Nghệ thuật quân sự việt nam

*

phần đa chủ trương công tác làm việc lớn
Đưa nghị quyết của Đảng vào cuộc sống
Tổng kết trong thực tiễn và tởm nghiệm
comment - Phê phán

Văn hóa quân sự nước ta là nét đặc sắc, độc đáo của nền văn hiến nước nhà; là sự việc kết tinh trường đoản cú truyền thống, thẩm mỹ đấu tranh dựng nước với giữ nước hàng ngàn năm của dân tộc; được in dấu trên các phương diện; trong đó, lĩnh vực nghệ thuật quân sự chiến lược là dấu ấn tiêu biểu.

Đặc điểm cơ bạn dạng của văn hóa quân sự Việt Nam chính là sự kết tinh truyền thống cuội nguồn văn hóa dân tộc, sự hòa quấn giữa tứ tưởng yêu nước với tinh thần độc lập dân tộc, sản xuất thành công ty nghĩa yêu nước, nhà nghĩa nhân đạo, nhân văn cao cả với nội dung cốt lõi được phố nguyễn trãi khái quát: “Lấy đại nghĩa để chiến thắng hung tàn, đem chí nhân để vậy cường bạo”1. Văn hóa truyền thống đó được mô tả trong toàn bộ các vận động quân sự, nhưng rõ rệt nhất, rực rỡ nhất là trong nghành nghề nghệ thuật quân sự chiến lược của chiến tranh nhân dân Việt Nam, cùng với nghệ thuật: lấy nhỏ thắng lớn, mang ít địch nhiều, rước yếu chống to gan và lấy chiến hạ địch bằng cách thức thay bởi vì thắng địch bằng phương tiện chiến tranh. Bài viết xin đề cập đến văn hóa quân sự nước ta dưới mắt nhìn nghệ thuật quân sự:

Nghệ thuật chiến hạ giặc bằng sức mạnh tổng hòa hợp của toàn dân tộc

Đây là trong số những nội dung cơ phiên bản của thẩm mỹ và nghệ thuật quân sự chiến tranh nhân dân Việt Nam, thực ra là tôn vinh vai trò của quần chúng, của dân chúng trong chiến tranh, theo ý kiến toàn dân tiến công giặc. Cơ sở văn hóa của nghệ thuật quân sự toàn dân tiến công giặc bắt nguồn từ ý thức yêu nước nồng nàn, chí căm thù giặc sâu sắc, sự kiên cường, bất khuất, tính cố gắng kết xã hội của dân tộc Việt Nam, khiến cho truyền thống: cả nước một lòng, toàn dân tấn công giặc, bọn chúng chí thành thành, cử quốc nghênh địch.

Trong lịch sử vẻ vang dựng nước cùng giữ nước của dân tộc, nhà nghĩa yêu nước, tính rứa kết xã hội tạo nên sức khỏe tổng đúng theo để thành công kẻ thù xâm lược trở thành truyền thống lịch sử mang bản sắc riêng rẽ và bền bỉ của dân tộc việt nam - giá chỉ trị văn hóa truyền thống quân sự vĩnh hằng của dân tộc. Thời Lý - Trần, những vương triều đề cao tư tưởng: vua tôi đồng lòng, bạn bè hòa mục, toàn quốc góp sức. Thời Hậu Lê coi trọng ý thức đoàn kết toàn dân tộc: chở thuyền cũng chính là dân, lật thuyền cũng chính là dân cùng trong chiến tranh phải kết hợp một lòng - hòa nước sông chén bát rượu ngọt ngào, để tập hợp bốn phương manh lệ. Toàn bộ đều nhằm phát huy cao nhất sức bạo phổi nơi dân, tạo thành thành sức khỏe tổng đúng theo - sức khỏe của toàn dân, để tiến công giặc giữ nước với lực lượng vũ trang làm cho nòng cốt.

Trong thời đại hồ nước Chí Minh, Đảng ta đã thừa kế và phát triển quan điểm toàn dân đánh giặc lên tầm cao bắt đầu với các giá trị văn hóa mang phiên bản sắc riêng, nhằm phát huy cao nhất sức mạnh mẽ của nhân dân, như Lời kêu gọi toàn quốc đao binh của quản trị Hồ Chí Minh: “Bất kỳ bọn ông, bọn bà, ngẫu nhiên người già, tín đồ trẻ, không phân tách tôn giáo, đảng phái, dân tộc. Hễ là người việt nam thì phải vực dậy đánh thực dân Pháp để cứu giúp Tổ quốc. Ai tất cả súng sử dụng súng. Ai có gươm cần sử dụng gươm, không có gươm thì sử dụng cuốc, thuổng, gậy gộc. Người nào cũng phải ra sức kháng thực dân Pháp cứu nước”2. Được biểu thị thành đều phương thức hành xử văn hóa truyền thống quân sự đặc sắc với đường lối tốt nhất đúng: quốc chống toàn dân, chiến tranh nhân dân, vũ khí toàn dân, tấn công giặc bằng sức khỏe của toàn dân tộc, trong số ấy sức mạnh quân sự là quánh trưng, lực lượng vũ trang làm cho nòng cốt. Bởi vậy, nhằm phát huy hơn nữa truyền thống lịch sử đó, bọn họ cần coi trọng xây cất lực lượng vũ khí tinh, gọn, mạnh, song không chỉ có đánh giặc bằng lực lượng vũ trang mà còn nên đánh giặc bằng sức mạnh tổng đúng theo của toàn dân tộc, đó là giá trị của văn hóa trong các chuyển động quân sự.

Nghệ thuật đánh địch bởi mưu kế, win địch bằng thế thời

Quan điểm tác chiến của đa số quốc gia trên thế giới là coi trọng sức mạnh của phương tiện đi lại chiến tranh. Cũng chính vì vậy, khi thực hiện chiến tranh họ thường nhờ vào sức mạnh của vũ khí, trang bị, đánh phá các phương châm có tính bỏ diệt, tạo thương vong mập cho đối phương, phá hủy nặng nề địa bàn tác chiến. Đó được xem như là những chuyển động quân sự ko nhân tính, phi văn hóa, bị nhân loại tân tiến kịch liệt lên án. Vì thế, chẳng thể nói câu hỏi quân đội Mỹ mang bom, đạn rải thảm ở mặt trận miền Nam, rải chất độc hóa học ở núi rừng Tây Nguyên thường được sử dụng máy bay B-52 ném bom diệt diệt hà nội thủ đô và một số trong những địa phương miền Bắc, hòng “đưa thành phố hà nội về thời kỳ vật đá” trong trận chiến tranh xâm lược vn là những chuyển động quân sự gồm văn hóa. Lịch sử các trận đánh tranh chống quân thù xâm lược, bảo đảm Tổ quốc của dân tộc, tổ tông ta luôn luôn coi trọng cần sử dụng mưu kế lừa, dụ, điều địch, thuộc với thế trận làng, xã, vắt của địa hình cùng thời tiết, khí hậu, thủy văn, đẩy quân địch vào tình thay khốn quẫn, bị liền kề thương, tiêu hao, sa lầy, suy yếu, tạo thời cơ hữu ích để bội phản công, tiến công giành thành công quyết định. Như vậy, tấn công địch bằng mưu kế, thắng địch bằng thế thời được hình thành và cải cách và phát triển trong lịch sử dân tộc đấu tranh chống quân xâm lược của dân tộc, trở thành trong những nét rực rỡ của nghệ thuật và thẩm mỹ quân sự cuộc chiến tranh nhân dân nước ta - văn hóa truyền thống quân sự.

Phát huy truyền thống lâu đời đánh giặc giữ lại nước của dân tộc, lúc chỉ đạo, quản lý điều hành chiến tranh, Đảng ta luôn coi trọng cần sử dụng mưu để nghi binh, lừa địch, cần sử dụng kế nhằm điều động quân thù theo ý muốn của mình: “Mưu tối đa là mưu lừa địch, kế hay nhất là kế điều địch”3, “Bám thắt sống lưng địch nhưng đánh”4, để hạn chế chỗ mạnh, khoét sâu nơi yếu của địch. Đặc biệt, Đảng ta đã trở nên tân tiến khá hoàn hảo thế trận đánh tranh nhân dân, đó là việc kết hợp chặt chẽ giữa những thế trận: chủ yếu trị tinh thần, tởm tế, quân sự, nước ngoài giao. Riêng nỗ lực trận quân sự đã trở nên tân tiến hết sức đa dạng, phong phú, với nắm đánh rộng khắp, thế cài đặt xen kẽ, gắng đánh hiểm thuộc với nỗ lực chiến dịch, thế chiến lược tiến công, tạo ra thế trận hữu dụng và đánh địch trên nạm trận hữu ích ấy ở các thời cơ quyết định để thành công kẻ thù. Đó đó là sự kết hợp chặt chẽ các yếu đuối tố: lực, thế, thời, mưu để tấn công giặc có văn hóa hay còn được gọi là văn hóa đánh giặc.

Kết hợp tấn công tiêu hao rộng rãi với đánh hủy hoại có trọng điểm

Trong những thiết chế văn hóa của dân tộc Việt Nam, văn hóa làng, thôn là trong số những thiết chế văn hóa rất cơ bản, gồm vai trò nền gốc cho sự hình thành các mối quan hệ xã hội với tổ chức chuyển động quân sự của dân tộc. Người việt nam Nam, mặc dù đi đâu, ở đâu cũng gắn bó với một làng, xã, thôn, bạn dạng nhất định, từng làng, xã, thôn, bạn dạng lại có bạn dạng sắc riêng - quê hương và có ý nghĩa rất thiêng liêng so với mỗi tín đồ dân khu đất Việt. Quê hương là nơi mọi người đoàn kết, đính bó, bên nhau xây dựng cùng phát triển, lưu lại và chống chọi bảo vệ, viết nên truyền thống cuội nguồn kiên cường, bất khuất: “giặc mang đến nhà bọn bà cũng đánh”, “còn loại lai quần cũng đánh”, “ra ngõ gặp anh hùng”,… sẽ là giá trị văn hóa trong các vận động chiến đấu của lực lượng trên chỗ. Đánh du kích, đánh sâu, tiến công hiểm, tấn công rộng khắp, tiến công thường xuyên, liên tục, căng kéo địch, bằng nhiều vẻ ngoài và cách đánh ưng ý hợp, phá hủy bộ phận, gần kề thương, tiêu hao thoáng rộng làm mang đến quân giặc suy yếu, sa lầy, tạo nên điều kiện thuận tiện cho đánh tàn phá lớn ở những trọng điểm, thực hiện nghệ thuật quân sự “lấy bé dại thắng lớn”, “lấy không nhiều địch nhiều”, “lấy đoản binh chế trường trận”,… kia là văn hóa quân sự ở các địa phương đánh giặc.

Đánh tiêu diệt, độc nhất vô nhị là đánh hủy hoại về chiến dịch, chiến lược là quy phương pháp giành chiến thắng trong chiến tranh, chỉ bao gồm đánh tiêu diệt về chiến dịch, chiến lược mới tạo ra được chợt biến về chiến dịch, kế hoạch dẫn đến kết thúc chiến tranh. Nghệ thuật quân sự Việt Nam luôn quán triệt quy điều khoản đánh tiêu diệt và xác định đánh tiêu diệt chứ không đánh hủy diệt, đánh phá hủy có trọng điểm, tất cả lựa chọn. Trong lịch sử dân tộc chiến tranh và thẩm mỹ quân sự của dân tộc từ thời điểm ngày đầu dựng nước cho tới thời đại hồ nước Chí Minh, hầu hết các cuộc binh cách chống giặc nước ngoài xâm, họ đều coi trọng thực hiện các trận đánh, chiến dịch phá hủy lớn quân thôn tính ở những trọng điểm, như: Bạch Đằng, đưa ra Lăng, Đống Đa, Chiến dịch Điện Biên Phủ, Chiến dịch hồ Chí Minh,… để xong chiến tranh. Chúng ta đánh phá hủy bằng sức mạnh tổng phù hợp với thế trận với thời cơ gồm lợi. Bởi vậy, có những nơi không nên đánh thì quyết không đánh, ở đâu dùng phương án khác nhưng mà giành được thắng lợi thì ko tiến hành vận động quân sự để tránh đổ máu, yêu đương vong, chỗ nào quân địch tự tan tan thì ko can thiệp sâu, v.v. Với đó, quý trọng đánh vào ý chí của quân xâm lược, giữ gìn tính mạng con người và gia sản của nhân dân, tiêu giảm đến nấc thấp độc nhất sự hủy hoại các công trình kiến trúc, công trình xây dựng văn hóa, cơ sở hạ tầng. Kiên quyết hủy diệt những kẻ cố gắng đầu, ngoan cố, tuy thế khi địch thủ đã sa cơ, lỡ vận, quy mặt hàng thì để cho chúng con phố hiếu sinh, kia là văn hóa truyền thống quân sự Việt Nam.

Kết thích hợp giữa đấu tranh quân sự với các hình thức đấu tranh khác

Giá trị cơ bản của văn hóa nước ta là công ty nghĩa yêu nước, chủ nghĩa nhân đạo, nhân văn, đến nên, ngay trong các hoạt động quân sự - chuyển động có tính chất tàn tệ nhất, chúng ta vẫn coi trọng đấu tranh quân sự kết hợp với các vẻ ngoài đấu tranh khác để tránh đổ máu, thương vong. Trong lịch sử dân tộc các cuộc chiến tranh mà dân tộc bản địa ta cần tiến hành, khi tranh đấu với những thế lực hiếu chiến xâm lược, cùng rất các chuyển động tiến công quân sự, tổ sư ta luôn coi trọng các chuyển động đấu tranh, nêu cao bao gồm nghĩa, tấn công vào lòng tín đồ - “mưu phân phát nhi trung khu công”5, lợi dụng địa hình thiên hiểm để tấn công giặc, thực hiện “kế thanh dã” - vườn không bên trống phối kết hợp chặn tiến công quân lương, đẩy giặc vào thể khốn quẫn, suy yếu, sa lầy. Đặc biệt, thánh sư ta rất coi trọng chống chọi ngoại giao, mở đường hòa hiếu nhằm đi đến thành công lâu dài, né cảnh kháng chiến cho hai bên tham chiến.

Trong cuộc chiến tranh giải phóng, Đảng ta lãnh đạo, lãnh đạo kết hợp chặt chẽ các chuyển động về quân sự với đấu tranh thiết yếu trị, tởm tế, văn hóa truyền thống - xóm hội cùng ngoại giao, coi trọng đấu tranh chủ yếu trị, nhất là việc tuyên truyền tính thiết yếu nghĩa, triển khai công tác binh, địch vận làm cho cho quân thù tự rã rã, phối hợp tiến công với nổi dậy của nhân dân. Xung quanh trận chiến đấu ngoại giao, vừa tranh thủ sự đồng tình, cỗ vũ của nhân dân tiến bộ thế giới, vừa vạch trần đặc điểm phi nghĩa của cuộc chiến tranh do những thế lực hiếu chiến tạo ra và triển khai “vừa đánh, vừa đàm” - trong những nét rực rỡ về thẩm mỹ chỉ đạo, quản lý và điều hành chiến tranh của Đảng ta. Tất cả, không ngoài mục tiêu hạn chế thấp độc nhất tổn thất về lực lượng, phương tiện mà vẫn giành được chiến thắng lợi, đó là thẩm mỹ và nghệ thuật quân sự - văn hóa quân sự Việt Nam.

Trung tướng, PGS, TS. TRẦN THÁI BÌNH__________________

1 - Nguyễn Lương Bích – Nguyễn Trãi tiến công giặc cứu giúp nước, Nxb QĐND, H. 1973, tr. 78.

2 - hồ chí minh – Toàn tập, Tập 4, Nxb CTQG, H. 2011, tr. 534.

3 - Thượng tướng, gs Hoàng Minh Thảo – Bàn về nghệ thuật quân sự, Nxb CTQG, H. 2008, tr. 47.

4 - Đại tướng tá Nguyễn Chí Thanh – Tổng tập, Nxb QĐND, H. 2009, tr. 24.

5 - Nguyễn Lương Bích – Nguyễn Trãi tiến công giặc cứu vớt nước, Nxb QĐND, H. 1973, tr. 81.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *