8 tuổi, tôi đã khoái… xắn quần cao quá đầu gối “xoắn xuýt” với cô bạn tên Khánh, lượn dài ngoài đê, xung quanh đồng, bắt cá, bắt tôm, bắt muồm muỗm, mót lúa và chơi chọi… cỏ gà…


Ảnh minh họa

Anh trai tôi, hơn tôi 10 tuổi, mỗi một khi nhìn thấy hai đứa tôi – áo quần luộm thuộm nhàu nát, lem nhem từ kế bên đồng về thì bữu môi:

- Hai nhỏ ma mút lại đi “moi” được trang bị gì nữa đây? nhìn tụi bay, chẳng ai bảo là hai con nít… gái (?!).

Lúc đó, tôi và Khánh chỉ với biết hí hí…

Duy có điều này, anh trai tôi, mỗi lúc nghe đến thấy tôi chứa giọng hát lí nhí thì toét miệng cười, chế giễu:

- Hát như bé nhỏ út công ty tôi, về sau ngộ nhỡ chẳng may bao gồm làm cô nuôi dạy dỗ trẻ thì chẳng hóa ra ông trời đặt… nhầm chỗ?

Tôi bốp lại:

- Anh giai cứ chờ đấy…

Nói là nói vậy thôi, chứ tôi khi đó, con nít vắt mũi chưa sạch, làm thế nào mà vẫn biết “nuôi dạy dỗ trẻ là “nuôi” gì?”.

Quê tôi, thị trấn Tứ Kỳ (huyện Tứ Kỳ, tỉnh giấc Hải Dương), phần lớn cánh đồng phù sa màu sắc mỡ, thẳng cảnh cò bay – được bồi đắp bởi con sông Thái Bình. Cá tôm nhiều vô kể. điều vui của lũ trẻ em như chúng tôi, suốt ngày chỉ ưng ý phơi nắng xung quanh đồng, bạn ngợm đứa làm sao đứa nấy cứ black như củ súng. Kệ!

Một hôm, Khánh bảo tôi:

- Hồng ơi, tớ nghe người nhớn nói tất cả trường “mầm non” bắt đầu mở làm việc xóm Dưới. ưa thích ghê! có cả thứ chơi, thầy giáo còn con trẻ lắm. Cô giáo mặc quần phăng (quần Âu), chứ không phải mặc quần đen (quần lụa) như mấy cô (cỡ tuổi ngay gần bằng bà mẹ tôi trông duy trì trẻ).

Đó là lần đầu tiên tiên, hai đứa cửa hàng chúng tôi nhìn thấy loại “mới” làm việc lớp chủng loại giáo quê mình mà lại trước đó, trước đó chưa từng thấy.

Thế rồi, cửa hàng chúng tôi xà vào lớp chủng loại giáo, trường đoản cú xưng bản thân là “cô giáo” dạy các em nhỏ. Nhưng mà, thú vị nhất vẫn luôn là “ôm” mấy thứ đồ chơi bằng nhựa (con gà, nhỏ vịt, chén đĩa, mức sử dụng nấu ăn…), ra ngồi một chỗ làm “chị nấu bếp bếp”… vui tới tận trưa bắt đầu về.

Mẹ nói lại:

“Cô giáo Diệp với cô giáo Sợi (nay các đã ở tuổi 80 tuổi), sẽ là thầy giáo trông giữ trẻ tự mấy chục năm trước; dạy những người dân còn nhiều tuổi hơn cả anh của bé cơ đấy. Gớm, cả nhỏ Hồng và con Khánh (đều là bé út vào gia đình) hồi bắt đầu gửi vào mẫu giáo thì khóc khóc là... độc nhất là con Khánh, hờn không người nào dỗ nổi. Còn bé Hồng, thấy các bạn khóc dữ quá thì cũng đồng thanh…”.

Sở dĩ hotline là “trông giữ lại trẻ” vì thời gian trước và sau chiến tranh, quê tôi còn nghèo lắm. Những bậc bố mẹ tối ngày vất vả lam cộng đồng ngoài đồng, con cái phải đưa vào trong nhà trẻ nhờ vào “bà giáo làng” trông giùm. Đứa mập thơ thẩn ngoại trừ sân, vào nhà; đứa bé hơn thì vứt trong cũi; cũi được làm bằng đa số ống tre mộc sơ sài.

Làm gì tất cả đồ chơi? làm những gì có quạt non như sau này? Cô với cháu, người nào cũng nhễ nhại vì chưng nóng bức, ngột ngạt trong ngôi nhà tranh tre vách đất; trời mưa chịu cảnh dột nát.

Năm tôi vào lớp mẫu giáo lớn, tôi còn nhớ được một vài lưu niệm và chắc rằng nó cũng theo chân – như ăn vào máu giết mổ tôi tính đến mãi tận bây giờ.

Đó là phần đông lần được cô (bà Diệp) rủ đi coi các các bạn thiếu niên múa hát sống sân kho bắt tay hợp tác xã. Đêm tết Trung thu năm đó, cô Diệp còn động viên tôi và chúng ta Khánh lên hát trước bao nhiêu là tín đồ lớn, các anh chị, các bạn cùng trang lứa. Vàng Tết Trung thu dẫu chỉ nên ít kẹo bệnh chim, kẹo nha, phần đông múi bòng chua, vài ba đĩa ngô rang… nhưng mà mà vui ơi là vui.

Chẳng thể nào quên được. Vui duy nhất là sau khi tôi và bạn Khánh hát xong, thì hàng loạt tiếng vỗ tay vang lên giòn giã…

Ngày anh tôi đi dạo đội, tôi đã to hơn một chút. Tôi với các bạn Khánh, quần vẫn ống phải chăng ống cao mê mải ngoại trừ đồng. Cha tôi lo toan bài toán quân sinh sống mãi tận Hà Nội. Bà mẹ thì cứ xuất xắc vắng công ty vì mắc công việc gia đình.

Mãi tới trước thời điểm ngày anh tôi xuất phát nhập ngũ, người mẹ mới “triệu tập” được đông đủ họ hàng rồi bà bé trong buôn bản tới phân tách vui. Chẳng tất cả thứ gì ngoài nóng trà gói đạm bội bạc mời mọc rất nhiều người, tuy vậy mà nóng cúng, vui đáo để.

Tối đó, có mặt cả chúng ta Khánh “quần ống thấp ống cao”, anh tôi trêu đùa:

- hôm nay là ngày vui của cả nhà mình. Chắc hẳn rằng mấy đứa em út của tôi – hát hăng đây, chứ không cần lí nhí đâu nhỉ?

Ảnh minh họa

Tôi cùng Khánh, tự nhiên lúc đó, chẳng đứa như thế nào bảo đứa nào, thuộc “hét to” (bài hát): “Hạt gạo xóm ta”:

Hạt gạo thôn ta

Có vị phù sa

Của sông tởm Thầy

Có hương sen thơm

Trong hồ nước đầy

Có lời người mẹ hátNgọt bùi hôm nay... Hạt gạo xã ta.

Gửi ra tiền tuyến,

Gửi về phương xa.

Em vui em hát,

Hạt rubi làng ta.

Em vui em hát,

Hạt vàng làng ta...”.

Chẳng phát âm sao mà lúc đó, hai đứa con nít shop chúng tôi lại trẻ trung và tràn trề sức khỏe đến thế, hát to đến thế!

Có mặt rất nhiều người lớn, bà mẹ tôi bảo:

- nhì đứa sau này làm gia sư dạy trẻ em nhé! Còn anh trai thì phương diện tỉnh bơ:

- “Hai “thằng” này, phệ lên dễ nuôi… dạy dỗ hổ!…

Dẫu đó, mới ngày nào mà lại đã mấy chục năm vừa qua đi. Tôi còn nhớ như in, buổi sáng tiễn anh trai lên đường, anh tôi kéo hai “thằng” ra phía bờ đê với dặn:

“Anh giỏi quát hai đứa là đến vui vậy thôi. Chớ bao gồm ghét anh đấy nhé! quát tháo để những em dễ dàng nhớ thọ đấy thôi. Chứ anh cũng ý muốn thôi thì ni mai, không có được thứ mong ước cao quý phái như anh, chúng bay cứ học tập rồi về làm gia sư nuôi dạy trẻ cũng giỏi đấy”…

Thực ra, lúc đó, hai bọn chúng tôi, đứa 11, đứa lên 10 là tôi, ưa thích “làm cô giáo” chỉ vì mong muốn thể hiện nay “làm cô” để tinh chỉnh và điều khiển lũ trẻ bé dại với mấy thứ đồ dùng chơi mới mẻ và lạ mắt kia thôi. Chứ vẫn biết đưa ra chi?

Thời gian ngấm thoắt thoi đưa. Tôi vào trường học mầm non, còn Khánh theo nghề mua sắm nhỏ làng quê.

Thú thực, thời hạn đầu, tôi không cho là tới nghề nuôi dạy dỗ trẻ như sau này. Hồi còn học cung cấp II (trung học tập cơ sở) rồi cung cấp III (trung học phổ thông), tôi bao gồm khiếu về môn văn buộc phải mơ ước cao hơn nữa đó là vào trường đại học sư phạm. Nhưng lại rồi mình cũng toại nguyện bởi vì “nghề mê người” chứ chưa phải “người mê nghề”.

Bố tôi lúc đó nói cùng với tôi:

- Đúng là cha thấy tính giải pháp của con phù hợp với nghề dạy dỗ trẻ nhỏ dại hơn là dạy… fan lớn!!!

Chẳng biết bố nói gồm “khớp” với suy nghĩ và mục tiêu theo đuổi sau đây của tôi không. Nhưng bao gồm lắm khi, ngồi ngẫm lại thì thấy vui vui bởi mình làm theo đúng lời tía nhắn gửi, rồi lại nhớ về câu nói của anh trai mình lúc xưa “nuôi dạy dỗ hổ” – hóa ra anh trai bản thân nói đúng. Bởi bạn đời hay hay có câu nói dí dỏm “nuôi dạy trẻ” thành “nuôi dạy dỗ hổ” mà?

Thời gian đầu, theo học trường trung cấp mẫu giáo, được tiếp xúc với môi trường mới, con bạn mới cũng tương tự mọi trang thiết bị khí cụ học tập, thực hành thực tế – tôi như được “bơi” vào một hút hồn trận. Phần lớn thứ dường như xa lạ, tuy thế trở nên lôi kéo và lôi kéo tôi.

Nhưng mà, tôi cũng có phần lo lắng. Tất cả lúc, tôi ngồi suy tư nơi giảng đường:

“Vào trường, mới thấy mình chỉ là người “quẩn quanh ao làng”, ra ngoài thấy nhiều người còn có khả năng hơn mình, hát hay hơn mình.

Song tôi lại tự động viên mình:

“Dẫu sao cũng còn rộng ối người. Mình hoạt bát, năng nổ, chứ đâu mang đến nỗi “ngù ngờ” như đám bạn nữ khác ở trong lớp, những người đến từ nhiều miền xóm quê? thế nên tôi - càng sau này càng thêm từ bỏ tin, càng mạnh bạo và ráng học mang lại tốt để làm “bàn đạp” tiếp diễn tương lai.

Học cùng học! Cọ tiếp giáp với môi trường xung quanh! Đó không khi nào là thừa. Nhưng mà học sao nhằm “hành” cho xuất sắc thì đó lại là cả một quy trình phải miệt mài, tu dưỡng, nhào nặn bởi cả các giọt mồ hôi và công sức của con người của mỗi cá thể trên bước đường sự nghiệp.

Ảnh minh họa

Năm xưa, cửa hàng chúng tôi vui lây với lớp mẫu giáo mới, chơi game “cô giáo” với các em nhỏ. Còn nay, thực sự mình có tác dụng cô giáo. Phần đông thứ, từ “vỡ vạc” thuở đầu cho tới phần đông tháng ngày rèn luyện, tu dưỡng phiên bản thân, tu dưỡng nghiệp vụ, được tiếp xúc với những cháu nhỏ, cùng hòa tầm thường niềm vui, tiếng hát, dạy dỗ dỗ những cháu nhỏ… càng giúp tôi thêm trưởng thành và vững bước tiến bằng đôi chân của mình.

Hãy khoan ko nói tới chuyện tình yêu thương yêu, đính thêm bó giữa gia sư với lũ em nhỏ tuổi ra sao. Chỉ biết rằng, xuyên suốt bao năm qua, kể từ ngày phát triển thành cô giáo, được xúc tiếp với biết bao con cháu nhỏ, lớp này lớp khác, tôi phân biệt một điều rằng, vào một quả đât riêng - giữa hàng nghìn cháu nhỏ, mình luôn luôn thấy cuộc sống thật vui với hạnh phúc, dẫu có thời điểm vất vả gian truân, song làm việc bằng cả nỗi niềm và trách nhiệm của mình.

Niềm vui cùng hạnh phúc, vất vả và gian truân luôn xen kẹt - ấy là dòng “nghiệp” của những người tất cả lòng đam mê, tâm huyết với nghề dạy dỗ trẻ nhỏ, trong số ấy có tôi.

Và xuyên suốt mấy chục năm qua, đính thêm bó cùng với Trường thiếu nhi H (một trường điểm của Thủ đô), tôi đã miệt mài, không chấm dứt nỗ lực vì đàn cháu nhỏ dại mà nhiệt tình biết mấy.

Tôi nỗ lực trau dồi về đầy đủ mặt bởi mái trường nhiệt thành – vị trí tôi đã gần gũi và cống hiến, chỗ đầy ắp rất nhiều kỷ niệm bi thảm vui dài theo năm tháng…