Những Bóng Ma Trên Đường Hoàng Hoa Thám

*

Thằng bé bỏng đánh giày

Đó là 1 trong thằng bé đánh giày nhỏ thó và black đúa. Nó tự cho chính mình là "chủ" dãy nhà hoang, và để giải pháp xa mọi ngôi mộ khoảng cách dài nhất bao gồm thể, nó chọn căn phòng ngoài cùng của hàng nhà. Nó chất vào đấy đầy đủ thứ mà nó tìm được, từ loại thùng phuy rỉ sét đến các mảnh chiếu rách rưới hay rất nhiều vải vụn nó "sưu tầm" được. Mùa đông, nó nhét đụn vải vụn vào cái thùng phuy, đâm vào và đắp một dòng chăn bông cũ kĩ chưa biết nhặt được chỗ nào lên người, vậy là nó có thể ngon lành ngủ đến sáng, bất kỳ trời mưa xuất xắc gió rét cố kỉnh nào.Những gì tôi biết về thằng nhỏ bé có lẽ chỉ tạm dừng ở đó nếu không xảy ra một câu chuyện, nhưng xin thề bao gồm trời đất triệu chứng giám, là tôi vẫn suốt đời không bao giờ quên.Số là tôi vẫn không quăng quật được thói quen lũ đúm rượu trà cờ bạc, yêu cầu một tuần, thường có tầm khoảng 2, 3 buổi tối, tôi quý phái xóm bên cạnh, ngõ 623 Hoàng Hoa Thám, nhằm hoặc là "lập sới", hay là uống rượu với lũ bạn ở thôn trọ bên ấy.Vào một ngày quá chén hơn rất nhiều ngày khác, tôi say đến hơn cả chẳng còn biết trời trăng gì nữa. đúng ra tôi đề nghị ngủ lại nghỉ ngơi nhà các bạn. Nhưng do thói quen, tôi vẫn núm gượng dậy ra về. Trời mùa đông u ám, đường thì về tối đen, tôi xẻ dúi dụi và nôn thốc ói tháo. áo quần tôi dính đầy thức dùng kèm cái mùi chua nhuốt nhuốt của dịch vị dạ dày cùng mùi bia rượu tạo nên một vật dụng mùi thật kinh khủng khiếp mà thú thiệt là, mỗi khi tỉnh rượu, nghĩ lại mẫu mùi ấy tôi còn thấy ảm đạm nôn. Một vài người quốc bộ vội vã kiêng xa khi tôi mang lại gần, những người dân đi xe lắp thêm thì quan sát tôi với ánh mắt thương hại, kinh tởm.Đến té rẽ ngay sát khu nghĩa địa, tôi lại ngã vật xuống. Và dù đang vô cùng say tôi vẫn kịp lờ mờ phân biệt 2 bóng đen đứng tiếp giáp cạnh tưởng nhảy bật ra, tiếng một cô nàng trẻ thốt lên: "Ô, cái gì thế này!!!". Liền sau đó là giờ đồng hồ một nam nhi trai: "Thằng say rượu ấy mà, kệ nó".Trong tia nắng lờ mờ của ngọn đèn đường tôi thừa nhận ra đó là cô bé cùng thôn và thằng bạn trai. Cho rằng tôi không thể biết gì nữa, 2 thanh niên điềm nhiên kéo khóa quần cùng chỉnh đốn lại trang phục đang trong triệu chứng tả tơi, rồi vứt đi sau thời điểm văng ra vài ba câu rủa: "Cái dcm nhà nó, mất hết cả hứng. ", "Thằng hãm l... Này, hôm nào cũng gặp, khắc chế với nó lắm rồi đấy..."Tôi xin tạm dừng một chút nhằm kể cho bạn đọc nghe về cô nhỏ nhắn này. Cô ta tên Trang, là phụ nữ út vào một mái ấm gia đình giàu bao gồm ở bí quyết chỗ tôi thuê trọ chừng đôi mươi nóc nhà. Trong năm này cô nàng mới 16 tuổi, đang học cấp cho 3. Giả dụ xét về hình thức, thì phía trên là cô bé xinh xắn cùng với nước da trắng tách và dáng người cao ráo, thân hình đầy đặn. Về ăn mặc, cô ta là người dân có gu thẩm mỹ khá ước kỳ, hơi một chút ít đồng bóng. Cô ta bao gồm một sở thích rất đặc biệt quan trọng đó là mặc cỗ đồng phục học viên trong hầu như thời gian xuất hiện ngoài đường. Với cặp mông to đầy đủ trong chiếc quần vải mượt thấy rất rõ lốt hằn hình chữ V của chiếc quần lót, và loại áo "chip"(thường là màu sắc đen) ẩn hiện tại một bí quyết rất khiêu khích phía bên trong chiếc áo đồng phục mỏng, cô cô bé khiến ít nhiều chàng thanh niên, và cả phần đông bậc cha chú của những chàng thanh niên, mất ăn uống mất ngủ.Không rõ gia đình thống trị cô ta hình dạng gì, cơ mà cứ khoảng tầm tầm 11 giờ đồng hồ rưỡi là cô người vợ lại trốn nhà, len lén open ra ngoài chạm chán cậu chúng ta trai sẽ đứng chờ ở sát đó để trọng tâm sự, vẫn mang nguyên trên người bộ đồng phục học sinh. Một tuần, phải bao gồm 3 mang đến 4 buổi như thế. Địa điểm ái mộ của đôi ý trung nhân này là góc bắt buộc của nghĩa địa, vì chỗ này ít bạn qua lại với cũng khá kín đáo đáo, lại có một tấm bia tuyển mộ cũ bằng đá tạc sẻ khôn xiết to và bởi phẳng, dễ chịu cho 2 bạn ngồi.Thật không may cho 2 chúng ta trẻ, bởi kẻ phá bĩnh, là tôi, lại rất lôi cuốn thường xuyên về muộn, và vì đó, thường xuyên chứng kiến được mọi màn trung tâm sự đôi khi là tốt hơn phim "con heo" của họ. Mặc dù nhiên, các ngày thường, vì chưa say lắm, tôi thường chũm lờ đi, chỉ thỉnh thoảng liếc trộm vài ba phát, tuy nhiên trong lòng tôi rất muốn nhìn cũng chính vì những cảnh đó kích say mê tôi dữ dội.Trở lại mẩu chuyện hôm nay. Sau đi hai bạn trẻ bỏ đi, thì tôi cũng vừa kiệt sức. Tôi nắm lết theo bản năng trên con đường về nhà. Chưa lúc nào tôi cầu mình có được một chỗ ấm áp để ở như cơ hội này. Dù khu vực đó sinh hoạt đâu, dù không sạch thỉu, nhớp nhúa thế nào thì cũng được, miễn là nó hoàn toàn có thể giúp tôi tránh khỏi những cơn gió giá buốt như giảm của đêm đông. Bò thêm được một đoạn, 2 đôi mắt tôi tối sầm lại, tiếng tim đập thình thịch sốc lên tới mức tận óc khiến cho tôi choáng váng. Tôi lại té vật ra ngoài đường rên rỉ. Không thể sức lực, đành nhắm đôi mắt phó mặc thân mình mang lại số phận.Thời gian trôi qua, lừng chừng là bao lâu. Cái không khí lạnh thấm vào người khiến cho từng tế bào trên khung người tôi run rẩy. Gió giá luồn qua cổ áo, cổ tay và tất cả những kẽ hở len lỏi từ đầu đến chân khiến tôi như muốn đông thành đá.Chợt tôi nghe có tiếng cách chân. Mặc dù nhịp đập gấp rút của trái tim vẫn thình thịch vào đầu, nhưng lại tôi vẫn rất có thể cảm thấy cụ thể tiếng bước chân người đã đạp bên trên lá thô tiến về phía mình. Ngước đôi mắt vô thần cố gắng nhìn lên, tôi mơ hồ nhận biết trước phương diện mình là 1 bóng đen. Một trơn đen nhỏ tuổi bé, nhỏ xíu gò đang run rẩy đứng nhìn.Đó là thằng nhỏ nhắn đánh giày. Nó quan sát tôi trân trân vào giây lát. Bên cạnh đó nó đã tự hỏi coi chuyện gì xẩy ra với tôi. Sau khoản thời gian nhận thức được vấn đề, nó lừng khừng đôi chút rồi lại sát và cố gắng xốc nách tôi lên. Tôi quá nặng nề so với mức độ vóc nó, nên hành vi đó chẳng khiến tôi biến hóa tư nạm được là bao. Mà lại những hành vi của nó, sự có mặt của nó khiến tôi cảm xúc tự tin hơn vào bạn dạng thân mình. Tôi nương theo sự góp đỡ, núm gượng đứng lên và đi theo nó.Thằng bé dìu tôi mang đến "nhà" của nó. Một chiếc ổ hôi hám, dơ bẩn và bộn bề đến mức cơ mà tôi nghĩ, bình thường, có lẽ rằng cho chi phí tôi cũng chẳng muốn vào trong 1 chút nào. Tuy vậy với tôi thời điểm này, thì dù cho có là dường đá quý nệm ngọc cũng không đối chiếu được cùng với đống bề bộn này.Để tôi đứng dựa vào tường, thằng bé xíu nhanh nhẹn chạy vào góc "phòng" mang ra một lô bùi nhùi to tướng, nó giở ra cùng giũ một vài ba phát, vậy là đụn bùi nhùi trở thành chiếc chăn ngon lành, dù là hơi dơ bẩn và rách nát rưới. Nó chỉ mang đến tôi thấy cái chăn đó với nói: "Anh ngủ ở đấy nhé. "Chỉ chờ câu nói đấy, tôi tiến lại và buông bản thân xuống dòng chăn. Rồi mặc mang đến khắp người dơ bẩn nhớp nhúa bởi vì những bến bãi mửa do chính mình ọe ra, tôi quấn dòng chăn lại thành một vòng xung quanh và lần chần gì nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *