm bị lệch còn một mũi mặc dù đâm chuẩn chỉnh nhưng chỉ sâu vài ba phân, chưa thể đả thương lão.

Bốn bạn vây tiến công Đông Phương Bất Bại, nhưng vẫn chưa thể va được vào áo của lão, trái lại cả bốn đều bị trúng kim. Doanh Doanh đứng ngay sát xem đấu, càng cơ hội cô càng lo lắng: đắn đo trên kim của hắn có chất độc tuyệt không, nếu gồm độc thì tất yêu nào tưởng tượng không còn hậu quả.

Cô thấy người của Đông Phương Bất Bại cầm tay càng lúc càng nhanh, một cái vòng mây hồng luân chuyển qua chuyển phiên lại. Nhậm té Hành, phía Vấn Thiên, Lệnh hồ Xung tiếp tục quát tháo, thanh âm lòi ra vẻ vừa thịnh nộ vừa hoảng hốt. Binh khí của bố người hầu như vận đầy nội lực, bắt buộc tiếng gió phân phát ra rất mạnh. Đông Phương Bất Bại lại ko phát ra một tương đối thở.

Doanh Doanh thì thầm nghĩ: nếu như ta dấn mình vào hỗn chiến, chỉ có tác dụng cản tay cản chân chứ góp không được thì chẳng tiện ích gì. Xem ra Đông Phương Bất Bại lấy một địch ba còn rất có thể thủ thắng.

Cô liếc mắt thấy Dương Liên Đình vẫn ngồi bên trên giường, để ý quan giáp trận đấu, mặt đầy vẻ lo lắng. Doanh Doanh đột nghĩ ra một kế, rảnh rỗi đi đến bên giường, đùng một cái vung đoản kiếm tay trái lên, soạt một tiếng, cô chui vào vai phải của Dương Liên Đình. Dương Liên Đình không kịp đề phòng, la to lớn một tiếng. Doanh Doanh lại giơ kiếm lên chém lên đùi của gã.

Lúc này Dương Liên Đình đã biết dụng ý của cô ý ta là ước ao hắn la lên để phân tán tâm thần của Đông Phương Bất Bại. Gã vắt nhịn đau, không rên một tiếng. Doanh Doanh giận nói:

– Ngươi gồm la tuyệt không? Ta vẫn chém đứt từng ngón tay của ngươi.

Đoản tìm rung lên, cô chém rớt một ngón tay của gã. Không ngờ Dương Liên Đình khôn xiết cương cường, tuy bị nhức đến chết giả xỉu nhưng lại gã vẫn ngậm tăm ko một giờ đồng hồ rên la.

Nhưng giờ la trước tiên của Dương Liên Đình sẽ lọt vào tai Đông Phương Bất Bại. Lão liếc đôi mắt thấy Doanh Doanh đứng bên giường đã vung kiếm hành hạ và quấy rầy Dương Liên Đình. Lão chửi:

– bé a đầu chó chết!

Cái trơn hồng dancing bổ về hướng Doanh Doanh. Doanh Doanh gấp nghiêng đầu rút người lại, cũng đắn đo là có thể né được mũi kim của Đông Phương Bất Bại đâm đến hay không. Lệnh hồ Xung với Nhậm xẻ Hành tuy nhiên kiếm đâm cấp tốc vào sống lưng Đông Phương Bất Bại. Phía Vấn Thiên vung nhuyễn tiên nhắm tấn công lên đầu Dương Liên Đình. Đông Phương Bất Bại ko màng đến việc sống bị tiêu diệt của mình, lão chuyển phiên tay lại chui vào ngực của hướng Vấn Thiên.

Hướng Vấn Thiên cảm thấy body tê liệt, nhuyễn tiên rớt xuống đất. Ngay trong khi này, hai trường kiếm của Lệnh hồ Xung cùng Nhậm bổ Hành đã đâm vào sau lưng của Đông Phương Bất Bại. Đông Phương Bất Bại rùng mình, nhào lên trên người Dương Liên Đình.

Nhậm ngã Hành vui miệng rút tìm ra, chĩa mũi tìm vào sau gáy của lão quát:

– Đông Phương Bất Bại, hôm nay cuối cùng… sau cuối ngươi cũng lọt vào tay ta. Lão bắt đầu trải sang một trận đấu kịch liệt buộc phải vừa nói vừa thở hồng hộc.

Doanh Doanh không hết khiếp hoàng, hai chân mượt nhũn, thân bạn lảo hòn đảo muốn ngã. Lệnh hồ Xung chạy mang đến dìu cô, thấy bên trên má trái của cô bé dại ra một ít máu. Doanh Doanh nói:

– Xung ca bị thương vơi thôi chứ?

Cô đưa tay áo lau mặt cho Lệnh hồ nước Xung, thấy bên trên tay áo dính chút máu. Lệnh hồ nước Xung trở lại hỏi hướng Vấn Thiên:

– Đại ca bị thương ko nặng chứ?

Hướng Vấn Thiên mỉm cười gượng nói:

– Ta không chết được đâu.

Đông Phương Bất Bại bị đâm hai vệt chí mạng bên trên lưng, ngày tiết chảy ra xối xả. Lão bị thương hết sức nặng tuy thế miệng vẫn gọi:

– Liên đệ, Liên đệ, bọn gian nhân này hành hạ và quấy rầy Liên đệ thật là tàn độc.

Dương Liên Đình khó chịu nói:

– Ngày thường giáo công ty tự khoe võ công cái nỗ lực mà tại sao không giết mổ được mấy tên gian tặc này?

Đông Phương Bất Bại nói:

– Ta đã… ta…

Dương Liên Đình khó tính nói:

– Giáo chủ làm sao?

Đông Phương Bất Bại nói:

– Ta vẫn tận lực chiến đấu, lũ chúng… võ công đều rất cao cường.

Đột nhiên bạn lão loạng duỗi rồi bửa lăn xuống đất. Nhậm bửa Hành hại lão thừa thời cơ nhảy lên, liền vung kiếm chém vào đùi trái của lão.

Đông Phương Bất Bại cười đau buồn nói:

– Nhậm giáo chủ, sau cùng giáo công ty đã thắng, tay chân đã thất bại.

Nhậm bổ Hành mỉm cười ha hả nói:

– Đại hiệu này của ngươi đề nghị đổi thôi?

Đông Phương Bất Bại không đồng ý nói:

– không cần phải đổi. Đông Phương Bất Bại đã thua kém thì cũng không hề muốn sinh sống trên đời nữa.

Thanh âm của lão vốn siêu sắc bén mà hiện thời lại trầm xuống. Lão lại nói:

– Nếu 1-1 đả độc đấu, thì giáo nhà cũng không thể đánh bại được ở trong hạ.

Nhậm té Hành hơi trù trừ nói:

– Đúng vậy, võ công của ngươi cao hơn nữa ta, ta khôn xiết khâm phục.

Đông Phương Bất Bại nói:

– Lệnh hồ nước Xung, kiếm pháp của ngươi rất to lớn cường, dẫu vậy nếu solo đả độc đấu cũng ko địch lại ta.

Lệnh hồ nước Xung đáp:

– Đúng vậy. Kỳ thực bầy ta liên thủ cũng đánh không lại ngươi, tuy nhiên ngươi lo cho gã họ Dương đề xuất mới phân vai trung phong mà bị thương. Võ công của các hạ khôn xiết cao, không hổ thẹn với tên tuổi là đệ độc nhất vô nhị thiên hạ, trên hạ khôn cùng khâm phục.

Đông Phương Bất Bại mỉm mỉm cười nói:

– nhị vị nói do vậy đủ thấy khí khái của bậc nam tử hán đại trượng phu. Ôi, oan nghiệt, oan nghiệt! Ta luyện Quỳ hoa bảo điển, dựa theo bí phương trên bảo điển mà tự cung luyện khí, luyện đan uống dược, râu từ từ rụng hết, giọng nói biến đổi, tính cách cũng cầm đổi. Từ đó ta không đam mê phụ nữ, mang bảy tiểu thiếp thịt hết, lại… lại lấy cả tấm lòng để vào tín đồ tu my phái nam tử Dương Liên Đình này. Nếu như ta hình thành làm thân phụ nữ thì hay biết mấy. Nhậm giáo chủ, thuộc hạ… tay chân sắp chết, thuộc cấp cầu xin giáo nhà một điều, xin… giáo công ty hãy nghĩ mang lại nhiều năm nay thuộc hạ đối đãi xuất sắc với đại đái thư của giáo chủ…

Nhậm xẻ Hành hỏi:

– nỗ lực thì sao?

Đông Phương Bất Bại nói:

– Xin giáo công ty tha mạng mang đến Dương Liên Đình, trục xuất gã thoát khỏi Hắc Mộc Nhai thôi.

Nhậm bổ Hành cười cợt nói:

– Ta mong mỏi đem gã phanh thây làm muôn mảnh, vứt da lăng trì cho đến chết, từ bây giờ cắt một ngón tay, tương lai chặt nửa ngón chân.

Đông Phương Bất Bại khó chịu la lên:

– Ngươi… ngươi thật quá tàn độc!

Đột nhiên lão tung tín đồ xông về hướng Nhậm ngã Hành.

Lão bị trọng thương, thân pháp ko nhanh như trước nhưng rứa nhảy này vẫn lợi hại gớm người. Nhậm vấp ngã Hành phóng trường kiếm ra, đâm chiếu thẳng qua ngực lão. Ngay lúc này, Đông Phương Bất Bại búng ngón tay, mũi kim thêu cất cánh ra cắn vào mắt buộc phải của Nhậm bửa Hành.

Nhậm té Hành ném kiếm nhảy lùi ra sau, binh một tiếng sống lưng lão va vào vách tường, vách tường bị lão va táo bạo đổ không còn một nửa.

Doanh Doanh vội chạy mang lại xem mắt đề nghị của phụ thân<9>, thấy cây kim thêu cắn vào vào tròng mắt. May mà lúc kia kình lực trên tay của Đông Phương Bất Bại đang suy, nếu như không thì cây kim sẽ cắn sâu vào não, khó khăn bảo toàn tính mạng, tuy nhiên e rằng con mắt bị phế truất đi.

Doanh Doanh chuyển ngón tay cố đuôi kim thêu, tuy nhiên kim hết sức ngắn, chỉ lộ ra ngoài không quá một phân, thực khó cụ tay. Cô quay fan lại, lượm chiếc bàn căng thêu của Đông Phương Bất Bại ném xuống, rút một gai chỉ, thanh thanh xỏ chỉ vào lỗ kim, kéo cọng chỉ rút ra ngoài. Nhậm té Hành la thất thanh. Kim thêu được rút ra bên ngoài văng thêm mấy giọt máu bám trên chỉ.