Nhật Ký Sau Khi Ba Mẹ Mất Trí Nhớ

Hạ Hề lose thảm hại quay trở về, tuy thế chuyện này cũng ko đả kích mang đến lòng trường đoản cú trọng của cô, mặc dù sao thì đối thủ càng mạnh, càng rất có thể kích thích tư tưởng hiếu win của mình.

Mẹ Hạ tới bệnh viện đưa cơm liền thấy được Hạ Hề cố gắng hai chân nằm tại giường căn bệnh vừa chơi di động vừa ăn khoai tay chiên, dễ chịu và thoải mái đến không quan sát nổi.

“Con không biết con còn hiện giờ đang bị bệnh sao? Khoai tây chiên ở đâu ra?” chị em Hạ tiến tới đoạt lấy khoai tây chiên trong tay Hạ Hề, “Ai download cho con?”

“Mẹ, lúc này con tin yêu năm nay và đúng là 2018, hệ thống ship hàng quá mạnh.” Hạ Hề quơ quơ smartphone di đụng với bà mẹ Hạ, cực kỳ vui vẻ, “Đặt hàng bằng điện thoại, chưa đến nửa giờ vẫn giao đến rồi, vượt sung sướng.”

“Bệnh viện chẳng phải không cho nhận đồ bên ngoài sao?”

“Ai nha, một số loại chuyện này buộc phải ứng đổi mới linh hoạt, nào tất cả chuyện gì trước sau như 1 đâu, hì hì.” Hạ Hề cọ cọ ngồi lại gần bên người bà mẹ Hạ, “Tới trên đây nào, con nhìn xem bà bầu mang món ăn ngon gì cho con.”

“Đi sang chỗ Tiểu Nam cùng cả nhà ăn.” bà bầu Hạ vỗ một cái vào tay cô, vẫn cảm thấy buồn bực: “Ai dạy con đặt đồ?”

“Chuyện này nhưng còn nên dạy sao.” Hạ Hề nhũn nhặn nhún vai, “Con chỉ nên mất đi cam kết ức, không có mất đi năng lượng học tập.” Hạ Hề sau khi nói dứt câu đó cảm thấy cực kì sảng khoái, gồm một loại xúc cảm coi thường ráng giới.

“A.” người mẹ Hạ cười cợt lạnh một tiếng, “Nếu năng lực học tập to gan lớn mật như vậy, không bởi học làm bà bầu như làm sao thật tốt.”

Hạ Hề: “……”

Một chiêu chế địch, thanh huyết cạn sạch!

Hạ Hề ở khám đa khoa đợi cha ngày, cảm thấy một khắc cũng quan trọng đợi nổi nữa.

Chân tay cô các khỏe, không tồn tại vấn đề gì hết, vốn dĩ nhận định rằng ở bệnh viện đợi nhì ngày, đầu óc chắc hẳn rằng sẽ từ từ tỉnh táo khuyết lên, trái nhiên, đầu óc cô ngày càng tỉnh táo, tỉnh giấc táo tới cả đã trả toàn tiếp nhận sự thật mình bị mất trí nhớ này.

Bác sĩ mang lại cô với Phó phái nam Cẩm làm kiểm soát một lần nữa, thân thể không liệu có còn gì khác trở ngại, cánh tay Phó phái nam Cẩm bị gãy, cũng chỉ rất có thể từ từ chăm sóc, ở khám đa khoa ở cũng không có chân thành và ý nghĩa gì cả, mang đến nên cho phép hai người bọn họ xuất viện.

Sáng sớm người mẹ Hạ liền tới đây giúp hai tín đồ thu dọn vật dụng đạc, thứ nhất thu dọn xong xuôi đồ đạc của Phó phái nam Cẩm, sau đó lại qua thu dọn đồ đạc và vật dụng của Hạ Hề, Hàn Phỉ thì đi làm thủ tục xuất viện đến hai người.

Hạ Hề vui vẻ dễ chịu ngồi tại 1 bên, vui tươi đến không đồng ý nổi, chị em Hạ bắt gặp vậy đành phải nói: “Nếu bé nhàn rỗi không có việc gì làm cho thì đi qua xem tè Nam, cánh tay nó không tiện, đừng còn lại bị va chạm.”

Hai ngày này Hạ Hề coi như trọn vẹn thấy rõ tâm tư của ba người mẹ nhà mình, Phó nam Cẩm đó là con ruột của bầy họ, cô chắc hẳn rằng chỉ là nhặt về.

Hạ Hề làm cỗ không nghe thấy, nhìn hình ảnh chụp của An An bên trên di động, cảm thán: “Hai ngày không chạm mặt cậu nhãi nhép này rồi, thiệt là nhớ nha.”

“Nói cho An An, người mẹ phải nhắc nhở con…”

“Đừng, chớ nói nữa.” Hạ Hề giơ tay làm cố kỉnh tạm dừng, “Con biết, con biết rồi, hai thời nay con bị bà bầu với cha lải nhải mang lại lỗ tai đều dài ra rồi, bé nhất định sẽ không làm thương tổn trái tim mỏng tanh manh yếu ớt của cậu ranh mãnh đó, được chưa?”

Mẹ Hạ bị cỗ dáng đau đớn quằn quại của cô chọc cười, mỉm cười trừng mắt liếc cô một cái, còn đang mong mỏi nói cái gì đó, Hạ Hề vẫn vội đứng lên: “Con đi coi Hàn Phỉ làm thủ tục xuất viện ngừng xuôi chưa, người mẹ cứ chậm chạp mà thu dọn.”

Hạ Hề chạy thoát khỏi phòng bệnh, không có chỗ để đi, đi dạo dọc theo hành lang, liền nhận thấy một người thiếu phụ đứng cửa phòng dịch hỏi: “Cho hỏi, Giang tổng Giang Nam sinh hoạt phòng này bắt buộc không?”

Người trong phòng bệnh trả lời không phải, người thiếu nữ vội nói câu thật xin lỗi rồi bong khỏi phòng bệnh, nhỏ giọng nói thầm: “Rõ ràng nói là chống này mà…”

“Cô tìm kiếm Giang Nam?” Hạ Hề lên tiếng.

“Đúng vậy.” Người đàn bà ngẩng đầu, nhận thấy Hạ Hề, “Cô biết anh ấy sao? Cô gồm biết anh ấy nằm ở vị trí phòng nào không?”

Hạ Hề khá gật đầu, tiện tay đẩy ô cửa phía sau mình ra, phía vào bên trong hô một tiếng: “Giang tổng, có bạn tìm.”

Phó nam Cẩm đang đương đầu với áo khoác bên ngoài ở trong phòng, bên trong hắn mang một chiếc áo trong ngắn tay color đen, đang định mang thêm áo khoác bên ngoài mỏng lên người, nhưng cũng chính vì cánh tay bất tiện, nhằm mặc được tất cả chút lao lực.

Áo lót ngắn tay, lòi ra một mảng to da thịt, Hạ Hề nhịn ko được “tấm tắc” nhì tiếng, không nghĩ tới tên Phó phái nam Cẩm này gương mặt nhìn văn nhã, dáng tín đồ lại quan yếu đoán được như vậy.

Phó phái mạnh Cẩm nhìn thấy Hạ Hề, thở nhiều năm nhẹ nhõm một hơi: “Làm phiền góp đỡ.”

Hạ Hề đi qua cầm áo khóa ngoài lên giũ giũ, thứ nhất đem áo tròng lên cánh tay không trở nên thương của hắn, tiếp đến lại rước nửa còn sót lại khoác lên vai hắn, đậy lại cánh tay bị thương.

“Giang tổng.” Người phụ nữ ôm hoa hồng đứng làm việc cửa, “Tôi nghe nói anh ở viện, lại trên đây thăm anh, thân thể anh ráng nào rồi?”

Phó phái mạnh Cẩm ngửng đầu, chú ý thoáng qua cô ta, dừng lại ba giây: “Ân Hiểu.”

Ân đọc hơi sửng sốt, tiếp nối nở nụ cười: “Tôi nghe nói trí nhớ của Giang tổng có vẻ như như chạm chán chút vấn đề, lúc này xem ra chỉ cần lời đồn, anh vẫn tồn tại nhớ rõ tôi là ai.”

Hạ Hề thấy được Phó phái nam Cẩm chuẩn chỉnh xác kêu thương hiệu người đàn bà này, đôi mắt híp lại, bạn này rốt cuộc tất cả phải mất tâm trí hay không? Sao cái gì cũng biết vậy.

“Không có gì vụ việc lớn, khả năng ký ức hơi loạn một chút, mấy ngày nay khá hơn các rồi.” Phó phái mạnh Cẩm thư thả nhạt nói.

Ân đọc tiến lên phía trước, đem bó hoa trong ngực giới thiệu một chút, khá hơi nghiêng đầu, khóe miệng mang theo tươi cười: “Chúc Giang tổng nhanh chóng ngày bình phục, hoàn toàn có thể mau chóng quay trở lại cương vị công tác cùng chúng tôi phấn đấu.”

“Cảm ơn, Hạ Hề…”

Hạ Hề vẫn định tách đi thì vừa vặn bị tóm, bước đi dừng lại xoay đầu nhìn về phía Phó nam Cẩm, trong góc nhìn mang theo dò hỏi.

“Giúp anh (*) đem hoa thu lại.”

(*) thời gian sau nam giới ca reviews với pháo hôi rằng Hề Hề là phu nhân bên mình nên mình để xưng hô là anh nha.

Đây là coi cô như tín đồ hầu sao, Hạ Hề trừng mắt xếch hắn một cái.

Vừa rồi Ân Hiểu bắt gặp Hạ Hề góp Phó nam Cẩm khoác quần áo, hôm nay lại thấy bộ dạng nhị người có vẻ như khôn cùng quen thuộc, mày đơ giật: “Vị này là?”

“Phu nhân đơn vị tôi, Hạ Hề.” Phó phái mạnh Cẩm chú ý về phía Hạ Hề, ý bảo cô nhấn hoa.

Hạ Hề trong lòng hừ rét một tiếng, tuy thế trên khía cạnh vẫn mang theo tươi cười, đi lên phía trước tiếp nhận hoa của Ân Hiểu: “Cảm ơn cô đã đi vào thăm Giang Nam.”

“Hóa ra là chị dâu, xin chào chị, em là Ân Hiểu, là tổng giám đốc xây cất của công ty, nghe nói Giang tổng bị bệnh, đặc trưng lại đây thăm.” Ân Hiểu biểu thị vô cùng nhiệt tình.

“Để Ân tổng giám lo lắng rồi.” Hạ Hề lấy hoa đặt ở trên bàn.

“Giang tổng, trên đây là bản thiết kế của quý này, ngài coi trước, nếu như ngài đồng ý, nhà xưởng sẽ lập tức bước đầu chế tác.” Ân Hiểu đem một văn kiện ra đưa mang lại Phó phái mạnh Cẩm.

Phó nam giới Cẩm đón nhận văn kiện thuận tay đặt ở một bên: “Chờ tôi coi xong, sẽ mau lẹ cho cô câu trả lời.”

“Được, vậy tôi đợi Giang tổng trả lời.”

Hai người lại nói vài mẩu chuyện công việc, Ân Hiểu mới rời đi, trước lúc đi đặc biệt quan trọng khách khí nói cùng với Hạ Hề một câu: “Trước kia chưa từng gặp mặt chị dâu ngơi nghỉ công ty, vẫn luôn nghe đồn chị dâu hết sức xinh đẹp, hôm nay nhìn thấy quả nhiên là không tầm thường.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *