Tán Gái Hơn Tuổi Và Những Bài Học

*

Chap 1

Chào các thím, tàu ngầm bên voz đang lâu, thôi thì cũng góp vui mang lại ae cùng với câu chuyện một thời mài đũng quần bên trên băng ghế trường cung cấp 3 của em. Em xin ra mắt sơ qua về ngoại hình ở thời điểm diễn ra câu chuyện (cách trên đây 3 năm). Em tên K - một thằng nam nhi học lớp 11 - cao 1m76 - nặng 70kg. Khía cạnh mũi ko mang đến nỗi nào.Chẳng biết trường cấp 3 những thím nạm nào chứ trường em đề nghị chia ra lớp 10 học chủ yếu buổi chiều, còn 11, 12 học buổi sáng. Trải sang 1 năm tuyệt vọng với đàn cùng khoá thì thằng đàn ông nào khối 10 lên 11 bầy em đa số có thông thường một suy nghĩ - được nhìn gái khối 12 xinh và toàn thân hết xảy. :sweet: và năm học tập lớp 11 này vẫn vô tình khiến cho em thay đổi một phi công, dù không phải đã có một tình ái thực sự với những máy cất cánh K43 (cái này là khoá những lớp ngôi trường em đề ra).Sơ qua về lớp học của em như sau: lớp em tại tầng ba, ở chỗ gần giữa trung tâm của trường. Đứng làm việc lan can có thể tia được gái ở đa số vị trí trên sảnh trường - đó là 1 trong lợi vắt và cũng là lí vì chưng mấy thằng đực lớp em tuyệt tụ tập làm việc đấy. Biểu đạt vậy là vượt đủ cho những thím tưởng tượng. Trong một ngày đẹp mắt trời như thế nào đấy, vẫn thói quen ra lan can tia gái thuộc đồng đội, coi ngó sang khối 12. Thực sự bị hút bởi thiết yếu chị - chị ko cao, thậm chí là là lùn (1m55) tuy vậy nét đáng yêu trên khuôn mặt chị khiến em bị hút cmn hồn. Tảo sang chỉ ngay mang đến 2 thằng đồng bọn của em - là thằng Trung với Tuấn.- Em: Tao vừa thấy gái xinh, đi từ hành lang bên kia, đó, đi thứ hai tính từ ngoại trừ vào đó, chắc hẳn gái A1 hoặc A2. Vừa nói vừa chỉ vào phía chị.- Trung: Đệch. Lùn thế? (Nó cao ngay sát 1m8)- Em: cơ mà xinh và vòng nào ra vòng đấy. - Tuấn: để tớ dò thông tin cho bạn. *móc điện thoại thông minh ra nhắn tin*Đứng thêm cơ hội nữa ngó thấy chị cơ lên, em cũng nuốm hỏi đểu cộng xe kích nó mấy câu nhằm nó dựa vào mấy "chị bạn" bên khối 12 của nó để dò info chị kia mang đến mình. Nó quay sang nói với bọn em: "Anh em vào lớp đã, ra chơi sẽ sở hữu info".Ngồi trong giờ học thỉnh thoảng thấy cu cậu cứ bấm bấm điện thoại. Em ngồi dưới cũng sốt ruột ngóng lên, coi bộ thằng Trung ngồi cạnh thằng Tuấn cũng diễn cái phiên bản mặt vô-cùng-thích-thú hướng tới phía em. Moá nó. Xoay sang thấy 2 thằng thuộc bàn - Tân cùng Quang đang ba hoa nên góp vui luôn. Ra chơi, thằng Tuấn chạy xuống khu vực em luôn phun ra một tràng.- Tuấn: tên Châu - học lớp 12A2 - công ty XXX - tới trường bằng xe đạp điện và... SẮP LẤY CHỒNG.- Em: đệch. Đùa hay vờ vịt thế?- Tuấn: tớ đùa các bạn làm ếu gì, thấy con "vợ" bên A2 tớ bảo thế. Ếu biết chũm nào.- Em: Nhưng... Chị í vẫn đang tới trường mà, đúng chứ? cùng với lại trông chị í có giống với kiểu bác sĩ bảo cưới đếch đâu?- Tuấn: tớ biết nỗ lực lềnh như thế nào được, mà với tất cả sao bạn bênh chị í thế?- Quang: chắc hẳn mày kết rồi hả K? Đếch cần đánh đồn tất cả địch thôi đâu nhé?- Tân: Vớ vẩn trong đồn còn tồn tại cả vỏ thì bỏ bà mẹ nhé!Xong 3 đứa nó cười như chưa bao giờ được cười. đồng bọn nó yêu thương nhau như vậy đấy. Nhưng kì dị là từ thời điểm ra chơi tới tiếng em đếch thấy thằng Trung đâu cả. Moá nó, có thể lại đi hút thuốc lá với thằng Hải cùng với thằng thắng cmnr (2 thằng cũng trong nhóm đàn đúm). Thiệt tình.

Chap 2

Đúng là khốn thật, vừa mới kiếm được gái xinh kết thúc mà. Lại quan sát sang hành lang bên kia, và lại thấy chị - tung tăng, khiêu vũ nhót trên chiếc đôi dép tương đối cao, ước chừng 5- 7cm. Vậy thì bác bỏ sĩ bảo cưới vắt đếch như thế nào được. Chạy vào lôi thằng Tuấn ra một chỗ.- Em: Cậu hỏi ai nhưng bảo chị Châu sắp tới cưới?- Tuấn: thì đứa bạn bên 12A2 tớ bảo thế.- Em: Bảo nó quăng quật số chị Châu qua đây.- Tuấn: Đệch, gái sắp lấy ông xã đó.- Em: mới sắp thôi mà. Nỗ lực nhá!Thằng kia mặt nó như thể cho rằng em là thằng điên máy thiệt. Nhưng mà em nghĩ mình điên thật, đếch phát âm sao thời điểm í lại làm thế, giờ nghĩ về lại thấy mình quá ư ngây ngô dột. Trống vào lớp, Trung chạy thẳng xuống khu vực em thông báo.Trung: mẫu tin sắp tới lấy ck là do thiết yếu chị Châu bảo chị chúng ta thằng Tuấn nhắn cầm cố đấy, tao vừa đi xác thực rồi. Tuy nhiên không tủ định chị í có tình nhân rồi đâu nhé. Rồi nó chạy thẳng về chỗ. Ôi thằng bạn. :sweet: Dẫu sao nghe tin đó còn tốt lành cấp mười lần cái tin sắp tới lấy ck kia. Thằng Tuấn cũng đã gửi mang lại em luôn số điện thoại cảm ứng thông minh của chị. Tốt. Nhắn tin thử làm cho quen dòng đã.- Em: đến hỏi đây bao gồm phải số của khách hàng Châu, học sinh lớp 12A2 ngôi trường ABC ko nhỉ?- Châu: dạ, ai thế?- Em: mình làm cho quen được ko?- Châu: đứa nào thế? Nói? Thằng nhỏ nào mang đến số thế?Đệch, thay đổi tông giọng cấp tốc vầy? - Em: thực thụ là ko biết. Thế tất cả cho có tác dụng quen ko?- Châu: cứ nói đê.- Em: K - lớp 11AX - thuộc trường cùng với chị.- Châu: là thằng nào? Biết nhau à?- Em: ơ. Ko biết mới đề nghị làm quen thuộc chứ? )))))))- Châu: Ờ nhỉ. Nắm đứa nào đến cưng số chị? Ko nói ko cho làm quen.- Em: Đã bảo ko biết mà. đích thực thì thủ tục làm quen dứt rồi đâu yêu cầu chị cho phép.- Này nhóc, em biết mặt chị sao chị chưa chắc chắn em, mặt lớp em chị biết mỗi thằng Tân. Ơ đệch. Thằng ôn, rõ ràng nó biết chị mà lại nó cứ yên ỉm như ko. - Nó ngồi cạnh em, sao chị biết nó?- Nó đi cùng đường mấy lần mà. Mà trả lời đê, sao biết chị?- Thì đứng không tính cửa lớp thấy chị vài bố lần? đặc trưng gì đâu. Mong muốn thấy phương diện em lắm à? Kết em rồi chứ gì?- Ơ. Chỉ hiếu kỳ muốn biết mặt em thôi.- Vậy mai tới trường thấy đứa làm sao đứng bậc thang là em.- Ok, vậy nha.- Vâng.Lượn lờ FB thấy có cô bạn học thuộc khoá học dưới tầng 1, nó rạch tay với viết caption hơi dài nhưng mà đếch nhớ. Em là đứa duy nhất lao vào chửi nó sau một loạt cmt phản hồi cảm thông của những anh đẹp trai.- Em: tía con điên, xuất xắc ho ếu gì cơ mà làm.- Nó - tên Ngọc nhé: Nhưng đó là cách giải toả tốt nhất có thể cho tớ.- Em: vui chơi giải trí hay ho phết. Để bản thân thử phát rồi đăng lên ha.- Ngọc: Ấy đừng, đau đấy, thành sẹo đấy.- Em: Cũng biết vậy cơ à? thay sao vẫn làm.Kệ luôn, off FB đọc truyện lầm bầm: "bố nhỏ thần kinh". Nỗ lực đếch nào lại sở hữu tin nhắn, tưởng của chị ý ai dè số lạ.- Này, đừng có tác dụng nhé, mình xin lỗi, mình đã ko làm như vậy nữa đâu.- Ơ chiếc cô này, tôi làm gì kệ tôi.- Thôi. Mình ko làm vì vậy nữa đâu. Thật đấy :(- Ừ. Suy nghĩ được vậy là giỏi rồi, đừng tự làm khổ bạn dạng thân. Có gì cực nhọc nói cứ pm mình.- Ok, biết rồi. Hihi.- Ờ. Ngủ đây. G9.- G9.Vứt điện thoại cảm ứng thông minh sang một bên quan tâm đến ko biết phải làm thế nào mới tất cả cuộc hứa với chị Châu. ở một thời gian ngủ thời điểm nào ko hay. Thôi kệ, ép dầu xay mỡ chứ sao nỡ nghiền duyên.

Chap 3

Hôm sau, và đúng là giờ ra đùa nào em cũng ra đứng lan can, lúc nào thì cũng hướng về lớp chị, nhưng mà nhọ đếch thể nhọ hơn là luôn có ít nhất 3- 4 thằng đứng cùng em. Chị cũng vậy, chị cầm cố hướng mắt trở về bên cạnh lớp em, nét mặt thoáng bồn chồn pha chút khó chịu. Cứ thế tính đến tận giờ ra chơi thứ 3, chị nhắn tin.- Này nhóc! Em nghịch chị à? Sao chị biết được ai là em?- Em đứng ở lan can mà? - gồm cả một gò ở lan can, ai nhưng mà biết!- Ờ ha. Núm qua phía trên đi.- Ơ. Sao em ko qua?- Thấy mấy ông khối 12 kia ko? Em mà sang đứng cùng với chị lát em còn con đường về lớp ko?- Em nói gì đấy. Gồm sao đâu mà.- Nè, nhìn lên đi - Em thấy chị ngửng lên thì vẫy vẫy chị rồi móc điện thoại cảm ứng ra.- Đó, em đó. Đẹp trai đề xuất ko?- lạc quan ghê ha nhóc.- Xì, vào lớp rồi tề chị, còn đứng đấy à?- Ừ. Bye nhóc.- Hẹn gặp mặt lại chị.Ra nghịch tiết 4- 5 đói thừa rủ tức thì thằng Trung xuống căng- tin nhằm nạp năng lượng. Sơ qua về địa điểm địa lí căng tin như sau: Là một chiếc nhà nhỏ nhắn tẹo, sau cái bể nước dùng để bầy em giặt giẻ lau nằm ở khoảng không giữa toà nhà 3 tầng bầy em học với nhà đa năng. Hy vọng đến căng tin thì yêu cầu hành quân qua khối 12, cùng dĩ nhiên, đi qua hiên nhà gần lớp chị Châu :sweet:Vẫn giữ lại khuôn khía cạnh "lạnh lùng boy" đi lướt qua chị, nhoáng thấy chị định nói gì nhưng lại cứ há ra lại ngậm lại, hối tiếc ra mặt. Kệ. Xuống cho tới căng tin gặp mặt đúng Ngọc. Sơ qua về Ngọc - trắng, khá xinh (ko bởi chị), cao hơn nữa chị và toàn thân cũng... :sweet:Góp gạo cùng với thằng Trung rồi ra ghế ngồi. Ngọc tải hàng chấm dứt thấy em cũng chạy lại, phương diện hớn hở. Từ bây giờ mới chú ý rõ tới Ngọc hơn, Ngọc mặc áo sơ mày đồng phục lâu năm tay, cứng cáp để bít cái dấu rạch kia. Ngọc hắng giọng:- Cũng căng tin cơ à K Đáng Yêu? (Cái nà là tên gọi FB của mấy thằng vào nhóm chúng em tên - Đáng Yêu, để theo nhóm nên cũng chả hổ ngươi :roft: )- Ừ. Đói phải ăn uống chứ.- Ơ. Ừm. Mình về lớp đây.- Ờ.Đúng lúc thằng Trung ra đi ôm theo bim bim cùng 2 Pepsi. Nó hỏi:- mày quen bé kia à?- Ừ. Qua FB thôi.- Gái A10 lừng danh đanh đá kia mày.- Ờ, biết rồi đứa bạn đi cùng xe buýt tao cũng học tập A10 mà. Ê, ngóng trống tấn công thì lên.Thằng Trung cũng khoái với phát minh đấy, được mẫu nhóm em toàn mấy thằng lười, lần làm sao xuống căng tin cũng nên trống đánh mới lên. Lên lớp mở smartphone ra thấy 2 tin nhắn. Một của chị ý Châu, một của Ngọc.- Chị Châu: "eo ôi loại mặt lạnh dễ dàng sợ."- Ngọc: "cái mặt chán ghét chứ dễ thương cái gì? Đáng ghét!"Ơ. Cái nhỏ này, căm ghét kệ tôi. Nghĩ chũm thôi, vứt điện thoại cảm ứng vào cặp rồi ngồi chí choé với mấy thằng xung quanh.

Chap 4

Ngẫm mãi nhưng mà đếch ra bí quyết đành nhờ mấy quân sư bên trên lớp góp đỡ, dù vậy nào thì thằng Trung cùng Tuấn cũng tán gái khá là bá. Cứ cầm mà triển, sáng sủa hôm sau. Hội bàn tròn, í bàn chữ nhật xúm xít với nhau.- Trung: Ơ. Tao vẫn tán ai rộng tuổi bao giờ đâu?- Tân: mi cứ từ từ, nhắn tin nhẹ nhàng đã, nhưng tao đi cùng đường suốt thấy tất cả ai gửi đón bao giờ đâu. Cứ từ bỏ từ.- Tuấn: Ccmnr. Mới gồm vài hôm. Trả vờ gặp gỡ một hai lần rồi nhắn tin rúc hí sau.- Quang: Vậy là quyết nắm cưa rồi à. Hỏi lũ con gái dễ hơn là hỏi mấy thằng đực kia.Cả em với 3 thằng còn sót lại đều tuyệt nhất trí là nó đã gãi đúng chỗ ngứa, nhưng đếch phát âm sao, nó đã tán gái lúc nào đâu. Cả nhóm độc nhất vô nhị trí là nhờ vào gái tứ vấn, nhưng mà nhờ ai để ko bị lộ. Ghi nhớ ra gồm con bé lớp 10, nghịch khá thân, nhắn tin hỏi luôn.- Alooooo, bồ Ly ê, tất cả rảnh ko, góp a với.- Em rảnh, gì đó bồ?- Anh hy vọng rủ gái đi chơi, phải thế nào cho tự nhiên???- Sao hỏi em?- bởi em là bé gái, dễ ráng tâm lí.- À, thì anh cứ tự nhiên thôi, chạm chán đôi cha lần, rỉ tai đã rồi hãng sản xuất rủ tín đồ ta chứ.- Ờ. Thanks tình nhân yêu!Rõ ràng là nên lấy cớ để gặp mặt đã. Theo sẽ quan cạnh bên thì chị tới trường khá sớm, thời gian nào xung quanh chị cũng có thể có ít nhất 3 bạn - đây là điều bất tiện. Cơ hội gặp gỡ chị một mình chính là lúc chị cho tới lớp, ngặt một nỗi là em chỉ rất có thể tới trường vào thời điểm mà học viên đã tương đối đông. (Đi xe buýt ạ). Thôi thì hên - xui. Và hên thật. Hôm sau 2 xe bus có có hứng tranh nhau kiếm thêm tí tiền từ lũ học sinh như em nên phóng bạt mạng. Tới vị trí trường vắng tanh tanh, đứng ngóng chị mà lại thấp thỏm vãi.Và chị tới cư tê hết sảy. Chạy xuống tầng 2 khối 11 rồi vòng bên cầu thang khối 12 lên tầng 3. Đứng sau chị rồi áp chai Pepsi rét vào má chị. Chị lag mình tảo lại.- Ơ...- Chị uống đi đến mát.- Ơ, tuy vậy chị chưa nạp năng lượng sáng.Đệch. Đã mang lại hẳn chai Pepsi rồi lại còn đòi bữa sớm Với tất cả galant sót lại trong người em nói:- Vậy xuống bữa sáng với em.- Ơ, thôi. Hổ ngươi lắm.- trinh nữ gì. Đi. Đi cùng với em.- ngại ngùng thật mà... - khía cạnh chị đỏ bừng, cúi xuống bối rối.- Để em xuống tải bánh mang đến chị nhé.Nếu tất cả ai trông thấy cảnh này vững chắc nghĩ nhị đứa vừa làm cho "gì" kia "rất bỏ ra là đáng nghi". Mặt nhị đứa đỏ bừng, đứa đàn bà thì phương diện cúi gằm, thằng con trai thì cứ chuyển tay gãi đầu. Thấy tình hình ko ổn, em vội chữa trị thẹn:- Em đi nhé!- Ơ ơ...Chạy xuống cài 2 loại bánh rồi chạy lên. Moá. Bắt đầu chạy lên chạy xuống tất cả mấy phút cơ mà đông vãi Cũng may là chị vẫn đứng chờ một mình, có các bạn nữa thì kiên cố mất nốt chiếc bánh với chai Pepsi sót lại - Này, của chị.- Ơ, chị gửi tiền.- Em mời chị, sau chị mời em. Em về lớp đâyVề đi học thì mẫu bánh và chai Pepsi của em cũng trở nên chia 5 sẻ 7. Lớp em là thế, thậm chí có hôm ko rất cần được mua đồ ăn sáng. Bốc miếng xôi của thằng nọ, véo miếng bánh mì của thằng kia, uống tí nước của thằng nọ cũng nóng bụng.Lôi điện thoại cảm ứng ra thấy kha khá tin nhắn. Không nhớ rõ nhưng mà đai nhiều loại nhớ cái ý bao gồm - Châu: Cám ơn nhé, mai chị mời.- Ngọc: Này, lợn à mà ăn uống tận 2 mẫu bánh? (Chắc nó thấy em cố kỉnh 2 dòng bánh với cùng 1 Pepsi)- Ly: sáng vui nhé Bồ!Thôi thì rep mang lại chị Châu phát: "Vâng, cũng khá được ạ"Mà lạ là tđn lúc này con dở Ly lại nhắn tin chúc buổi sáng. Thôi thì cũng rep lại: "Trời ơi, được chúc buổi sáng. Chắc lúc này vui duy nhất đời quá!"Tin nhắn tới: "Vậy thì sáng như thế nào em cũng nhắn cho bồ!"...

Chap 5

Ngày hôm đó, có lẽ là ngày phởn duy nhất của em. Ngồi vào lớp không còn quay sang khoác lác với 2 thằng đực thuộc bàn rồi lại cù sang bàn bên góp gió cùng với 3 thằng kia. Thanh lịch một cách khó tin cùng với em tình nhân cũ (trước nó cho em cao mấy phân buộc phải em cũng ko ưa nó lắm). Cả buổi mà bọn chúng nó cứ chú ý em như thể bắt đầu trúng tà. Mãi cho tới khi thằng Trung tảo sang lù đù với em.- Trung: Chiều mai lại đá Fifa nhá mày.- Em: Mai ngày éo gì nhưng mà đi?- Tân: Phởn quá hoá lẩn thẩn à? Mai công ty Nhật, lịch húi học đi dạo đó.- Em: Ờ - Mạ tộ, sáng sủa mai có đi học đếch đâu mà chị mời bữa sáng nhể. Nỗ lực đấy. Thất thểu lên xe bus ra về. Đang mải miết bàn về em nọ em cơ thì cái con bạn học cùng cấp 2, nay học tập A10 thuộc em Ngọc chạy lại sồn sồn hỏi:- mi với bé Ngọc lớp tao mê thích nhau à?- Gì? Mày lag à?- Đơ loại đầu mày, tao thấy nó hỏi ngươi kĩ lắm.- Ờ. Tao ngon zai thay này cơ mà.- Mày núm nào thì tính, nó nhạy bén lắm.- Ờ. Mi mối mang đến thằng Long cơ kìa.Thế là em con quay qua dụ thằng Long, quảng cáo Ngọc xinh xắn, nọ kia, đưa cho nó sđt với bảo nó thanh lịch bên bé kia (tên Phương nhé) xin thêm lí lịch trích ngang. Nó ra chỗ nhỏ kia đứng luôn, thôi kệ, nhập hội với bạn bè F.A còn sót lại để thường xuyên sự nghiệp soi gái béo múp của mình. Do dự ếu biết em Ngọc dò sở thích cá thể của mình làm đếch gì, thân thiết gì mang đến cam. Lại ấp ôm hình trơn chị Châu, ko biết có dò info bản thân ko nhỉ. Tối về, làm bài bác tập chấm dứt lại ôm cái điện thoại lên FB, thử một hôm ko nhắn tin coi chị nhớ bản thân không. Viết vài mẫu vớ vẩn, đếch nhớ viết gì, lạ là kể từ cái ngày bản thân chửi Ngọc thì bản thân cứ đăng stt lên là y như rằng Ngọc lượt thích và vào cmt. Ngán FB lại lên OLA war nhau cùng với mấy anh em, vu vơ pm em Ly.- Hêy bồ, sao cứ ẩn thế?Đùa chứ, ko ngờ nó ẩn thiệt.- Sao người thương biết em ẩn?- Anh mà, thần giao phương pháp cảm kia nhóc!- Điêu vãi người tình ê. Nói đi, sao người thương biết e ẩn.- À, anh dùng phiên bản crack. Hihi. (Chém cố chứ chịu không biết OLA bao gồm cái ý ko nữa)- thiệt á? Tải ở chỗ nào thế?- Anh chịu, chúng ta anh tải.- Bla bla...Mãi cho tới tận khuya nhị đứa bắt đầu chúc nhau ngủ ngon. Vẫn ko thấy chị dữ thế chủ động nhắn tin. Đúng là nhiều khi muốn yên lặng để coi ai nhớ đến mình và... Tất cả đều im im. Đúng là F.A mà. Sáng sau ngủ dậy lại thấy 1 tin nhắn: "sáng ấm cúng nha Bồ!""Nóng vứt xừ, sáng vui nha".Chiều lại nhảy xe buýt để cho quán net, moá, chủ Nhật tất cả khác, đông vãi cả đông. Thoải mái và tự nhiên có cảm hứng áng chừng bị lườm như thể em chiếm n.y nó vậy. Chú ý quanh khắp quán thấy tất cả đúng 2 thằng chú ý mình, một là thằng công ty quán, nhì là thằng cu phương diện xương xương, hơi nhỏ và ánh nhìn nó thì đúng là lườm em cmnr. Hỏi dò thằng Trung coi thằng đây là thằng bome. Nó liếc thằng í một chiếc rồi cù sang em:- Nó học tập khoá dưới, học 10A2, thương hiệu Mạnh. Thằng ý nhà cũng có điều khiếu nại nên cũng có quen biết tí cùng với anh em, ngươi ko thích bầy K45 nên đắn đo nó là đúng rồi.- tình nhân con Ly cần ko? (Vì cách đây không lâu con bé xíu Ly nó có kể)- Ờ, bên cạnh đó thế.Thảm đéo nào nó lườm em như muốn nạp năng lượng tươi nuốt sống. Thôi kệ, chơi đã.

Chap 6

Hai thằng ngồi quẩy suốt từ 2h cho tới tận 5h30p, thằng Tân hôm nay đi học bởi vì lí do: "Tao phải đi học để đóng góp tiền, nghỉ ngơi 2 buổi không đóng góp tiền rồi. Ông mà bảo ba tao thì bố tao đóng cả chi phí cả tao mất!"Lúc về thù thằng kia cũng về từ chẳng lẽ rồi. Quái, nãy lườm mình ghê lắm mà, sao loại bỏ đi là sao. Về đã, tính sau.Tối hôm í đưa ra quyết định nhắn tin đến chị Châu:- Chị! ví dụ có người bảo nay đãi em ăn sáng cơ mà.- Ai bảo sáng hôm nay em ko đi học.- Ơ. Sáng nay trường mình có đi học hả?- Ừ. Sáng ngày hôm nay chị vẫn đến lớp thêm trên trường nè.- Em ko biết, mai chị buộc phải đãi em ăn sáng! :(- tất cả những cơ hội chỉ tất cả một lần thôi oắt ạ!Thề là lúc đó đếch hiểu mang lại lắm, và bây giờ, sau từng ấy năm câu ấy nó đúng cùng với rất rất nhiều trường hợp mà lại em nhận ra cũng như chạm mặt phải...Biết là đã thất mặc dù vậy vẫn ráng cự nự:- tuy nhiên chị vẫn nợ em 2 từ "cuộc hẹn".- "Cuộc hẹn". Rồi đó, hết nợ.- Ơ, không. Là tán tỉnh và hẹn hò cơ.- đồ vật gi mà hứa hò?- Ấy, em nhầm. Là cuộc gặp gỡ. Cuộc gặp gỡ gỡ. Đó đúng là những gì em ý muốn nói.- Để chị bố trí đã nhé!- Vâng, em chờ chị!Nhắn mang đến chị xong, vứt điện thoại cảm ứng thông minh vào góc bàn để triển khai nghĩa vụ của bạn con ngoan trên bàn học. Nhưng cũng chỉ làm nhỏ ngoan trong thời gian ngắn thôi, lại lấy smartphone onl FB. Đếch đọc sao bây giờ mấy em bên A10 khoái trêu lớp em. Điển hình là Ngọc và bằng hữu Ngọc, cứ stt làm sao em đăng là giống như rằng cả gò cmt. Bây giờ nhóm em lại đổi hết thương hiệu FB là Cừunon... Các bạn trẻ A10 vào spam hết stt của nhóm em. Đặc biệt stt của em luôn luôn được Ngọc chăm lo khá kĩ, cùng nó vô tình luôn luôn trở thành bãi chiến trường cho màn đá xoáy của nhóm lớp em với team lớp A10.Sáng hôm sau nhận ra 2 tin nhắn.- Ly: "sáng khoái lạc nhé bồ iu" (thêm hẳn chữ iu )- Ngọc: "hôm nay đang vui đấy bạn cừu ạ."Nhưng tin nhắn trước tiên e giữ hộ là mang lại chị Châu: "này, dậy đê, lười vừa thôi!"Soạn tin gởi Ly: "học khối chiều nhưng mà dậy nhanh chóng vãi. Sáng mừng quýnh nhé!"Chị Châu chỉ nhắn lại: "chị dậy thọ rồi. Em new lười đó."Kiềm chế ko rep để làm việc đại sự trong nhà lau chùi và vệ sinh rồi lết đi học. Đếch biết cái bạn thân A10 bàn tính đồ vật gi mà thấy nhỏ Phương thời gian đứng đợi xe buýt cứ thỉnh phảng phất đưa mắt nhìn em rồi cười cợt mỉm vẻ đắ thắng. Con này răng nó ko rất đẹp thật mà lại hiếm thấy lúc nó cười nhưng ko nhe cả hàm. Chỉ gồm hoặc nó đang sẵn có ý đồ đen tối, hoặc nó đang làm duyên. Mà cái điệu bộ của nó mà giống đang có tác dụng duyên thì hẳn nhiên xe buýt hôm đó đi với tốc độ bàn thờ. Cùng hiển nhiên điều không ổn đấy hoàn toàn do cái bè cánh A10 khiến a chứ ko ai khác. Trong nhóm em có thằng Hải và thằng Sỹ cùng bàn nó luôn luôn là 2 thằng đi muộn nhất, thằng Hải danh tiếng đanh đá nên lũ A10 ko bén mảng lắm tới thằng này, nhưng tới thằng Sỹ thì khác. Dù khét tiếng với tính phũ gái cơ mà hôm đó, à, chủ yếu cmn xác là nó ko gặp mặt gái ngày hôm đó...Thực sự thấy nó lết lên lớp nhưng mà thấy tội vãi tội, tàn vãi cả tạ... Tay thì đầy lốt cào cấu, đầu tóc thì rôi bù, áo thì xộc xệch. Chúng em quyết định làm một trận ra trò. Nhưng to gan lớn mật miệng nỗ lực chứ ai muốn làm những gì chúng nó chứ, lỡ tay mẫu thì vừa mang tiếng tiến công gái, nhưng lỡ mang đến tai thầy cô nào thì coi như xong.Ra chơi còn chưa kịp kéo quân thì thằng Tuấn với thằng Sỹ sẽ vào hang cọp cmnr. 2 thằng ốm nên bị tụi nó dễ dàg kéo vô. Tệ hơn nữa, từng thằg bị ít nhất 4 đứa phụ nữ xúm vô để lưu lại tay, giật cúc áo... Với chụp ảnh. Thấy tụi nó khổ vượt em chạy cmn vào... Cứu...Đúng là với loại tướng người + loại mặt nguy khốn của em, mấy loại đứa ko quen thuộc biết trong lớp cũng ko dám lao vào. Đang khoái trá ra mắt thì cái con dở Phương chạy ra chắn, Ngọc thấy nỗ lực cũng dấn thân đập em, moẹ, bọn kia thấy cầm cũng xúm xít lại hội đồng. Đang sẵn sàng xác cmn định là ăn uống hành rồi thì...ẦM...Thằng Hải lao vào. Đếch biết vắt nào chứ tay thay dép cứ khua chân múa tay. Bầy sư tử A10 thấy dép nhăng nhít cũng hoảng vày sợ bẩn nên cả phe cánh né vội. Lợi dụng khung cảnh láo lếu độn, trước lúc chạy ra, mấy thằng em cùng cơ số đực rựa lớp em đứng quanh đó cửa bắt được bé tin. Em này khía cạnh xinh, dáng vẻ cũng ko tồi, được cơ số bọn anh máu khía cạnh trong trường nhằm ý, dẫu vậy kệ, vẫn ức, lôi lên đã. Bọn A10 thấy vậy lao lên định giải cứu bé tin nhưng đàn em đã điều động sẵn tín đồ chặn ở cửa ngõ lớp. Mấy thằng lôi con nhỏ xíu vào một góc rồi giữ lại tay, xoa tóc khiến cho đầu nó rồi bù. (Ko có làm cái gi khác nha các thím ).Phía ngoài Ngọc cùng 2 đứa nữa thoát được vòng vây lao vào. Bé tin kia thoát được thì Ngọc lại bị ngăn lại. Lần này thì chúng nó khốc liệt hơn trong vấn đề che chắn, thành thừ ra Ngọc đã được vài bức hình ảnh ở trong tình trạng đầu bù, tóc rối, đôi mắt nhắm tịt, miệng gào thét. Ăn hành mãi tới khitrống tấn công vào lớp mới được tha. Vào giờ học tập đấy mấy thằng thuộc mấy con cuối cùng cũng đã đưa ra thoả thuận ngừng chiến. Trận đánh của tụi emdiễn ra khắp từ tầng 1 lên tới tầng 3, tuy chỉ tất cả 2 lớp nhưng... Dĩ nhiên, cả khối sáng phần đông biết.Mở điện thoại thông minh ra thấy Ngọc chửi khéo mấy thằng team em, làm sao là đà bà, nào là vũ phu, bla bla,... (Em ko lưu giữ rõ ). Lũ em cũng nhảy vào cá chê tụi nó cũng chẳng kém gì...Từ mai dĩ nhiên em chỉ type 1- 2 chap một ngày thôi ạ. Đây là chap nhưng mà em type cả tối nay, còn mấy chap kia đa số là đã gõ từ bỏ trước. Nhân tiện mang đến em hỏi, những thím hy vọng em viết không còn toàn bộ tính đến tận hiện nay hay là đã chỉ chấm dứt ở lớp 11 thôi ạ? Và các thím yêu thích nhân đồ dùng nào? Châu chưa hẳn là máy bay duy độc nhất vô nhị của em hồi đó dẫu vậy em xác minh đó là fan em theo đuổi tráng lệ nhất. Thực sự những thím biết gấu lúc này của em là ai thì các thím sẽ thực sự bất ngờ. Em ko câu view giỏi cái bà mẹ gì đâu. Chỉ với em vẫn rảnh và cách đây không lâu có rất nhiều chuyện cực nhọc khăn, em viết thớt nhà yếu để có cái chém với những thím, e viết ra để rồi thớt này sẽ giúp đỡ em xoá đi hầu như ý nghĩ về xấu của bản thân về fan đó. Để rồi, người đó sẽ trở thành mảng kí ức xinh tươi của mẫu thuở mài đũng quần trên băng ghế trường cấp cho 3 của em.

Chap 7

Những ngày tiếp sau vẫn nhắn tin tàng tàng cùng với chị Châu, troll vui này nọ, mặc dù quả thực em vẫn nghĩ về tới điều mà trước đây thằng Tuấn và thằng Trung từng nói: "chị đang có tín đồ yêu."Nhưng thực sự em trông thấy chị khá nhiều lần, và cũng thủ thỉ cũng rất nhiều và nhìn chị chẳng giống bạn "đã có người yêu". Mỗi lần em demo hỏi dò thì chị luôn trả lời với thái độ nửa đùa nửa thật. Chị giấu chuyện của chị ấy quá ư cẩn thận. Rồi thì cuộc hứa em hy vọng chờ lâu nay cũng được lên lịch. - Mai chị thong thả lúc 3h cho tới 5h nha nhóc.- Cả buổi cơ. T_T- Chị đến lớp đó nhóc, mà lại đi loanh quanh gần trường thôi.- Haiz. Vâng ạ.Những ngày đầu tháng 11, tiết trời hơi đẹp đến mấy buổi "hò hứa hẹn trong sáng". Loanh xung quanh trường em tất cả cái đếch gì kế bên cái bệnh viện to tổ tía và dòng trường quân đội to hơn cái tổ bố kia. Cầm cố này thì còn hẹn hò cái gì... Lại dựa vào mấy thằng quân sư thôi.- Trung: bao gồm xe vật dụng đấy, mày mong đi đâu?- Em: Chị bảo đi loanh quanh trên đây thôi, xe trang bị làm chị em gì.- Trung: ơ... Bó tay.- Tuấn: xung quanh đây có cái bệnh viện đấy thôi.- Quang: nhì đứa mày có thể đứng làm việc cổng đơn vị xác nói chuyện. Dù chúng mày có hôn nhau thì bạn đi con đường cũng chỉ coi bọn chúng mày như 2 đứa thần tởm tội nghiệp.Mấy thằng kia mỉm cười ngất. Chờ tới lúc tai em đỏ ké và mặt nóng bừng tụi nó mới dứt cười.- cửa hàng bánh, đúng rồi! - thằng Tân gợi ý.- Mày hoàn toàn có thể ăn kết thúc rồi lấy cớ quốc bộ cho tiêu... Bột mì. - thằng Tuấn bồi thêm.- À... Mày hoàn toàn có thể đi cùng với tao, khi chị Châu mang đến thì tao đi về. - thằng Trung nói.- Ừ, rồi ngươi sẽ phải trả tiền bánh mang lại nó K à. - thằng quang đãng phán xanh rờn.Vậy là đã ra quyết định xong, dẫ chị cho quán bánh thân quen thuộc của nhóm em. Rồi kế tiếp tuỳ cơ ứng biến. Cả buổi trưa suy đi tính lại chẳng biết bắt buộc mặc quần áo như thế nào để đi dạo với chị. Lục tung tủ quần áo, xống áo em nhiều phần là xống áo bóng đá. Thông thường kết vẫn luôn là quần trườn đen, áo đồng phục, giầy converse. Mặc cố đi xe bus cho nó giống như học sinh. Soi gương thì phương diện em cố này...Nhấc mông lên và đến điểm hẹn...Đến chỗ thấy thằng Trung ngồi đấy sẵn rồi, vào bàn chém gió với chị buôn bán bánh một lúc. (Khách quen nhưng mà - chị sinh năm 92, cute, cao hơn chị Châu và body toàn thân thì cứ phải gọi là...)Ngồi một lát chị Châu cũng rất được bạn trở đến (một lát ở đó là em cùng thằng Trung sẽ ăn dứt cái Hamberger). Thằng Trung giả vờ nghe điện thoại cảm ứng thông minh và nói rằng mẹ nó hotline về.- Em: Ơ thế ko trả tiền vẫn rồi hãng sản xuất về?Mặt nó nghệt ra còn chị cố kỉnh nén cười mang đến đỏ cả mặt.- Tao chơi đấy. Ngươi về đi, đi cả xe vật dụng về.- Ừ, tao về nhá. Bye chị!- Ừ, em về nhé!- biến dùm đi.Lúc này đúng là khó nhằm mà rỉ tai thật sự. Bỏ qua quá trình gọi đồ ăn nhé, vì em đếch nhớ. Hai đứa ngồi đối lập nhau ăn mà chả biết nói gì. Mãi lúc sau thấy 2 nhỏ nhóc lớp 10 vào ngồi gần đấy bắt đầu nhớ ra hôm đó thiết bị 5, đàn nó học có 3 tiết. Vừa suy nghĩ tới là lộ diện liền, con bé bỏng Ly đi xe đạp điện qua. Em cùng nó bắt gặp ánh mắt của nhau, đã định điện thoại tư vấn thì nó quác đôi mắt vít ga đi thẳng.Nhưng mấy đứa gồm biết em qua Ly thì lại khác, nó cứ gọi í ới, em chỉ mỉm cười cười và gật đầu đồng ý với chúng nó.- Ái chà! quen thuộc nhiều bé khối 10 tởm ha.- Đâu, quen thuộc sơ sơ thôi mà lại chị.- Ai cơ mà tin vào miệng lưỡi bầy ông nam nhi được chứ.- Em chỉ mong muốn chị luôn luôn tin em.Chị Châu thoáng bối rối rồi lại nạp năng lượng tiếp. Hiện thời mới để í. Chị mang áo sơ mi trắng nhưng lại cổ khoét hơi sâu mang quần đen và vẫn đi dép cao 7 phân của chị. Rồi trông nom chị về học tập, dự trù tương lai, bla bla... Lúc này 2 đứa đang no phè phỡn, kinh nghiệm của em là ăn ngừng phải dựa lưng, mẫu ghế này ngay từ trên đầu ngồi vào em đã thấy nó gồm vẻ mềm mịn và mượt mà hơn so với các chiếc còn lại. Tuy vậy đấy chỉ là em tưởng thôi, nó không những mềm ngoại giả giòn nữa (dễ gãy đó)Nhưng không nhiều ra thời gian ghế gãy chưa xẩy ra lúc đó. Nó xảy ra vào hoàn cảnh hi hữu hơn nhiều, cùng em căm phẫn ghế nhựa tựa lưng kha tương đối từ đây. Lúc sẽ say sưa gợi chuyện về tình nhân chị thì...CẠCH...Đệch. Cái ghế gãy những bác ạ. 2 con bé kia cứ gửi mắt về phía em cười hinh hích. Hổ ngươi vãi, chẳng dám quan sát mặt chị, ngần ngừ chị tất cả đang chũm nhịn cười cợt như cơ hội mình troll thằng Trung ko. Thiệt tình đếch gồm cái nhọ như thế nào như loại nhọ này...

Chap 8

Trái với lo sợ ban đầu, ngước lên cùng với khuôn khía cạnh đỏ bừng thấy chị không tồn tại dấu hiệu nhịn cười và lại bộ khía cạnh thoáng chút lo lắng.- Em ko sao chứ? Đùa, biết dòng ghế vậy sao còn cầm cố mà ngồi.Đứng hình vài giây. Ôi, má ơi bé dâu má đây rồi Thề là cơ hội í khía cạnh em nuốm này - Dạ, em không sao.- Ừm, vậy quốc bộ tí đi?- Vâng...Đếch đọc sao, chỉ tại loại ghế yếu đuối sinh lí tê mà hiện nay đâm lúng túng. Đi cạnh chị từ tiệm bánh ra đến cổng trường (khoảng 200m). Cứ đi dạo bên chị mà mãi chẳng nói được gì, gồm vài ánh nhìn đi đường để ý về phía 2 đứa em, thực ra nhiều phần là hướng tới chị. Chị của em rõ ràng đủ xinh để khiến mấy anh "tham gia giao thông" ngoái nhìn. Cuối cùng chị cũng mở lời.- Em nãy bao gồm sao ko?- Dạ ko, bao gồm ngã gì đâu nhưng mà đau ạ. Tại hổ ngươi quá - ráng rặn ra niềm vui trên mặt.- Trời, kì vậy. Gồm gì đâu nhưng mà ngại, dòng ghế này vốn gồm ổn đâu, ko phải em thì sớm ước ao nó cũng gãy thôi. Im nãy giờ tưởng vừa rồi ngã cắn đề nghị lưỡi chứ? - Tính troll nhau à. Đang định núm tay thì bên kia đường nghe thấy một loạt tiếng hò reo, huýt sáo.- Ê Châu, bồ mới à?- Đệch, sao bảo mày yêu tao?- Đm thằng kia sao ngươi đi với n.y tao?Đệch, quan sát sang mặt đường lố nhố khoảng gần chục thằng con trai, em nhận biết cơ số là mấy bọn anh khoá trên. May cho các ông là những ông đông nhé, test 1- 2 thằng xem, quyết ăn nhằm luôn. Đời thưở đơn vị ai lại đi cản tín đồ khác có tác dụng chuyện đại sự. Đệch, đen đủ mặt đường mà. Những tưởng chị hổ ngươi nên lặng ngắt nãy giờ, ai dè chị khoác luôn luôn tay em, hất mặt sang bên đường đáp trả.- Ờ đấy, tình nhân này. Sao? ghen tuông à? Tán hoài ko được đề xuất đá xoáy nhau hả?Nói xong, đếch thèm nghe thêm bọn chúng nó nói gì rồi lôi em đi luôn. Từ bây giờ suy nghĩ tuyệt nhất của em về cái bầy đàn ở cổng trường là "Cám ơn các anh". Dẫu vậy đi được một đoạn, chị chợt nhớ ra điều gì đó, hướng án mắt lo lắng nhìn về phía em.- chết rồi K ơi, quyển sổ của chị!- chiếc quyển sổ black đấy á?Đúng là dịp chị đến có cầm một quyển sổ thật, tại chiếc lúc rời khỏi em vẫn bấn bắt buộc không để í chị nuốm theo giỏi không. Từ dịp đi thoát khỏi quán cho giờ cũng không dừng chân ngồi thêm nơi đâu nên chỉ có thể trở lại quán bánh tìm mà thôi. - trở về quán bánh đi chị.- Ừ ừ. Mất thì chị chết - Nét hoảng loạn hiện rõ xung quanh chị.- gồm gì quan trọng trong í hả? Mất thì chịu chư biết làm cho sao.- không được, nhật kí đấy, ai hiểu được thì chết. - mắt chị tương đối rưng rưng rồi.Biết là tất cả hơi lỡ lời, thôi ráng động viên chị phát.- không sao đâu, chị chào bán bánh gồm biết em sơ sơ mà, vững chắc lúc dọn bàn chị đựng hộ mang đến rồi.- thật à? Nhỡ bao gồm ai đọc ko?- Trời ơi, ai tín đồ ta phát âm chứ, nhưng chị viết chuyện thầm bí mật trong kia hả? - Ừ. Đệch, đàn bà đúng là, viết nhật kí làm những gì để rồi quên lại lo sốt vó. Mà kể cũng lạ, đếch hiểu sao lại viết vào quyển sổ đen, lại còn chẳng đảm bảo an toàn gì nữa chứ. Chị cứ lặp đi lặp lại điệp khúc "nhỡ mất thì chết", "có ai hiểu thì trinh nữ chết"... Tự nhận biết tình hình đếch ổn, gợi chuyện mang đến chị giảm hoảng.- Này, thế tất cả viết về em mẫu nào trong những số đó ko thế? - không có - chị cúi gằm mặt, chú ý điệu bộ là biết có cmnr. - quan sát là biết giả dối rồi, chị viết xấu về em chứ gì, nói thiệt em mới đi tìm kiếm cùng chị chứ. - Thì...có viết về em...chút chút. Không viết xấu đâu nhá. - Chị lại cúi cúi, hai má ửng hồng. - Vậy chị đứng phía trên để em chạy ra tiệm bánh mang cho. - Không!!! Chị biết là em nghĩ gì mà.- Em nghĩ gì đâu? - Em định ra trước nhằm đọc chứ gì, chị biết vượt - chị lườm em một cái dài tít tắp.Đệch. Đúng là phát âm em thật. Chị níu em kè kè để em ko chạy được, hỏng cả chiến lược Nhưng được mẫu là chẳng phải phương pháp gì cũng rất được người đẹp khoác tay, lại còn đi kè kè ở bên cạnh từ cổng trường mang đến quán bánh. Giá nhưng mà quãng đường đó lâu năm mãi, nhưng thôi, đi những mỏi chân bome Tới vị trí chị laovào thăm nom chị buôn bán bánh với tốc độ bàn thờ. Chỉ thấy chị phân phối bánh mỉm cười rồi chỉ tay về phía cái giá để gần bàn nạp năng lượng của lũ em lúc nãy, quyển sổ của chị ấy để ngay năn bên trên cùng. Chị cuống quýt cảm ơn, điệu bộ chị như trẻ em vừa nhận được quà, đáng yêu voãi kính chào chị cung cấp bánh rồi em cùng với chị lại đi bộ, tuy vậy hướng ngược lại với nhắm đến cổng trường. Đúng là lúc chưa thấy quyển nhật kí của chị thì em lo cho nó thật, còn hôm nay thì chỉ mong nãy nó bị ai đó rước phứt đi cho rồi. Tự lúc cố được quyển đó chị cứ ôm bo bo trước ngực, và lại còn ôm bằng cả hai tay. Đệch.Mà đo đắn hôm í là ngày gì cơ mà mấy cá chuyện không lúc nào xảy ra thì này lại xảy ra. Đi được một quãng chị bảo ngừng lại, đứng thủ thỉ lát đợi các bạn chị tới đón tới trường luôn. Em cũng đứng lại và...đệch... Đúng cmnl là chỗ em với chị đứng cách cái cổng nhà tang lễ của bệnh viện chừng 4m. Từ bỏ chửi thằng Quang cơ mồm thối.Ngó đồng hồ thấy chỉ từ có 10 phút. Cũng chưa bao giờ nố gì nhiều vì nãy giờ chém đủ đồ vật rồi, tỏ tình thì đúng là điên vãi cả điên vì đây là cuộc hẹn đầu tiên của cả hai đứa. Hai đứa đứng thì thầm một lúc thì bạn chị cũng tới, đưa cho chị chai C2 lúc nãy cài đặt ở tiệm bánh. Chị tung tăng sang mặt đường với chị bạn, vẫy tay kính chào em, thế ngoái lại vạc cuối. Đứng quan sát theo chị mãi, vậy đấy. Lúc đó đã nghĩ người con gái đó vẫn sưởi nóng tim em ngày đông này và cả đều mùa đông sau này nữa. (Ôi sến vãi cả sến )"Chuyện của mùa đông, chuyện về hầu hết ngón tay đan, chuyện về những cái ôm nhau thiệt chặt..."*** NGOÀI LỀ ***Em vẫn type cho những thím rõ ràng hơn về việc vì sao em biết Ly, lý do em đùa với Phương. Cùng đôi dòng về cuộc sống hiện tại, info chắc chỉ gồm thím như thế nào nằm vùng bắt đầu biết thôi, FB cứng cáp cũng 1- 2 thím biết rồi. 1) Về vụ quen thuộc Phương, em thề là đến hiện giờ em vẫn lưu giữ như ngày hôm quaSự việc ra mắt cách đây khoảng 13 năm về trước. Em cùng Phương học cùng lớp 1 ạ. Cũng đếch nhớ là vì lí do nào đó mà em buộc phải ngồi cạnh Phương hôm đó. Em là tất cả cái tính ngồi học hay vứt chân ra phía bên ngoài dép (ở công ty đi chân khu đất quen rồi ). Và vắt ếu nào lúc chân tìm tới dép thì lại thấy chật chật cùng cứng cứng. Ngó xuống thì bố mẹ ơi, chân em ních vô loại dép màu đỏ - lại còn nơ Thoáng lag mình, ngó sang thấy chân con bé xíu bên cạnh nằm gọn trong chiếc tổ ong thần thánh 69 lỗ của em. Ngửng lên thấy loại mặt nó dường như khoái lắm.- Ơ, gửi dép mang đến tớ đi.Nó quắc đôi mắt lườm em. Ơ cái nhỏ dở hơi đã lấy dép bố lại còn lườm với nguýt, nghịch chứ thời gian í hại vãi tè. May cơ mà trên bảo dưới vẫn nghe ko thì em thành " K dầm" rồi.- Ơ... Tớ méc cô đấy - thời gian đấy em suy nghĩ cô là mẫu phao cứu sinh độc nhất của em.- chiếc gì? Dám à? - Nó dí gần gần cạnh mặt em, chân nó dẵm chân em.Đệch, hại phát khiếp, em lặng cmnl. Cả buổi học tập hôm í nó đi dép em trong những khi em ngậm ngùi nhét chân bản thân vào mẫu dép bé tí của nó. Đau khổ nhưng mà ko dámthốt lên thành lời. Lan man vậy thôi, thực tế em chơi với nó bắt đầu từ vụ em kết một ẻm học cùng nó. Lấn la hỏi số, cả làm cho quen với bạn Phương cũng nhờ Phương làm mai hết. Và tác dụng là em í bảo có tình nhân làm loại mẹ nào đấy gần nhà.Kết thúc năm lớp 10 cùng với tình sử như sau: bị cắm sừng ở học tập kì 1 với nuôi người yêu thằng khác học tập kì 2. Ngán nản, em bắt đầu lao vào chuỗi ngày OLA, cùng anh em clan #ars.war đi war tưng bừng (có thím làm sao ở mấy clan fan MU thì cho em xin lỗi vì đã từng có lần cày nát một vài ba clan của MU ) và cũng từ này mà em biết Ly.2) tình cờ biết LyThực sự là hè năm kia em chỉ biết chìm đắm trong nhân loại ảo, đứa bạn nối khố thấy em bởi thế liền trình làng ngay cho em một nhỏ bé vừa đỗ vào ngôi trường em đang học. Cũng ban đầu từ OLA. Bé này em hay gọi là Hằng Thề là em cùng với Hằng rỉ tai rất hợp gần như mọi phương diện hoặc em cố giả vờ để đều thứ hoàn hảo, với dù chưa chạm chán mặt tuy thế cả em với Hằng đầy đủ tự phong chiếc mác "người quan trọng" mang lại nhau. Mãi cho tới khi vào năm học mới tất cả cơ hội, em đăng kí học thêm Hoá của cô giáo ko dạy em bên trên lớp vì cô này là cô giáo duy nhất dạy dỗ thêm nghỉ ngơi trường. Hôm đó Hằng bị bạn lôi đến tận nơi em học thêm nhằm ngó em, vào đám các bạn của Hằng bao gồm cả Ly. Hôm nay khi Hằng chạy về lớp thì Ly bị thằng Hải chặn lại. Hôm nay Ly vẫn theo phong cách tomboy.- bạn cho mình hỏi chúng ta là con trai hay nhỏ gái? - thằng Hải troll Ly.- tương quan à? - Ly đáp trả.- Tha em nó đi Hải. - vẫn theo phong cách "lạnh lùng boy" từ khi Hằng sang, tại ngó thấy mẫu mặt Ly cơ hội đó khổ vãi Em Ly chạy cmnl về lớp, cơ hội í thì Ly là bạn bè của Hằng bắt buộc em cũng không hình dạng pm làm quen nọ kia cho dù info của Ly em biết khá nhiều. Em với Hằngkéo lâu năm thêm được 1 tháng, lúc í em cũng nghỉ ngơi cmn lớp Hoá bởi cô đang chuyển địa điểm dạy về nhà. Em thấy Hằng có biểu hiện lạ khi đăng vài ba ME OLA thứ hạng "anh mặt em bình an quá, đôi lúc em mong muốn khuấy tung nó lên", "người bản thân yêu hay tình nhân mình",... Thôi đm, nghi hoặc gấu chó cmnr, em ban đầu tìm đọc thì vạc hiện có thằng cu thuộc khối tỏ tình cùng với em nó ngay giữa sân trường cùng Hằng cũng dấn lời cmnl. Phô trương vl Hôm đó em quyết định hỏi Hằng.- OLA!!!- Dạ.- Anh là gì trong em?- fan quan trọng.- đặc biệt vì anh yêu thương em, anh quan tâm tới em thôi buộc phải ko? Em đã lúc nào yêu anh chưa? Em cụ giữ quan hệ này với mục đích gì?- Sao anh hỏi thế?- Anh ko thơ mộng như tín đồ ta mà. Thôi. Anh đang đi, vẫn buông, anh không muốn phải biến chuyển gánh nặng khiế em đề xuất phân vân. Xin chào em.Thế đấy, may nhưng mà kịp gỡ ra ko thì chắc hiện thời em yêu cầu cao cho tới 1m9 mất. Độ khoảng chừng 1 mon sau thì Ly chạm mặt thằng Hải tương đối nhiều, lần nào cũng trở thành nhóm em trêu, em thì ko gia nhập vì ít nhiều em í cũng là bạn thân của Hằng. (Khác lớp Hằng nhé ) Và sau cùng chúng nó vẫn kéo em vô, thằng Sỹ đếch biết nó kiếm đâu được sđt cùng nick FB của Ly nhưng mà bắt cả nhóm add FB với nhắn tin với Ly. Em chả quan lại tâm, đưa luôn điện thoại thông minh cho thằng Sỹ ưa thích trêu gì thì trêu, nhưng mà đếch hiểu nó trêu giao diện gì nhằm rồi sau em đề xuất lãnh nhiệm vụ làm người tình - đồng đội vui thôi, em cũng khoái cái trách nhiệm này. Được một thời hạn thì em cùng với Ly cũng thân vị nhắn tin, OLA, FB,... Lần này là em có tác dụng hết. Thọ rồi thì cũng bén, em với Ly để luôn mối quan hệ giới tính rất phức tạp trên FB. Tình nhân Ly thì học thuộc lớp với dòng thằng bome tỏ tình với Hằng, đúng là số cmn phận. Nó cũng làm cho quá ghen điên loạn vài lần, cùng em luôn làm thằng anh trai hay loại thùng rác để Ly trút bầu tâm sự. Em cùng Ly thân nhau như vậy đấy.3) Vài loại hiện tạiĐang khá khoan thai dỗi, em cũng định quý phái tháng 9 sẽ tới trường kiếm cái bằng TOEIC và đi làm việc thêm, thím nào ở hà thành biết trung chổ chính giữa nào giỏi tốt và quán cafe nào tuyển nhân viên cấp dưới thì giới thiệu em phát.À, còn chuyện tình yêu thì em đang có gấu với một bạn nhận em làm ck tương lai. Tất yếu là cái người vk tương lai kia của e biết là em gồm gấu yêu cầu cả em cùng cô ấy phần lớn đang coi nhau là chúng ta và không lúc nào xen vào cuộc sống thường ngày riêng tứ của nhau, tất cả tàu ngầm không thì em không biết.Gấu em thì hiện tại cũng ít chạm chán vì cả nhị cũng phải lo cuộc sống bản thân đã, gấu em nó cũng gánh kha khá việc kinh doanh gia đình cũng giống như kinh doanh của gấu buộc phải cũng không thanh nhàn như em. Ngày em với gấu cũng nhắn vài bố tin thôi. Yêu phải tin chứ sao, gấu bảo gấu hoàn toàn có thể yêu em nhưng mà không gặp mặt một năm thậm chí còn vài năm. Thôi thì đành gật đầu đồng ý vậy, khi cả hai bình ổn đã. Em chỉ viết vậy về cuộc sống đời thường hiện trên vậy thôi, còn những nhân vật khác em sẽ không viết vị sợ lộ info của họ. Các thím :gạch: em thì em cũng xin nhận.

Chap 9

Tua luôn tới sinh nhật em phát. Chẳng là trước sinh nhật em một hôm thì bên trường làm chiếc lễ meeting, người nổi tiếng nó khổ chũm đấy (ATSM tí ) Và tất nhiên cả chị Châu với Ngọc đều đo đắn sinh nhật em cho tới khi FB thông tin vào trời tối hôm meeting. Mà mai cả ngôi trường lại được nghỉ, nghiễm nhiên coi sinh nhật trong năm này vẫn đơn độc quyến rũ và trọng tâm sự cùng với bàn tay trái, ko vàng cáp, ko blabla. Đấy chỉ với nghĩ vậy thôi vì nếu như đúng thì em cũng tua cmnl cho rồi Hí hí.Sáng hôm meeting đã ngồi ôm ck ghế chém gió đối với cả lũ lớp em thì loại ẻm hồi lớp 10 em tán học thuộc Phương tay cố gói đá quý nho nhỏ dại cùng Phương cách tới. Vẫn vậy, vẫn xinh, hai con mắt vẫn đầy cuốn hút nhưng em đếch đề nghị là của anh. Em í tạm gọi là Hoà nhé. Hoà giơ hộp vàng ra trước khía cạnh em.- Sinh nhật mừng húm nhé.Đệch cụ này là gắng không nào, ngay sân ngôi trường luôn, lại còn meeting nữa chứ. Cả lũ bao phủ "Ồ" lên. Em thề là hổ thẹn vãi ra nhưng nỗ lực không lộ vẻ lúng túng.- Ừm, bản thân cám ơn nhé. - Ừ. Ko bao gồm gì, bản thân về lớp đây. - Ừ. Moá nó, cả lũ dấn thân giằng xé em. Đệch, chúng nó định đập chủ giật quà, lại còn định lát em làm sao xinh xinh lên trình diễn văn nghệ lấy luôn hộp quà của em để tặng ngay chứ. đồng bọn đấy các thím Nói vậy chứ khi cái lễ meeting bắt đầu thì em cũng đang ôm hộp tiến thưởng rồi. Cũng tò mò và hiếu kỳ đếch gọi sao lại được Hoà khuyến mãi quà, rút điện thoại cảm ứng thông minh nhắn tin ngay lập tức cho nhỏ Phương.- Ê, sao Hoà biết sinh nhật tao mà khuyến mãi ngay quà?- tiến thưởng tao cùng với nó.- Ơ. Sao đếu nói. Cán ơn mày nhá.- Ừ. Ko bao gồm gì.Hoá ra là nhỏ Phương, chắc đáp lễ vụ sinh nhật nó em cùng với mấy thằng góp tiền thiết lập quà bộ quà tặng kèm theo nó. Moẹ, cứ tưởng vớ bở. Thôi kệ, méo mó tất cả còn hơn không. Thề là cả buổi meeting ngồi ngáp ngắn ngáp dài, nhìn bao quanh thì chúng nó cũng chả tương đối khẩm gì đến cam, ngả ngốn hết một lượt. Dựa luôn vào thằng quang đãng ngồi sau, sẽ lim dim thì lag mình tất cả tin nhắn, Ly nhắn tin.- Dậy đê người tình ê, ngả ngốn chú ý điệu vãi.- Dậy đi bồ, lát không còn meeting đứng chờ em lát nhé.Đệch, ngả ngốn kệ bố, nói vậy chứ cũng ngồi thẳng dậy nhòm xem em nó ngồi đâu nhưng tuyệt nhiên đếch thấy. Nhưng cũng tỉnh giấc hẳn, mang máy nhắn đôi bố tin mang đến em nó tám mang đến đỡ buồn... Ngủ. Mà thoải mái và tự nhiên có tiếng đàn bà bên cạnh.- Uầy, tiến thưởng đâu thế?Rõ ràng nãy nhị thằng em ngồi cuối sản phẩm và lân cận không tất cả ai cơ mà, cố kỉnh ếu nào mà lại có giọng gái, mà lại giọng này thì khó khăn mà nhầm được. Côn trùng tình đầu tiên của em hồi lớp 10 cmnl. Đếch hiểu hôm đấy mặt đường tình duyên dẫn lối nuốm nào cơ mà toàn tình cũ. Sơ qua về em í - thương hiệu Loan - cao 1m69 - da trắng, phương diện xinh - body toàn thân khủng. Em này hồi lớp 10 học phổ biến với em, em dịp í đúng dạng hình yêu ngây thơ trong sáng, chi phí tiêu lặt vặt cả tiền điện thoại thông minh có bao nhiêu em dồn mang lại Loan hết. Thương được qua loại 20/10 thì mái ấm gia đình em biết chuyện, cấm em phần nhiều thứ, tiền tiêu vặt cắt, thu điện thoại. Gần như là em mất hết, thời điểm í ghét mái ấm gia đình lắm cứ suy nghĩ là phụ huynh không đọc em, người mẹ chỉ do quá ngoan hồi cấp cho 3 cũng khiến em ghét lây qua chị. Đúng là suy nghĩ lại vẫn thấy hồi đó mình ngớ ngẩn quá. Khi biết em bị vậy thì Loan cũng tới khích lệ em, chũm tay, ôm ấp, hôn hít (môi cùng với môi thôi nhé), hương thơm vãi cả mẫn. Dẫu vậy được 3 ngày thì Loan bước đầu hay quăng quật em 1 mình rồi đi đâu đó vào giờ đồng hồ ra chơi, em lại ngồi thu mình vào cái góc lớp - bàn em là bàn cuối, bàn kê giáp góc lớp, thím như thế nào nghĩ không nên em thông mang lại nở hoa.Chả lốt gì các bác yêu hotgirl khổ bome ra. Bị mấy thằng vào lớp kì thị vãi, em đếch có các bạn luôn. Hồi í cũng trẻ trâu, vừa gàn vừa ATSM. Được khoảng tầm hơn chục loại ra đùa thì ban đầu cũng tất cả mấy thằng bắt chuyện, cứng cáp chúng nó thấy vài thứ mà em không thấy tự em Loan. Bước đầu từ thằng Tân bởi vì nó ngồi cạnh em, tiếp nối là thằng Tùng, thằng Hải, thằng Quang, thằng Sơn, thằng Trung - nó cũng là tình nhân cũ em Loan với là thằng bị Loan đá để mang lại với em,... Tính em là thế, thông thường thì lầm lì nhưng rỉ tai đôi ba lần thì thành sôi nổi, nhiều thì kiểu gì rồi cũng thành các bạn tốt. Sau thì ra lan can đứng với chúng nó, cả tuần ko ra bậc thang đứng thoải mái và dễ chịu hẳn, ngó xuống thấy em Loan đi cùng một thằng tóc xin chào mào, da đen, tay với cổ vòng bạc. Sững cmn sờ luôn. Hỏi mấy đứa bạn thì nó bảo ra mắt được 2 tuần rồi, thảm nào dạo này hờ hững với mình thế. Loan có thể có cảm xúc bị soi bắt buộc cũng thử ngấc lên thì thấy em đứng trên tầng 3 nhìn yêu cầu điệu bộ bao gồm hơi lo ngại nhưng vẫn cùng thằng kia vào căng tin.Trống vào lớp thấy Loan ngồi luôn cạnh em rồi lại thủ thỉ như không, em lúc này cũng ngu tình phải cũng không khảo sát gì thêm. Những ngày sau em vượt biết Loan trở lại với thằng kia nhưng vẫn im, chúng ta em bảo em ngu, chúng nó chỉ mang đến em Loan đi cùng với thằng tê em cũng kệ. Đơn giản với em yêu thương là tin tưởng, mà lại chỉ bởi vì em bị cắt chi phí mà Loan cặp kè với thằng khác thì liệu bao gồm đáng nhằm em ghen? và rồi vật gì đến cũng bắt buộc đến, Loan dữ thế chủ động viết thư mang lại em. Nói là thư chứ thực chất là miếng giấy 2 đứa viết mang đến nhau, bà mẹ nó, hai đứa ngồi giải pháp nhau gồm cái không gian giữa 2 hàng thôi ngoài ra bày để viết thư. Đại khái câu chữ là: "mình dứt nhé anh", "liệu anh hoàn toàn có thể xem em là bạn thân hay em gái được ko?". Vế một em đồng ý, còn vế 2 thì không. Vậy đấy, kế tiếp thì vì chưng một vụ hành động với thằng Hải cùng Sơn mà lại 3 đứa đầu học kì 2 chuyển lớp. Lớp em là thế, học lực yếu hèn hoặc hạnh kiểm trung bình đổ xuống là yêu cầu out, học lực khá, hạnh kiểm tốt hoàn toàn có thể về lớp. Và đầu xuân năm mới lớp 11 thằng Hải cùng Loan về lại, thằng Hải thì giỏi vời, còn em Linh thì cũng khiến em vài phen điên đầu. Quay lại với hiện nay tại, em trả lời cố để giữ hoà khí.- Ừ, bạn tớ tặng.- Ừm, mai sinh nhật các bạn Quang nhỉ. Mê say nhé.- Ừ. ưng ý bình thường.Lúc này thì cũng vài đứa lủi thủi xuống dưới ngồi xung quanh em, bắt đầu bàn tán về vụ mai đi thăm GVCN rồi đi liên hoan, blabla... Nói chuyện một dịp thì tay em Loan vòng cmn ra sau lưng em, ngực xay vào vai em. Em vẫn đẹp, vẫn xinh tuy thế linh tinh lắm rồi, vờ vịt ngóng âm nhạc nên chạy vội lên nhanh đạt gần đầu hàng, cũng khá tiếc cơ mà cũng sợ vỏ hoàn thành buổi lễ lướt qua chị Châu. Thấy em vung vẩy hộp tiến thưởng chị ới em luôn.- Quà khuyến mãi ngay thầy cô mà vung vẩy vậy hả nhóc.- Ơ, vàng của em mà, chị ẩn dật ở chỗ nào mà bây chừ em new thấy?- Ẩn gì đâu, khối 10 ngồi giữa 11 với 12 mà, em thấy chị new lạ. Mà sao lại là kim cương của em?- tại em đẹp trai quá nên được tặng ngay quà có tác dụng quen. - Thôi đừng chém đi ông tướng. Quà gì đấy, chị hỏi thật.- Em cũng nói thật - đếch đọc sao ko mong mỏi khoe là xoàn sinh nhật.- Ờ, chắc hẳn mấy em khối 10 xinh xinh, tươi con trẻ chứ gì. Phải lòng em làm sao rồi hả?- bị rung động mỗi chiếc bà chị già già lùn lùn dễ thương và đáng yêu thôi.Bạn chị đi thuộc cười hinh hích, má chị ửng hồng.- Thôi, không thèm rỉ tai với em nữa, lo mà bắt xe buýt về mang đến sớm đi.- Vâng, kính chào hai chị Vẫn cần đứng lại cội cây nãy lớp em ngồi để ngóng Ly, cái con nhỏ xíu này, đếch hiểu nguyên nhân bảo bản thân đợi. Đợi chừng 5 phút nghe loáng thoáng phía sau.- người yêu ê, ý trung nhân ê!Chả duy trì í giữ lại tứ gì cả, con gái con đứa, dù cho có theo phong cách tomboy thì cũng đâu cần hô hào lên như thế chứ - Đây, bảo anh đợi có bài toán gì?- khuyến mãi bồ, sinh nhật vui vẻ.Nói rồi Ly dúi vào tay em 2 phong Sugus, 3 Mentos, 1 kẹo béo.- Ơ, cám ơn em, sao em biết?- Thế loại đứa làm sao cứ nói em trước cả tuần?- Ờ nhể, anh giỡn mà cỗ em có tác dụng thật hả.- chưa phải ko công đâu, sinh nhật em đòi quà.- Ok. Về đi kẻo muộn.- Vâng, bye bồ.- Bye em.Thế đấy, lên xe bus lòng lâng lâng khó khăn tả, thu hoạch nhiều hơn so với ý định cmnr.P/s: Ngày nhỏ bé người ta thường xuyên hỏi em bao gồm biết 20/11 là ngày gì không. Em đếch biết, còn hiện nay em xin trả lời: Đó là ngày sinh của một thiên thần. "Nhìn em rời bước xoá không còn yêu thương và ngọt ngào bên nhau đã một thời anh tin sẽ không còn tàn. Còn dòng hôn trao mang lại anh cấp vàng, em mang đông đảo thứ bao bọc anh chảy vào mưa..."

