Nhặt Được Vương Phi Tham Tiền

Palatino LinotypeBookerlyMinionSegoe UIRobotoRoboto CondensedPatrick HandNoticia TextTimes New RomanVerdanaTahomaArial
Khi Hạ Sơ Thất mở đôi mắt ra lần nữa, cũng là lúc vừa bị bạn ta trói chặt nhì tay nhị chân lại như xácchết cơ mà lôi từ trong từ đường ra ngoài, ném xuống bến bãi đất đang trở đề nghị lầy lội vày mưa to.“Hạ Thảo, đồ vật tiện nhân, bà đây mong mỏi lột da ngươi!” Ngụm bùn khu đất trong mồm còn còn chưa kịp nhổ ra, Hạ Sơ Thất ngay lập tức thấy phía bên ngoài từ mặt đường cũ nát có một lô thôn dân ăn diện vải thô búi tóc hình dạng cổ xưa, đứng chật ních xem trò vui của nàng. Một thanh nữ trẻ tuổi sở hữu thai khoảng bảy tám tháng, xống áo rực rỡ, đầu mua đầy trầm trong đám đó đã mắng chửi khôn xiết thô tục bởi cái giọng the thé. “Bà phía trên nhổ vào, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga! Còn dám không biết xấu hổ câu dẫn Lan tú tài công ty ta, ngươi trèo nối sao? dấn lồng heo trôi sông cũng lời mang lại ngươi quá rồi! các loại kĩ người vợ như ngươi có bán vào kĩ viện cũng đáng đời...”Đây là cái quái quỷ gì vậy?Hạ Sơ Thất run sợ một cơ hội lâu vẫn không hoàn hồn được.Nàng vẫn yên đã ổn có tác dụng một bs quân y quân hàm Trung úy trong bộ đội đặc công. Chỉ là, sau 99 + 1 lần coi mắt ko thành công, cô gái đến tìm con bạn Chiêm Sắc nhằm xem chén tự về nhân duyên. Cô gái cũng chỉ đem mất mẫu gương nhỏ cũ rích nhằm “chiêu Hoa đào” ở nhà cô ấy thôi, cũng không phải là chuyện thất đức gì, sao lại bất chợt dưng tiếp đây thế này? “Hoa đào đưa thể, mệnh phượng cực nhọc tiếp”: đấy là tám chữ cơ mà Chiêm Sắc đang phán mang đến nàng. (*) Hoa đào đưa tiếp, mệnh phượng khó hoàn toàn có thể tiếp tục.Mệnh phượng? Mệnh phượng loại chó má ấy!Chẳng gồm anh rất đẹp trai nào, cũng chẳng gồm con Rồng con cháu Tiên anh tuấn nào, uổng giá tiền cả một bụng kỹ xảo cung đấu, trạch đấu của nàng. Nàng phải xuyên cho tới vùng nông thôn do dự tên ở 1 triều đại làm sao đó, đời nào ông trời ước ao cho người vợ chơi trò... Buôn bản đấu?Thôi vậy, gái giỏi không so kè thiệt hơn trước đây mắt!Nàng điều chỉnh tâm trạng một chút ít rồi nỗ lực nặn ra thú vui gượng gạo, hàm răng va vào với nhau lách biện pháp trong gió rét.“Ta nói này, các... Các vị bình thản chút, nghe ta nói...”“Nói dòng chó má ấy! Nói thêm câu nữa, bà phía trên xẻo dòng mồm linh tinh của ngươi! các ngươi, đánh chết nó mang lại ta!”Phạm Thị sao chịu để im được? Ở ta ỷ vào việc thân phụ mình là thị trấn thái gia của huyện Thanh Cương. Tuy ả ta chỉ là phụ nữ của đái thiếp nhưng mà trước giờ đồng hồ vẫn tự phụ ngang ngược, hoành hành trong thôn, dù chuyện này có không thích hợp pháp thì sao chứ? Trong giờ đồng hồ mắng chửi ồn ã của ả ta, mấy người bọn bà nom vô cùng dữ tợn ngay tức khắc túm lấy tóc Hạ Sơ Thất, giẫm đạp cô bé thật mạnh.“Hu hu, đừng tiến công Thảo Nhi đơn vị ta!!!”Đúng lúc này, một người đàn ông khổng lồ chen vào, vệ sinh nước mắt ngăn mấy người đàn bà đã đánh chửi lại, quỳ phịch xuống đất, bịt chắn đến nàng, không ngừng dập đầu, “Tộc công tha mạng! Thảo Nhi nhà ta là tín đồ tốt! Oan cho nữ quá! nàng là người xuất sắc mà!” Phạm Thị khổng lồ miệng cơ mà mắng: “Lan Đần, làm bé rùa bị cắm sừng mà không thấy thẹn à? Nhìn con kĩ nữ giới mà ngươi nhặt về đi, ta khinh!” Lan Đần vẫn không chấm dứt dập đầu: “Xin những người mà! nhấn ta xuống sông này... Hu hu... Tẩu tử Phạm gia, tha mang lại Thảo Nhi công ty ta đi!”Phạm Thị liền sút hắn một cái, “Đúng là đồ đần xuẩn, còn không chịu cút ra!” nhìn tên ngu đang liên tiếp dập đầu xuống đất lại nghe giờ mắng chửi nặng nài nỉ xung quanh, Hạ Sơ Thất không ngoài thấy tức giận.Tiếc là dù kiếp trước nữ có giỏi giang không dừng lại ở đó thì bây chừ cũng bất hạnh xuyên vào trong 1 thân xác đã yếu ớt vô cùng. Nhị đầu một ko chột cũng què, làm thế nào thoát hiểm đây?Sau lúc bị mấy người lũ bà đánh đấm đánh mạnh bạo một lúc, thanh nữ bị họ nhét vào một chiếc lồng heo bởi tre hôi thối.“Một!”“Hai!”“Ba!”“Bốn tên...”Hạ Sơ Thất nheo mắt, gằn giọng đếm. Phạm Thị đá mạnh tay vào lồng heo: “Đồ kĩ nữ, ngươi làm nào đấy hả?”Hạ Sơ Thất nhìn lên ả bọn bà sẽ ghen tức kia, cắn chặt hàm răng đã run lập cập, cười cợt một bí quyết quái đản.“Từ trước cho tới giờ, ông đây gồm thù vớ báo. Từng người các ngươi, dù có thành... Thành quỷ...” Một tiếng bộp vang lên, một gò bùn đất ập thẳng vào lồng heo, hạ cánh trong miệng nàng... Chị em trợn tròn mắt!Bên bờ sông, nước giá buốt như băng. Mọi fan mặc áo khóa ngoài mà cũng bị lạnh đến run xấu bật. Ví như bị nhấn xuống sông, còn nếu như không chết đuối thì cũng chết cóng. Lồng heo nhốt cô bé bị cột vào tảng đá lớn bởi dây thừng phiên bản to, từ tốn chìm xuống cái sông rét mướt lẽo.Nước sông văng tung tóe... ỤC ục... Ục Ục... Trên bờ sông, tín đồ dân trong làng đứng bàn tán xôn xao.Mong đợi, phấn khích, đồng tình... Những ánh nhìn đủ các sắc thái nhìn về phía phương diện nước.Bọn họ phần đa đang mong chờ cái bị tiêu diệt của một người.Đúng thời gian này, gồm tiếng call hổn hển trường đoản cú xa truyền tới. “Tộc công! tất cả chuyện vui lớn! Nhị cẩu tử trên huyện nhận ra tin, nhỏ út của Vạn Tuế Gia là Tấn vương vãi gia đại chiến hạ ở Tây Nam, nước Una được tỉnh bình định rồi, Vạn Tuế Gia vui lòng đại xá thiên hạ...” Tộc công già nua vuốt chòm râu dài, đôi mắt đục ngầu híp lại, biết thời biết ráng thở dài:“Hoàng mệnh khó khăn cãi, âu cũng chính là ý trời! Đưa cô nương họ Hạ lên đi!”Dù Phạm Thị không phục đi chăng nữa, nhưng có hai chữ “Hoàng mệnh”, lại thêm danh vọng của tộc công trong thôn, ả ta cũng không tiện nói gì hơn. Hơn thế nữa lồng heo chìm dưới sông lâu bởi vậy rồi, chắc rằng cái vật kĩ cô gái kia kiên cố cũng không có gì mạng gặp ai, đề nghị ả ta cũng không lo cho tộc công một nhân tình.Lồng heo mau lẹ được vớt lên. Rứa nhưng bên trong lại trống rỗng, trong cả bóng quỷ cũng chẳng có!“Người đâu?”Hoàng hôn dần buông xuống.Cách hạ du sông Thanh Lăng nghỉ ngơi thôn giữ Niên bố dặm là nơi tiếp ngay cạnh của thị xã Thanh cương cứng và thị trấn Lăng Thủy. Diện tích s mặt sông vị trí đây rộng lớn lớn, tầm nhìn trống trải, kè sông chỉ có một bến bãi cỏ lau cao hơn nữa người một chút. Từng sợi cỏ lau phân phất trong gió rét, tuồi ra cả khía cạnh sông.Hạ Sơ Thất trồi lên mặt nước, nhổ cọng cỏ vệ sinh vẫn ngậm trong mồm ra nhằm thở. Phái nữ hắt hơi, siết chặt loại gương gỗ đào xuyên tới theo vong linh nàng. Phải biết rằng cái gương lỗi thời này là báu vật của Chiêm Sắc, chuối kính của nó là một trong những mũi đạo, chỉ cần nhấn vào thì nó sẽ biến đổi bảo đảo nhỏ gọn chém fe như chém bùn, cắt sợi dây thừng của lồng tre chính xác là dễ như ăn cháo.“Hừ! Dám nhấn ông phía trên à? Hãy chờ đấy!” cô gái run rẩy mắng một câu, đôi mắt vừa quan sát sang một khu vực thì tức thì sáng rạng rỡ lên. Bên trên bờ gồm một người bọn ông sẽ ngồi tĩnh yên ổn thả buộc phải câu.Mi, mắt, mũi, môi, dung mạo tuấn tú uy nghiêm, chỉ chú ý một mặt mặt thôi sẽ đủ bị hớp mất hồn rồi. Vai rộng, eo hẹp, form xương cân nặng đối, ngoại hình ngang tàng càng khiến cho người ta thèm bé dại dãi. Ông trời ơi, sao phái mạnh nhân cổ truyền lại hút hồn người ta cụ chứ? coi ra ông trời cũng khá công bằng, đạp con gái xuyên chưa đến đây chính là để cứu vớt vớt mỹ nam đây mà!Ngay lúc bạn nữ đang thò đầu lên phương diện nước, chảy nước miếng long tong thì người bầy ông kia đùng một cái nghiêng người, cởi áo khoác bên ngoài lông cáo trên bạn ra, nhằm lộ trọn vẹn nửa tín đồ trên cười tráng. Hắn quan sát về phía lão già mập ục ịch đã quỳ dưới chân mình: “Lão Tôn, làm cho đi!”Hắt xì!Đồng tử của Hạ Sơ Thất teo lại, cô bé giật nảy người, rùng mình. Trên tấm sườn lưng cơ bắp cuồn cuộn giăng đầy số đông vết thương, nặng có, dịu có. Đáng sợ duy nhất là lốt đao kéo dãn dài từ vai xuống ngang lưng, miệng vết thương đang liền hắn, không còn thấy rõ ngày tiết thịt lẫn lộn nữa, nhưng vẫn khiến cho người thân là bác sĩ như chị em không kìm được mà nhíu mày.Vết đao, trúng tên, tiết tươi, hoại tử... Thiếu nữ như thoang thoáng ngửi khám phá mùi huyết tươi của giết mổ chóc và chiến trường.Hóa ra chưa hẳn chỉ là mỹ nam giá lùng, mà còn là nam tử hán kiên trì rắn rỏi.Hai tay lão to run run nói: “Gia, nhằm lão hủ rửa sạch vệt thương mang đến ngài trước, dùng dao sắc để khoét phần bị hoại tử đã. Ở đây không có ma phí tán*, ngài... Ngài kiên nhẫn một chút nhé.”(*) Ma phí tản: thuốc dùng để gây kia thời xưa.Vẻ khía cạnh người bọn ông cơ vẫn dửng dưng, “Không sao.”Máu đỏ thẫm không kết thúc tuôn ra từ chỗ bị lão phệ kia đè xuống, khiến Hạ Sơ Thất thấy nhưng mà tim như run lên. Rất nhanh sau đó, lão mập kia hơ bé dao trên lửa, xịt một hớp rượu lên, rồi đưa cho những người kia một miếng vải ba sạch sẽ.“Gia, ngài cắn đặc điểm này đi. Lão hủ sắp ra tay rồi!”“Không cần.” Giọng phái mạnh thoang phảng phất trong gió, bình tâm như thể vết thương đó chưa phải là của hắn. Dấu thương vì thế mà không tồn tại thuốc mê, trường hợp là người thông thường thì đang kêu trời kêu khu đất rồi. Ấy ráng mà hắn vẫn sừng sững như cũ, dáng người đĩnh đạc, song mắt lãnh đạm không hề lộ vẻ nhức đớn, lạnh lùng cao thâm như một pho tượng điêu khắc.Thật quá lũ ông!Người xuất thân là quân nhân như Hạ Sơ Thất ko khỏi nảy sinh lòng kính trọng với người kia.Nhưng lúc nàng đang nhìn mang đến hăng say, thì chỉ vào chớp mắt, người bầy ông cơ lại chợt xoay sang, đề xuất câu trong tay quất trực tiếp về phía nàng. Chưa đợi đàn bà hoàn hồn, một chiếc giầy vải đã biết thành lưỡi câu đẩy lên không, nước dơ trong giầy văng vào mặt nàng. “Ông đây... Phục rồi!” vệ sinh nước bẩn đi, ko đợi chị em kịp lấy hơi, lưỡi câu lại nhào cho tới mặt người vợ lần nữa. “Qua đường thôi mà, chớ giết!” nhưng lại tên tê lại không hề để ý, bắt buộc câu cứ như roi nhiều năm tấn trái công phải, quậy mang lại mặt sông tung tóe, câu liêm kêu vun vút, lần nào thì cũng là chiêu giết bạn đoạt mạng. Tiên nhân nhà ngươi!Nàng đã là lợn bị tiêu diệt thì xá gì nước sôi? Ta lại sợ ngươi quá! Hạ Sơ Thất gặm răng núm chặt mẫu đảo nhỏ tuổi của mẫu gương kia, chấm dứt khoát theo tua dây câu cá nhưng mà “tình tứ” nhào tới địa điểm hắn, còn gắng ý êm ả dịu dàng thỏ thẻ cứ như vô sợ hãi lắm.“Đại gia, ngài bao gồm biết thương hương tiếc ngọc là gì ko thế? Hắt xì!” hành động quái dị của nàng khiến cho người kia sửng sốt một lúc. Hạ Sơ Thất nhân cơ hội mà mượn lực, nhắm đao nhọn vào cỗ vị nam tính mạnh mẽ ở dưới người hắn...“Cho ngươi đoạn tử tuyệt tôn này!” Luận về võ thuật thì chị em không bằng hắn, mà lại nếu bàn về chơi xấu, Hạ Sơ Thất thiếu phụ mà xưng sản phẩm hai thì chẳng ai dám đứng nhất!Rõ ràng kẻ thù không ngờ được nữ lại chơi một chiêu hiểm lần khần xấu hổ như vậy. Mang dù cố gắng tránh được mối nguy cơ đoạn tử giỏi tôn, nhưng lại lưỡi đao sắc đẹp bén vẫn sượt qua eo hắn. Dây thắt sườn lưng thêu kim tuyến mau lẹ bị đứt, nửa thân bên trên của hắn vốn vẫn lộ ra, bây giờ quần lại bỗng nhiên bị tuột xuống, để lộ cái quần trong màu sắc đỏ.rn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *