Rợn tóc gáy xem người bọn ông gặm đầu rắn hổ với chúa kịch độc

Tỉnh dậy giữa đêm, người thanh nữ suýt bất tỉnh nhân sự khi thấy thứ đã ở trên đầu

Theo đạo sĩ bố Lưới, vùng Thất đánh huyền bí không những có rắn hổ mây khổng lồ, mà còn tồn tại những chủng loại khác, cũng to phệ khiếp, ấy là nhỏ phướn, bé rết.
*

Nhắc đến loài rắn hổ mây khổng lồ, ít nhiều người cho rằng đó là chuyện tầm phào của người dân vùng khu đất bác tía Phi. Tôi cũng tin như vậy!

Tuy nhiên, chạm mặt gỡ hàng trăm người, ở các tỉnh thành không giống nhau, tôi hầu như được nghe những mẩu truyện rất thật, siêu giống nhau. Họ trình bày hình dạng, color sắc, cách di chuyển, tính nết của loài rắn này trùng khớp một phương pháp khó tin.Bạn đang xem: Rắn hổ có chúa

Một đạo sĩ kỳ lạ, xứng đáng tôn kính, đang sống 100 năm trên cõi đời, trên quả núi Cấm rất linh thiêng nhất vùng Cửu Long như đạo sĩ cha Lưới, thì không tồn tại lý bởi gì nhằm bịa tạc những mẩu chuyện mua vui. Cả đời ông sống ẩn cư trong rừng, thì ông còn màng gì thế sự, còn mê man hố gì bài toán kể chuyện tào lao đến nổi tiếng?

Tôi hỏi đạo sĩ bố Lưới: “Thưa ông. Con từ hà thành vào đây, với theo một thắc mắc mà bao năm nay con nghi vấn mãi, đó là tất cả rắn hổ mây kếch xù hay không?”.

Đạo sĩ cha Lưới tỏ ra bực tức vì thắc mắc đó của tôi. Ông sẽ định không tiếp tôi nữa. “Tui lấy danh dự của tín đồ sắp xuống lỗ để xác định với anh rằng, rắn hổ mây to đùng là loài có thiệt, chứ chưa hẳn chuyện tào lao. Già như tui tất cả giống kẻ bịa chuyện hay không?” – đạo sĩ bố Lưới nói như vậy.

Theo đạo sĩ tía Lưới, vùng Thất đánh huyền bí không chỉ có có rắn hổ mây khổng lồ, mà còn có những chủng loại khác, cũng to khủng khiếp, ấy là con phướn, con rết.

Con phướn to khủng như hổ mây, nặng vài trăm ký. Nó chỉ không giống rắn hổ mây ở mẫu thân hình color đen, cùng đầu dẹp như cá trê. Con phướn phóng bên trên ngọn cây như giông bão. Lúc nó săn mồi, cả cánh rừng rung xấu bật, cỏ cây táp đi. Cơ mà nó là loài khôn xiết nhát, bắt buộc ít bạn thấy nó ngoài những đạo sĩ ẩn tu lâu năm trong rừng.

Xưa kia, đạo sĩ bố Lưới thi thoảng chạm mặt con phướn, nhưng 50 năm trở về đây thì nó đổi mới đâu mất. Chủng loại rết lớn tưởng cũng to bằng bắp chân, hoàn toàn có thể xơi tái gà, vịt. Các đạo sĩ bên trên núi cũng thường bắt rết xiên vào cây nướng trên than hồng làm món ăn. Giết thịt nó trắng với ngọt như thịt gà. Cơ mà loài rết đẩy đà cũng bặt tăm từ lâu rồi...!

Để tin tức trung thực về trận đánh với rắn hổ mây lớn tưởng ở núi Cấm, chúng tôi xin chép nguyên văn đoạn dàn xếp với đạo sĩ bố Lưới:

- PV: Thưa đạo sĩ, ông hãy kể đến độc giả, đặc biệt là những nhà nghiên cứu và phân tích động vật được biết về rắn hổ mây.?

– Đạo sĩ ba Lưới: Rắn hổ mây lớn lao nhiều bạn nhìn thấy, thậm chí bắt được chứ không cần riêng gì tui. Tui thì chạm chán chúng thường xuyên xuyên, thậm chí là ở cạnh chúng suốt, cần tui rất rõ ràng về nó. Nó tất cả thân color vàng, khá mốc. Màu quà nhạt hơn trăn.

Loài hổ mây không giống với trăn là khi săn mồi hoặc kị thân cây đổ, mỏm đá, nó chứa đầu siêu cao, mang đến tận ngọn cây. Nó chạy rất nhanh khi nghỉ ngơi trên cây, phóng từ bỏ cây nọ quý phái cây kia tạo ra tiếng ồn như gió lốc. Nó sống làm việc sâu trong rừng và lẩn trốn bé người, nên ít người gặp mặt được nó. Bé hổ mây cỡ phệ hết vòng tay ôm, to bằng cột nhà, bởi cây thốt nốt. Nó dài đôi mươi mét. Thậm chí còn dài hơn.

- PV: Nghe nói ông dùng võ giết thịt rắn?

- Đạo sĩ ba Lưới: Tui luôn nhớ lời dạy của thầy bắt buộc cả đời tu vai trung phong dưỡng tánh, cứu vớt người. Học tập võ cũng là học đạo, chứ không hẳn săn muông thú, diệt muông thú. Ví như tui làm thịt muông thú, liệu tui gồm sống được trăm tuổi sinh hoạt rừng già này sẽ không ? Tui sợ muông thú, tui sẽ ảnh hưởng thú ăn uống thịt lâu rồi. Việc tui làm thịt rắn cũng chính là bất đắc dĩ, vị nó nổi điên đòi nạp năng lượng thịt tui...!


*

- PV: Ông nói chuyện làm thịt hổ mây đi ạ?

- Đạo sĩ tía Lưới: Tui giết bé hổ mây thứ nhất là năm 1944, khi ấy tui chừng 30 tuổi, đã tu luyện trên núi được 10 năm.

Lúc đó rừng rú hoang rậm lắm. Cả vùng núi, và đồng ruộng mênh mông không có bóng người, toàn cây cối, váy đầm nước, thú dữ. Cả vùng Bảy Núi chỉ có các đạo sĩ và học trò sinh sống, chứ không tồn tại dân cư. Chỉ những người tinh thông võ nghệ, biết thuốc trị rắn mới dám vào rừng ở. Vào rừng, rắn độc nhiều vô số, rắn khổng lồ, trăn mập mạp vắt lủng lẳng bên trên đọt cây.

Tuy nhiên, giới đạo sĩ chúng tui không giết mổ rắn, ko xâm phạm nơi ở của chúng, buộc phải chúng cũng không có tác dụng hại nhỏ người. Rắn hổ mây rất có thể nuốt trâu, bò, sơn dương, heo rừng. Nó bò ra mép sông nuốt cá sấu, tuy vậy tuyệt nhiên ko dám tấn công các đạo sĩ.

Nhưng rồi, không hiểu sao, một con hổ mây nghỉ ngơi cạnh vị trí tôi tu luyện lại thay đổi tính nết, đòi ăn uống thịt tui...!

Bình thường, những buổi trưa, tui vẫn thấy nó quấn trên nhị ngọn cây, thả thân võng xuống đong đưa. Dẫu vậy rồi bỗng dưng nhiên, nó đi đâu mất, mấy tháng không thấy láng dáng.

Tháng 4 cỏ cháy, rừng cháy, cuộc chiến tranh bom đạn, khí trời nóng ran. Chắc rằng do trời nóng, nên con rắn đổi khác tính nết, từ hiền đức sang hung dữ. Cũng hoàn toàn có thể do không kiếm được mồi, đói ăn, nên nó đòi nạp năng lượng thịt tui...!

Đầu giờ sáng, tui vác đòn gánh vào rừng hái thuốc. Cái đòn gánh ấy làm cho từ nhiều loại gỗ rất cứng, tròn, to bằng bắp chân, một đầu nhọn, một đầu tù. Tui hay buộc cây thuốc thành bó, xiên đòn vào vai trung phong bó gánh về. Tui cũng dùng chiếc đòn gánh cho tới 200 kilogam đá nhằm luyện công.

Đi nửa dốc, thì nhỏ hổ mây đó trườn ra ngăn đường. Thông thường thấy người hổ mây chạy mất hút dạng, đằng này nó lại bò ra thân đường chặn tui. Hóng một lát, ko thấy nó quăng quật đi, cơ mà ngóc đầu lên chú ý tui. Tui bực bản thân nhặt hòn đá ném về phía nó, nhưng nó không bỏ đi mà rùng rùng đưa động, cất đầu cao mang đến 5 mét...

Cái đầu nó bạnh ra to lớn đúng bằng cái nia, chiều ngang độ lớn một mét. Đầu nó đu đưa, lưỡi thè ra, đôi mắt dòm trực tiếp xuống tui. Nhìn thể hiện thái độ của nó, tui biết là nó đã tìm phương pháp nuốt chửng tui. Tui vung đòn gánh thủ chũm tìm sơ hở của nó.

Sống sinh sống rừng thọ năm, quá phát âm loài hổ mây, nên tui giữ niềm tin bình tĩnh. Nếu như mất lòng tin là chỉ có làm mồi đến nó. Loài hổ mây phóng bên trên ngọn cây như giông bão thì con người làm sao chạy thoát được nó. Loại khỉ đu ào ào bên trên ngọn cây nó còn tóm được, nói gì con bạn chạy bên dưới đất.

Tui thủ gắng đoán kim chỉ nan tấn công của nó, còn nó dòm tui tìm kiếm sơ hở. Chủng loại hổ mây tuy mạnh bạo nhưng vô cùng dốt. Nó dòm về bên cạnh nào, thì sẽ tiến công bên đó. Loại cọp thì đập đuôi bên này, nhưng lại chụp trở về bên cạnh kia.

- PV: Trong thực trạng con rắn ngáng đường, định tấn công, sao ông không kiếm cách né nó?


*

- PV: chắc rằng ông sử dụng thế võ cơ mà ông hay gọi là Bình phong lạc nhạn ?

- Đạo sĩ cha Lưới: lúc tui thủ ráng với loại đòn vào tay, nó chuyển động cái đầu, sàng qua sàng lại, rồi đột ngột há mồm chụp trực tiếp xuống đầu tui. Tui dùng thế Bình phong lạc nhạn tung tín đồ lên ko trung vừa né cú chụp của nó, vừa vung đòn tiếp tục vụt vào sống lưng và cổ nó.

Các cụ bảo tiến công rắn tấn công vào sống lưng, nhưng bé rắn hổ mây lớn quá, da dày, đề nghị vụt vào sống sống lưng nó chẳng ăn thua gì. Trúng mấy cú đánh, nhỏ rắn càng hung dữ. Nó thu người, chứa đầu lên cao, rồi chụp xuống liên tục. Hôm nay tui bắt đầu hiểu giá tốt trị của cố võ Bình phong lạc nhạn nhưng thầy tui truyền cho... Với kĩ năng bật lên ko trung, bay qua vồ (mỏm đá, mỏm núi), tui mới tránh khỏi những cú mổ của nhỏ rắn khổng lồ...!

Lúc đó, cả cảnh rừng như bao gồm giông bão. Cây cối rung xấu bật. Bé rắn càng tấn công càng hăng. Tui mặc dù khỏe thế, tuy thế đối phó cùng với nó mãi thì có tín hiệu đuối sức. Lúc đó tui nghĩ còn nếu như không hạ được nó sớm, thì chắc chắn là bị nó nạp năng lượng thịt.

Sau cú phẫu thuật trượt, tui phi thân ra phía đuôi nó, để nó mất thời gian đổi hướng. Tui thủ thế, tập trung năng lượng tinh thần nhằm ra đòn quyết định. Bé rắn cũng chứa đầu lên tận ngọn cây, thủng thẳng hạ xuống giải pháp đầu tui vài ba mét. Đôi mắt nó đỏ rực. Có vẻ như như nó cũng sẽ ra đòn ra quyết định với tui.

Nó há cái miệng đỏ lòm, rồi chụp xuống khôn xiết mạnh. Tui lùi lại 3 bước tránh cú phẫu thuật của nó. Tui bật lên tận ngọn cây. Bé rắn chụp trượt thì đựng đầu lên tính chụp tiếp, còn tui từ trên ko rơi xuống. Tui tung tiếp tục 3 cú tấn công trúng đầu. Cú đánh sau cuối khiến loại đòn gãy đôi.

Tui rơi xuống trong tứ thế vững vàng, sẵn sàng tiếp tục chiến đấu, nhưng nhỏ rắn thì đổ oặt xuống đất. Đầu nó bất động, nhưng lại thân còn vùng vẫy mãi một lúc mới chịu thôi.

Tui nên ra tức thì 3 đòn, new hạ được nó. Đòn lắp thêm nhứt tui đập bể sọ nó, còn đòn sản phẩm nhì, sản phẩm ba, tui đập đổ vỡ óc nó. Thời điểm đó, tui lại ngộ thêm ra được công suất đặc biệt của chũm võ này. Do vậy, sau đó, tui càng tập luyện kỹ càng để triển khai xong hơn.

- PV: Vậy khi ấy có ai chứng kiến việc ông giết bé rắn?

- Đạo sĩ cha Lưới: Hạ con rắn rồi, tui xuống núi gọi tín đồ dân vào rừng ngã thịt rắn đem đến ăn. Chỉ gồm hơn chục con người dám theo tui vào núi mang thịt rắn. Phần nhiều người dân hại rắn trả thù, nên không đủ can đảm vào xem.

Ngày xưa, tín đồ dân ở đây sợ rắn hổ mây lắm, họ điện thoại tư vấn là ông rắn, ngài rắn, chứ không dám gọi bé rắn đâu. Họ sợ ăn uống thịt hổ mây thì sẽ bị hổ mây đòi mạng. Một trong những người vào rừng xem nhỏ rắn giờ sẽ già lắm, nhưng số đông là chết rồi. Họ gồm thấy tui giết rắn, họ mới tin tui võ thuật với hổ mây chứ. Ai sinh sống vùng Bảy Núi này chưa bao giờ đạo sĩ bố Lưới hạ gục hổ mây khổng lồ...?

- PV: Vậy cụ thể con rắn đó lớn thế nào ạ?

- Đạo sĩ ba Lưới: Ngày kia chuyện chạm mặt rắn, trăn khủng và giết chúng tương đối bình thường, bao gồm ai để tâm đo lường hay đem cân nặng đâu. Tuy nhiên, tui cùng những người dân xẻ thịt nhỏ rắn ước chừng nó dài thêm hơn 20 mét, nặng kích cỡ 500 kg. Thân nó bởi cây thốt nốt già. Tui ôm thử không còn một vòng tay...!

Chuyện tui hạ rắn hổ mây đẩy đà ở vùng này ai chẳng biết. Cậu thiếu tín nhiệm thì cứ đi hỏi những người già xung quanh núi Cấm sẽ rõ...


*

- PV: cầm cố còn lần thứ 2 ông hạ rắn khổng lồ…

- Đạo sĩ ba Lưới: Lần thứ hai vào năm 1960, cơ hội tui 50 tuổi. Ở cánh rừng vị trí tui sinh hoạt có bọn khỉ đến cả trăm con. Bọn khỉ sống với tui chân tình lắm. Chúng mò vào lều tui xin ăn. Xin không được thì chúng nạp năng lượng trộm. Tui trồng được bao nhiêu bắp, chúng bẻ trộm hết.

Thế nhưng, một ngày, bé hổ mây tìm kiếm về vùng đồi núi này. Cứ những lần nghe giờ ào ào như nổi cơn giông, thì biết ngay nhỏ rắn đã săn bọn khỉ. Đàn khỉ bị nó ăn uống dần... Sợ nhỏ rắn, buộc phải chúng kéo đi vị trí khác. Không săn được mồi, con rắn cù sang ăn chó của tui. 10 nhỏ chó tui nuôi nó đều ăn hết...!

Giống chó tui nuôi là chó săn, bắt được rắn hổ chúa, hổ hèo, nhưng mà thấy hổ mây thì ko kêu nổi, cứ ngồi yên ổn run lập cập chờ nó mổ. Dẫu vậy quy hiện tượng rừng xanh là thế, đề xuất tui cũng chẳng thù oán thù gì nó. Chỉ bao gồm điều, nạp năng lượng hết bầy chó, thì nó đòi ăn thịt tui...!

Khi đó, công phu của tui đang hoàn thiện, phải coi thường xuyên rắn hổ mây lắm. Biết trước sau nó sẽ ăn uống thịt mình, đề xuất đi đâu tui cũng với quéo (dao phân phát rừng). Dòng quéo này nhiều năm 2m, vày tui từ bỏ rèn.

Bữa đó, đã vào rừng hái thuốc, thì nghe giờ đồng hồ chạy re re trường đoản cú xa. Giờ xào xạc mọi khi một gần. Rồi con rắn hổ mây vĩ đại ấy bò đến trước mặt tui. Nhỏ rắn này vô cùng hung dữ, lại đói mồi, cần không thèm chứa đầu lên rồi bắt đầu chụp xuống, mà nó há miệng và nhắm thẳng tui phóng tới.

Trông chiếc cách tấn công hung hăng của nó, tui biết nó quá công ty quan. Thiết yếu sống chủ quyền với bé rắn này nữa. Không nạp năng lượng thịt được tui, thì nó cũng ăn thịt fan khác, bắt buộc trong tích tắc tui quyết hạ nó.

Nó vừa phóng cho tới thì tui áp dụng thế võ Bình phong lạc nhạn, tung bạn lên không trung. Bé rắn vồ hụt mồi, còn chưa kịp quay đầu lại, thì mẫu quéo tui chũm trên tay đã cắt đứt đầu nó.

Tui giết bé rắn này quá dễ dàng, chỉ trong chưa đầy một giây...! bé rắn này cũng ko lớn bằng con trước tiên tui giết, tuy vậy cũng phải dài độ lớn 15 mét cùng nặng chừng 300 kg.

Theo đạo sĩ tía Lưới, sau vụ giết bé hổ mây sản phẩm công nghệ hai, ông ít chạm mặt lại những nhỏ rắn lớn lao như thế. Ông chỉ còn gặp những nhỏ hổ mây nặng cỡ 200 kg nhưng mà thôi.

Ông cũng mang lại biết, ông thường gặp chúng ẩn náu ở hang Mây bên trên núi Cấm. Chỗ đó ít tín đồ qua lại, vách đá hiểm trở, loại rắn hổ mây trú ngụ, nên những đạo sĩ new gọi là hang Mây.

Tôi hỏi ông rằng, liệu hiện nay trên núi Cấm còn rắn hổ mây giỏi không, đạo sĩ cha Lưới đến rằng, hoàn toàn có thể vẫn còn hổ mây, mà lại con bạn chiếm hết môi trường sống, yêu cầu chúng lẩn sâu vào vào hang động, không dám ra ngoài. Cũng rất có thể chúng đã quăng quật sang núi non mặt Campuchia từ bỏ mấy chục năm trước.