Chap 10

Sáng nhanh chóng bảnh đôi mắt ra nhận được cơ số lời chúc tụng sinh nhật... Bên trên FB. Nhận ra tin nhắn của chị ấy Châu.- Hoá ra ngày qua là xoàn sinh nhật hả, vậy mà lại nói dối chị. Hứ.- Ơ, chị xuất xắc thật, chỗ chị em với nhau cảm tình là chính, kim cương cáp gì.Cái lẩn thẩn của em chính là dùng trường đoản cú "chỗ mẹ với nhau", lưu giữ í với các thím một khi đang có í định lái thứ bay hoàn hảo và tuyệt vời nhất không dùng cụm từ này ở hầu như thời điểm. Sai lầm của em các thím tuyệt vời không nên lặp lại. - Ừ. Chỗ người mẹ với nhau. Sinh nhật phấn chấn nhé!- Vâng, cám ơn chị. Hôm nay rảnh lúc nào ko đi chơi với em.- Ko, đi với lớp.- Vâng, chị đi chơi ngoan.Thực ra em mời cho gồm thôi chứ hôm í em cũng đi với lớp cả này cmnr. Về tối hôm í về đếch nhắn tin đếch thấy chị rep, điện thoại tư vấn thì chị tắt máy, ít ra thì cũng vẫn sinh sống để mà tắt máy đề xuất thôi. Không thích thì không nên cố.Qua vài ba hôm thì phải nhắn tin thôi, nhằm lâu bị hẫng mất thì lại gàn người. Thôi thì thế nịnh nọt vậy, xuống download bim bim với Pepsi mang lên cho chị. May mắn cho em là chị vừa không còn tiết thể thao lên đứng không tính lan can, áp chai Pepsi vào má chị. Chị quay trở lại thấy em, định vứt đi, em vậy vội tay chị. (Cơ hội tí)- Chị giận em à?- Ai thèm giận, chỗ bà mẹ với nhau cơ mà - nhấn mạnh cụm tự đấy - Ấy, sao chị giận bởi vì câu í chứ?- Ai giận đâu - vung tay định đi, may mà lại em vẫn kịp duy trì tay.- Ấy, bình tĩnh, uống nước hạ hoả, hạ hoả. Em xin lỗi mà. Thôi mà, chị cau mày là mau già đấy. Uống đi.Chị lườm em một cái nguýt dài... Nịnh nọt mãi chị bắt đầu cầm và đi vào lớp, em cũng thui thủi đi về. Về tới lớp vẫ thay nhắn mang lại chị.- Này. Đừng giận em nữa nhé, nhé!- Ừ rồi, vào bọn họ rồi kìa, học đi.- cơ mà chị ăn kết thúc chưa, vào lớp rồi đó. Ăn vào lớp bị phát lại mất công giận em.- Chị ăn chấm dứt rồi, ai giận được em.- Hả??? chấm dứt rồi á? Ỉn ơi là ỉn.- Ơ, không, này. Cả chúng ta chị nữa mà.- Thôiiiiii, chưa hẳn điêuuuu. ỈN.- Chị giận đấy!!!- Vào lớp rồi kìa. Ỉn của em học tập ngoan.- Đã bảo là không mà. T_TKệ chứ, vừa không còn bị giận, vừa có cái troll. Huý huý. Vậy đấy, những thím mà ý muốn cho gái hết giận thì cực tốt là cứ gặp mặt trực tiếp, thậm chí còn là ép. Dễ hơn câu hỏi nhắn tin ước xin hàng bao nhiêu lần đấy những thím. Vào lần này bọn em bắt đầu đâm nguồn vào mấy phi vụ thi một tiết sẵn sàng trước khi thi cuối kì. Lớp em thì cũng chỉ được vài ba thầy cô dạy dỗ ban A ưa thôi còn sót lại thì hầu hết bị ăn hành bởi các môn khác do...nghịch quá. Khoảng thời gian đó em cùng với chị cũng không nhiều nhắn tin hơn nhưng chạm mặt nhau những hơn, tán gái phải thế thôi chứ các thanh niên Thôi thì thi ngừng loạt 1 tiết rủ chị đi dạo trước lúc chị vào quá trình vùi nguồn vào ôn thi Đại học tập của chị... Mà lại đời mà, tất cả mấy khi theo dự trù đếch đâu.- Ỉn ơi. Thi chấm dứt chưa? thong thả ko, đi dạo với em tí.- Chịu, kế hoạch học của chị ý đang d

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *