Mộ Vi Lan ôm đái Đường Đậu ngủ một giấc dài, cô nhỏ xíu cho tay vào miệng và căn ngón tay, khuôn mặt nhỏ tuổi bé ửng hồng, rất đáng yêu.

Mộ Vi Lan chú ý cô bé bỏng mỉm cười nóng áp, cô cúi đầu hôn lên nhưng cô bé, dịu nhàng mang tay cô bé ra, cô bé xíu bập bẹ một giờ rồi áp cạnh bên vào fan cô.

Mộ Vi Lan không nhìn thấy Phó Hàn Tranh, sau thời điểm vỗ về tè Đường Đậu, cô xuống chóng và ra khỏi phòng ngủ.

Vừa thoát ra khỏi phòng ngủ, cô nhận thấy Phó Hàn Tranh đi ra từ phòng thao tác làm việc của ông Phó. “Hàn Tranh”


Cô bước tới và ở tay anh.

Phó Hàn Tranh nói: “Anh nói với ba chuyện của bọn họ rồi.”

“Vậy anh nói với bố họ không đề xuất là bạn bè họ chưa?”

“Ừm, anh nói rồi.

Lúc này mộ Vi Lan bắt đầu yên tân: “Nhưng mà tác dụng xét nghiệm DNA lúc đó không an toàn và tin cậy quá rồi, bây chừ em phân vân phải đối mặt với chú thím như thế nào nữa. “Nghe nói nhà thím vẫn làm thủ tục ly hôn rồi.”

Mộ Vi Lan sững sờ: “Là chính vì chuyện của em sao?”

“Không phải tất cả, thân hai bạn họ vốn đang tồn tại rất nhiều vấn đề.

Mộ Vi Lan ko muốn suy nghĩ chuyện của người khác nữa, hộ sinh anh với nói: “Tiểu Đường Đậu còn vẫn ngủ, hay là anh cũng đi nghỉ ngơi đi. Hiện thời mắt anh không nhận thấy được, bác sĩ nói anh rất cần được nghỉ ngơi nhiều.”

“Ừm, tương lai anh cần đến doanh nghiệp xử lý công việc, thời hạn này, đôi mắt anh không tiện, bọn họ ở lại đây, trong thời điểm tạm thời không về Tiên Thủy Vịnh nữa, em lại đang tiếp tục mang thai, câu hỏi trong nhà hoàn toàn có thể giúp đỡ lo liệu”


Mộ Vi Lan gật đầu: “Được, em vẫn muốn ở cạnh tè Đường Đậu thêm một thời gian”

Sau khi Tiểu Đường Đậu tỉnh giấc dậy, tuyển mộ Vị Lan đùa cùng với cô bé.

Phó Hàn Tranh đang giải quyết các bước trong phòng làm cho việc, bởi vì mắt anh không được tiền đề xuất Từ Khôn đã đi vào nhà. “Anh đi điều tra xem công dụng xét nghiệm DNA của chú ấy hai và

Tiểu Lan rốt cuộc làm ở khám đa khoa nào?”

“Vâng, thưa Boss.

Từ Khôn đi điều tra, phát hiện nay ra kết quả xét nghiệm DNA được thiết kế ở bệnh viện của Hàn Linh. “Boss, bạn dạng kết trái xét nghiệm DNA là kết quả do cơ sở y tế của bác bỏ sĩ Hàn cấp, liệu bao gồm bị ai đụng vào không?”

Vừa nói xong, chuông smartphone của Phó Hàn Tranh vang lên.

Phó Hàn Tranh hỏi: “Ai điện thoại tư vấn đấy?”

Từ Khôn liếc quan sát 10 fan gọi với nói: “Là bác sĩ Hàn sau khi Từ Khôn liên kết cuộc gọi, anh đưa điện thoại cho Hàn Tranh. “Alo, Hàn Tranh: “Có chuyện gì vậy?”

“Tôi…tôi nghe nói anh vừa đi công tác về, thọ rồi cũng ko liên lạc cùng với anh, anh khỏe khoắn chứ?”

Phó Hàn Tranh trả lời ngắn gọn: “Tôi hết sức khỏe. “Tôi rất có thể đến chạm mặt anh được không? Lần trước chạm chán anh là khi Phó Hiệu xuất hiện.

Phó Hàn Tranh gõ ngón tay xuống phương diện bàn, ánh mắt trầm tư: “Tôi và Tiểu Lan vừa bắt đầu về mang đến nhà họ Phó, tối nay cô đến biệt thự của nhà họ Phó ăn tối đi.

Hàn Linh sững sờ, chiêu tập Vi Lan cũng về rồi sao?

Vì vậy trong khoảng thời gian Phó Hàn Tranh thay đổi mất, anh domain authority di tim tuyển mộ Vi Lan? “Được, tối chạm chán lại ”

Bởi do mặt của Phó Hàn Tranh không thuận tiện, anh thao tác làm việc hơn nhì tiếng nhưng hiệu quả rất thấp, anh có chút mệt nhọc mỏi. Trường đoản cú Khôn dịu giọng nói: “Boss, tuyệt là anh sinh sống chút đi, tôi kêu di Lan chuẩn bị cho anh một ly cà phê.

Phó Hàn Tranh gật đầu, đáp lại một tiếng.

Anh nhờ vào ghế, nhắm mắt lại, chuyển tay bóp trần, có chút bất lực.

Trên trận anh bất chợt nhiên xuất hiện thêm thêm 1 bàn tay nhỏ tuổi lạnh. “Tiểu Lan?”

Mo Vi Lan dìu dịu xoa bóp đầu anh, với nói: “Anh sinh sống một lát đi, mắt anh không quan sát thấy, xử lý công việc chắc chắn sẽ cần tốn các công sức, nhưng về sau sẽ tốt hơn, anh đừng quá lo lắng.

Phó Hàn Tranh năm rước tay cô, kéo cô lại ngồi vào trong lòng anh. Mộ Vi Lan ngôi bên trên đùi anh, chú ý đống tài liệu chất đầy xung quanh bàn, cô nói: “Hay là em đọc mang đến anh nghe? Nhưng do vậy liệu tất cả chậm vượt không”

Phó Hàn Tranh mỉm cười, bao phủ lấy cô, cúi đầu ngửi hương thơm thơm bên trên tóc cơ, trung khu trạng gắt gỏng của anh bỗng chốc vơi đi khôn cùng nhiều. “Hàn Tranh, lúc nào mắt anh khỏi, chúng ta ra ngoài phượt đi. Anh là một trong người tham công nuối tiếc việc, chưa bao giờ có thời cơ để mình được nghỉ ngơi, em hại anh bởi vậy sẽ có tác dụng hại sức khỏe của mình.”

Phó Hàn Tranh nhắm mắt lại, anh tựa dịu vào đầu cô, các giọng nói khàn khàn: “Được.”

Khi từ Khôn mang tách bóc cà phê lên, anh vừa xuất hiện liên nhận thấy Mộ Vi Lan đang ngồi trong tâm địa Phó Hàn Tranh, hai bạn ôm hôn thân thiết, gấp rút đi ra ngoài.

Mộ Vi Lan đỏ phương diện ngượng ngùng. “Hình như trợ lý Từ bắt gặp rồi, tất cả phải em làm cho phiên anh thao tác làm việc rồi không?”

“Anh ta nên tìm hiểu thế làm sao là bất kế hoạch sự. “À đúng rồi, về tối nay Hàn Linh sẽ tới ăn tối.

Mộ Vi Lan đơ mình, mặc dù cô với Hàn Linh không tồn tại mối thù to nào, nhưng trong tâm địa cô đích thực không thích Hàn Linh.

Dù cô biết Phó Hàn Tranh không có ý gì cùng với Hàn Linh, nhưng làm gì có người thanh nữ nào muốn kết thân với 1 người thiếu phụ thèm muốn ông xã mình. “Sao cô ấy lại đùng một cái đến nạp năng lượng cơm?”

“Em ghen tuông rồi à?”

Mộ Vi Lan căn môi nói: “Em ghen đồ vật gi chứ, fan trong giấy đk kết hôn của anh là em.

Phó Hàn Tranh mỉm cười, sắc đẹp mặt trở đề xuất nghiêm túc: “Anh nghi ngờ bản kết trái xét nghiệm DNA đưa đấy đó là do cô ấy cồn tay vào.”

Mộ Vi Lan cau mày: “Cho dù cô ấy ước ao chia rẽ bọn chúng ta, cũng ko thể dùng thủ đoạn bỉ ổi do vậy chứ?”

“Cô ấy là bạn đh của anh, lại từng chưng sĩ của anh, nhưng bây giờ có vẻ như anh và cô ấy tất yêu làm bạn được nữa.”

Mộ Vi Lan cảm thấy tất cả chút áy náy: “Em xin lỗi, em đã hại anh không đủ một bạn bạn.”

“Không liên quan gì đến em, ngoan, ra bên ngoài đi, em tại đây anh không thể làm việc được.”

“Um.”

Mộ Vi Lan thoát ra khỏi phòng có tác dụng việc, nhận thấy Từ Khôn bưng bóc tách cà phê đứng chờ ở cửa, cô mắc cỡ ngùng. “Trợ lý Từ, anh mang cà phê vào đi. Khoảng thời hạn này, dựa vào anh chăm lo cho Hàn Tranh”

“Bà chủ, đây là bổn phận và trọng trách của tôi.”

Bảy giờ đồng hồ tối.

Hàn Linh vừa đến, cô ta ngồi bên dưới lâu thủ thỉ với ông Phô một lúc, mộ Vi Lan đỡ Phó Hàn Tranh xuống lầu “Chậm thôi, cảnh giác một chút.” tuyển mộ Vị Lan thông báo Phó Hàn Tranh, và dõi theo mỗi bước đi của anh.

Ông Phó với Hàn Linh cùng chú ý lên phía ước thang, cảnh tượng ấm áp dịu dàng khiến cho Hàn Linh nhức nhói.

Ông Phó mỉm cười, nhấp một ngụm trà với khen ngợi: “Ta càng ngày càng thích Vi Lan, nhỏ bé âu yếm Hàn Tranh siêu cẩn thận.

Hàn Linh run rẩy hỏi: “Hàn Tranh…sao vậy?”

Tại sao xuống lầu còn cần bạn khác dịu đỡ? “Mất nó không quan sát thấy, tuy vậy may là bao gồm Vi Lan chăm lo bên cạnh, ta thấy nó cũng không vội hồi phục đầu Hàn Linh lo lắng hỏi: “Sao tự nhiên và thoải mái lại không thấy được được?”

Ông Phó liếc nhìn hai tín đồ tay vào tay trên ước thang, ông lỏng lẻo nói: “Xảy ra chút chuyện, Hàn Tranh bảo đảm Vi Lan, hoàn toàn có thể đã bị thứ nặng đập vào đầu, dẫn đến việc tổn thương dây thần kinh thị giác

Sắc khía cạnh Hàn Linh tái nhợt, cô ta siết chặt lòng bàn tay. Để bảo vệ Mộ Vi Lan… Phó Hàn Tranh không đề nghị mạng sống nữa sao?