THẬP ĐẠI MỸ NAM TRUNG HOA CỔ QUỐC

Dưới đó là danh sách “thập đại mỹ nam" đẹp nhất trai nhất thời thượng cổ Trung Hoa, theo nhiều nguồn bốn liệu lịch sử hào hùng Trung Quốc.

1. Phan An

Phan An, sống trong thời Tây Tấn, được coi là người bầy ông tuấn tú tuyệt nhất trong lịch sử dân tộc Trung Quốc. Thậm chí là người Trung Hoa còn có câu: “Dung mạo tương tự như Phan An” nhằm chỉ những người rất rất đẹp trai. Khi ông ra bên ngoài dạo nghịch trên cái xe ngựa của mình, thiếu phụ sẽ đi theo cùng ném củ quả chật cứng xe ông. Vậy buộc phải câu thành ngữ: “ném trái đầy xe” là để duy nhất người thiếu phụ có cảm xúc với một phái nam giới.

*

Trong cuộc sống, Phan An là một trong những người đàn ông tốt. Ông là 1 nhà thơ và học giả năng lực và cưới một người phụ nữ thuộc lứa tuổi cao hơn. Tuy vậy Phan An được thiếu nữ vây xung quanh khắp hầu hết nơi, cơ mà ông vẫn luôn luôn chung thủy với bà xã mình. Sau thời điểm vợ mất, ông đã viết cha bài thơ tựa đề “ Điệu vong thi”. Thời đó thanh nữ có vị thế thấp yếu trong làng mạc hội, buộc phải chúng nằm trong những tác phẩm hiếm gồm bày tỏ sự thương tiếc nuối một bạn phụ nữ.

Phan An tuy vô cùng đẹp trai nhưng mà ông ko được như ý lắm. Sau khi tham gia tạo phản, ông cùng toàn bộ gia đình đã biết thành chặt đầu.

2. Vệ Giới

Vệ Giới từ Thúc Bảo, fan huyện An Ấp, quận Hà Đông, là danh sĩ, mỹ phái nam cuối đời Tây Tấn.

Sử sách ghi chép, từ nhỏ tuổi Vệ Giới hết sức tuấn tú cùng ngoại hình trông rất nổi bật hơn người, làn da trắng như lụa, tết tóc trái đào, cưỡi xe cộ dê vào chợ, bạn kinh đô kéo nhau cho xem, khen là "người ngọc". Cậu của Vệ Giới là vương vãi Tế ca ngợi: “Châu ngọc ở mặt cạnh, thừa nhận ra hình dáng mình xấu xí.”

*

Danh vọng của Vệ Giới vào giới Thanh đàm cực cao, người đương thời xếp ông vượt trên những danh sĩ vương Trừng, vương vãi Huyền và Vương Tế, sánh cùng với Nhạc Quảng, vương Đôn thậm chí còn sánh ông cùng với Hà Yến, vương vãi Bật.

Tuy vậy, Vệ Giới tất cả cái chết vô cùng kỳ quặc, bị tiêu diệt vì...đẹp. Tương truyền, vào một lần cánh mày râu đi du ngoạn, Vệ vương vãi Giới bị vô số cô nàng đi theo "rình rập" ngày đêm. Điều này đã khiến mỹ nam giới bị làm cho phiền mà lại mấy ngày liền nạp năng lượng ngủ ko yên, được vài hôm thì sinh bệnh nguy kịch mà qua đời.Sau khi Vệ Giới mất, Tạ Côn yêu thương khóc thảm thiết. Nhiều năm sau, vương Đạo đề xuất cải táng đến chàng, nhằm mục tiêu lấy lòng những danh sĩ chạy nạn sang miền nam. Danh sĩ đời Đông Tấn là lưu lại Đàm, Tạ Thượng nhận định rằng Vệ Giới ngơi nghỉ tầm khá cao so cùng với Đỗ Nghệ.

3. Tống Ngọc

Có khôn xiết ít thông tin an toàn và đáng tin cậy về tiểu truyện của Tống Ngọc. Bên thơ lừng danh này hay được biết đến là học tập trò của mệnh chung Nguyên, trong những nhà thơ công ty yêu nước kếch xù trong lịch sử vẻ vang Trung Quốc. Ông là tác giả của rất nhiều bài vào tập thơ Sở từ. Tuy nhiên được bên Vua đánh giá cao tài năng văn chương, ông vẫn bị các quan trong triều đố tránh vu khống. Ông đã từ quan liêu trở về quê nhà, và từ trần tại đó.

*

Tuy không hề bức chân dung như thế nào của Tống Ngọc, nhưng người ta cho rằng ông là một trong những mỹ nam đẹp mắt trai tốt nhất trong lịch sử vẻ vang Trung Quốc cổ đại. Vẻ tuấn tú của Tống Ngọc được miêu tả trong bài bác phú: "Đăng Đồ Tử háo sắc”. Truyện đề cập rằng, một viên quan liêu tên là Đăng Đồ Tử mong mỏi làm Tống Ngọc bẽ mặt trước phương diện vua nước Sở. Ông ta tâu cùng với vua rằng Tống Ngọc là 1 trong những mỹ nam khôn xiết háo sắc, và nhà vua đề xuất đuổi Tống Ngọc thoát khỏi cung điện. Bên vua tới cùng yêu ước Tống Ngọc giải thích. Tống Ngọc trả lời rằng, tuyệt cố gắng giai nhân ko đâu bằng nước Sở. Nội địa Sở, mỹ thanh nữ không đâu bằng quê hương thần. Ở quê thần, cô gái đẹp nhất lại là láng giềng của thần. Cô bé có mái tóc black tuyền, hai con mắt long lanh, răng trắng, ngón tay mượt mại. Thiếu nữ này đã trèo tường giữa hai nhà nhằm ngắm thần 3 năm nhưng thần vẫn không rượu cồn lòng. Ông còn nói: ngược lại Đăng Đồ Tử thì lại cưới một người thiếu phụ tóc tai bù xù, đôi mắt lờ mờ, người béo phì, răng vàng, dị tật, fan đầy nhọt ghẻ tuy nhiên Đăng Đồ Tử lại có 5 tín đồ con cùng với cô ta. Vậy xin đại vương cho biết ai háo sắc hơn?. Công ty vua sau cuối đã đuổi Đăng Đồ Tử ra khỏi cung điện. Bởi vì nhà vua không muốn một người bọn ông tuấn tú háo nhan sắc ở trong cung điện, bên cạnh những vợ xinh đẹp của mình.

4. Lan Lăng Vương

Cao ngôi trường Cung nguyên thương hiệu Túc lại có tên là Cao Hiếu Quán, biểu trường đoản cú Trường Cung, là một trong những tướng lĩnh, hoàng thân bên Bắc Tề, mỹ nam danh tiếng trong lịch sử Trung Quốc. Dân gian thường hotline ông với vương hiệu là Lan Lăng Vương.

*

Lan Lăng Vương ra đời trong một gia đình có truyền thống lâu đời mưu dũng. Vì có dung mạo đẹp nhất tựa tiên tử, môi hồng răng trắng, không cân xứng với chiến trường, phải Lan Lăng Vương luôn đeo dòng mặt nạ quỷ khi ra trận. Lan Lăng vương vãi khí chất, anh dũng, làm xiêu lòng đắn đo bao thiếu hụt nữ, kể cả người chưa biết khía cạnh chàng.

Đẹp trai lại tài giỏi, lại sinh ra trong một mái ấm gia đình thanh cố võ nghệ nối sát với chiến công bảo đảm giang sơn, cứ tưởng chàng sẽ sở hữu được một cuộc sống đầy danh vọng, giờ đồng hồ tăm cho đến khi xuôi tay nhắm mắt. Nhưng lại không, cuộc sống của Lan Lăng Vương cũng đều có một kết cục bi thiết không hèn Phan An lúc bị hoàng đế Cao Vỹ đọc nhầm là có ý làm cho phản, nên chàng đã bị giết bị tiêu diệt khi new ở giới hạn tuổi tam thập.

5. Tử Đô

Kinh Thi từng bao gồm câu: “Núi cao tất cả phù tô, vùng trũng bao gồm hoa sen. Không gặp được Tử Đô, chỉ chạm chán kẻ cuồng dại”.Câu này còn có nghĩa là: một người con gái hò hứa hẹn với một cánh mày râu đẹp trai như thế nào đó, dẫu vậy cô cứ đợi mãi cơ mà bóng hình chàng trai tê chẳng thấy đâu, chỉ chạm chán một lão già dại dột nghếch. Trong bài thơ này, “Tử Đô” được sử dụng làm đại từ thay thế sửa chữa cho phái mạnh đẹp trai, hoặc cũng có thể nói rằng, Tử Đô là đối tượng người tiêu dùng hẹn hò đưa tưởng và là 1 bạch mã hoàng tử của hầu như các thiếu nữ (không vứt bỏ nam thiếu niên) của nước Trịnh. Các thiếu nữ cho rằng, nếu gồm thể gặp được con trai Tử Đô đẹp tuyệt vời nhất nước thì đó là vấn đề vinh hạnh; để có thể gặp gỡ được chàng, các nàng thậm chí đã không tiếc mấy giờ đồng hồ ra đứng đợi trông. Tự đó hoàn toàn có thể thấy rằng, lúc chưa bắt gặp Tử Đô nhưng mà lại gặp gỡ ngay một lão đần nghếch thì các thiếu nữ sẽ nhức buồn, bi đát và ai oán đến nhường nhịn nào.

*

Sách to gan tử lại viết: “Nói đến Tử Đô, trong dương gian này không có ai không nghe biết vẻ đẹp của chàng. Ai không nghe biết vẻ đẹp của Tử Đô thì chẳng khác gì là kẻ đui mù”. Ngay mang đến một Á thánh miệng dịp nào cũng kể đến nhân nghĩa như khỏe mạnh tử cũng bảo như thế thì cũng đầy đủ thấy Tử Đô trái thực là một trong những đại mỹ nam rồi. Vậy thì, một đại mỹ nam giới Tử Đô tạo chấn động dương thế này cuối cùng là người như thế nào, làm thế nào mà chàng lại sở hữu một mị lực khiến các chị em trong thiện hạ phải điên cuồng như vậy?

Tử Đô, tín đồ nước Trịnh thời Xuân thu Chiến quốc, tên thực là Công Tôn Yên, Tử Đô là tên chữ. Tử Đô không chỉ là có tướng tá mạo đẹp tươi mà còn đầy võ nghệ, khôn cùng thiện xạ, vì thế mà có tác dụng chức Đại phu bên dưới thời Trịnh Trang Công. Chỉ gồm điều là, Tử Đô mặc dù người xinh tươi nhưng tính lại ích kỷ nhỏ dại nhen. Tả truyện, Ẩn công thập tuyệt nhất niên gồm ghi chép về câu chuyện: bởi tranh xe pháo mà phái mạnh đã phun chết Kỷ phương đại tướng Dĩnh Khảo Thúc; tự điểm này có thể thấy rằng, Tử Đô vẫn còn thiếu lòng khoan dung cùng khí khái hero cần phải tất cả của một bậc đại trượng phu.

Tuy còn phạm phải khuyết điểm như vậy, mà lại Tử Đô vẫn là 1 đại mỹ phái nam vang danh khắp nơi, dung mạo của quý ông không số đông làm chấn rượu cồn giới giai cấp (đại diện là Trang công), mà còn giúp đông đảo dân bọn chúng (đại diện là đàn bà nước Trịnh) và fan đời sau (đại diện là mạnh bạo tử), bọn họ cũng rất nhiều vì đặc điểm này mà liệt Tử Đô vào danh sách của những mỹ nam.

6. Tống Văn Công

Khi Tống Văn Công khi không làm quốc vương thì nam giới là công tử của nước Tống, được call là Công tử Bào.

Nếu theo lẽ thông thường thì chàng vốn là chưa tới lượt làm quốc vương, mà rất có thể sẽ chỉ là 1 trong công tử sinh sống một đời an nhàn. Nhưng vì sao gì đã khiến cho lịch sử gồm sự cải cách và phát triển bất thường xuyên như thế, khiến cho một Công tử Bào có thể ngồi lên ngôi báu của quốc vương nước Tống? tại sao ở đấy chình nguyên nhân là chàng siêu đẹp trai!

Có đề xuất chỉ bởi chàng đẹp trai mà xuất phát từ một Công tử Bào đã biến thành một Tống Văn công? Nhưng sự thật lại là như thế, mặc dù rằng quy trình này trọn vẹn không đơn giản và dễ dàng và dễ dàng chút nào. Vậy thì nguyên nhân lại hoàn toàn có thể xuất hiện nay một câu chuyện thoạt nhìn có vẻ như hoang đường mang đến vậy? Đó là vì gồm một người thiếu nữ đã yêu thương chàng. Bạn phụ ấy chưa phải là tín đồ xa lạ, cơ mà đó là bà mẹ kế của đấng mày râu – phu nhân của Tống Tương Công - em gái của Chu Tương Vương, thương hiệu là vương vãi Cơ.

*

Tả truyện, Văn công thập lục niên chép rằng: Công tử Bào là một đại mỹ nam khôn cùng tươi đẹp, vì thế mà lọt được vào mắt xanh của vương Cơ, một sương phụ trung niên sống cô độc trong chốn thâm cung nhưng khó khăn lòng chịu sự cô tịch, cùng bà ta rất mong cùng chàng tứ thông. Nhưng lại nếu đấng mày râu không chấp nhận thì làm nuốm nào? vương vãi Cơ bèn ráng óc ra trăm phương nghìn kế để đưa lòng Công tử Bào: "Công tử Bào không muốn ban bố ân đức cho bạn trong nước đó sao? Vậy thì, hãy nhằm ta giúp chàng, có gật đầu không? giả dụ vẫn chưa đồng ý, cầm cố thì ta cam trọng điểm hiến dâng tổ quốc nước Tống này cho đấng mày râu vậy!"

Năm Chiêu công máy chín, Tống Chiêu Công ra phía bên ngoài săn bắn, đây quả tình là một cơ hội mà ông trời sẽ dành tặng kèm cho vương vãi Cơ, bà ta bèn phái người sát hại Chiêu công, rồi lập em trai của Chiêu công là Công tử Bào lên ngôi vị quốc vương. Một câu chuyện thần thoại cổ xưa vang danh thiên cổ bởi đẹp trai nhưng được nước chính vì như thế mà đã thành sự thật. Theo Tả truyện, việc Chiêu công đi săn chính là do vương Cơ xúi giục; rộng nữa, Chiêu công cũng dư hiểu được Tương phu nhân vẫn giết mình, cơ mà đành xuôi theo số phận, chỉ biết khoanh tay hóng chết. Điều đó cũng chứng tỏ rằng, Chiêu công đã biết thành Tương phu nhân khống chế, vấn đề Vương Cơ dâng hiến nước Tống mang đến Công tử Bào quả là chuyện dễ dàng như trở bàn tay.

Một người đẹp trai cho nỗi đã khiến cho mẹ kế xiêu lòng lòng và ý muốn tư thông như Tống Văn công sau cùng còn là 1 trong người ra sao ngoài vẻ rất đẹp trai của mình? Đó là một người nói cách khác là tốt, ít nhất là tốt hơn so với người anh trai mang tiếng là “vô đạo” của mình - Chiêu Công. Tả truyện viết rằng, đấng mày râu là bạn rất giữ chữ lễ, Sử kỳ cũng chép rằng, đại trượng phu hiền lương và khiêm tốn, đương nhiên đó là những thái độ nhưng mà một Công tử Bào cần phải có khi hy vọng mua chuộc lòng

7. Trâu Kỵ

Thời Chiến quốc, Trâu Kỵ là 1 người đẹp mắt trai rất nổi tiếng của nước Tề. Thân cao (hơn 8 thước), dung mạo đẹp mắt đẽ. Vẻ đẹp nhất của chàng không chỉ là là làm việc ngoại hình, mà lại chàng còn là một người rất bao gồm chiều sâu trong tư tưởng. Mà lại cũng đó là do chàng quá trầm tứ nghĩ ngợi mà gặp mặt phải bất hạnh, vì những người dân thường tốt nghĩ ngợi sẽ là người đau khổ hơn so với người bình thường. So với nước ngoài hình, Trâu Kỵ thích tín đồ ta chăm chú đến con người bên trong của bản thân hơn, ví như chàng ý muốn người ta khen ngợi nam giới về kĩ năng thơ ca, văn chương, cách ăn nói vân vân.

Tương truyền đương thời, Trâu Kỵ luôn luôn mơ mộng rằng sẽ có một cô nàng xinh đẹp tuyệt trần đến cáng đáng nỗi khổ não núm cho chàng. Mỗi sáng sớm, sau thời điểm thức dậy, mỹ nam giới nước Tề này bèn đứng trước cái gương đồng mà lại thầm hỏi một bí quyết u uất: Hỡi gương thần gương thần, hãy nói đến ta biết, ai là người bầy ông đẹp nhất nước Tề? Gương thần luôn áy náy mà bảo với chàng: thật là đáng tiếc, hỡi người chủ của tôi, cho tới thời điểm bây giờ thì người vẫn luôn là người bọn ông đẹp tuyệt vời nhất nước Tề. Khi gương thần vấn đáp xong, gương luôn thấy Trâu Kỵ khóc nức lên một biện pháp rất yêu quý tâm, như mưa tháng tía đang phơ phất từng hạt. Cho đến một ngày nọ, gương thần đột nhiên nói với Trâu Kỵ rằng: Hỡi người chủ sở hữu của tôi, sau cùng thì người không còn là người lũ ông đẹp nhất nước Tề. Nay bao gồm một người bọn ông tên là trường đoản cú Công ngơi nghỉ thành phía Bắc, hắn mới là người lũ ông đẹp tuyệt vời nhất nơi đây.

*

Ngày hôm ấy, Trâu Kỵ cảm giác rất hạnh phúc, nhưng niềm hạnh phúc ấy cho quá thốt nhiên ngột khiến chàng hoài nghi vào tai mình được. Chính vì như thế nên chàng bắt đầu hỏi vk của mình: "Giữa ta với Từ Công ai đẹp nhất hơn?" Người vợ đáp: "Từ Công sao rất có thể sánh với đấng mày râu được? Thật giống hệt như một quả cà rước sánh với quả anh đào vậy!" Trâu Kỵ lại hỏi tiểu thiếp, thiếp trả lời: "Từ Công sao hoàn toàn có thể sánh với nam giới được? Thật y như một nhỏ cun phới đem sánh với nhỏ nhạn trên núi vậy!" Trâu Kỵ lại hỏi một môn khách, khách hàng đáp: "Từ Công sao có thể sánh với con trai được? Thật y hệt như cỏ đuôi chó rước sánh cùng với cây vân bân vậy!" (Vân bân một một số loại cây có gỗ xuất sắc và đẹp).

Vài ngày sau, Trâu Kỵ phát hiện ra người bầy ông nhưng mà trong đôi mắt mọi bạn là cần thiết sánh với mình. Trâu Kỵ suy tư, trầm ngâm giây khắc rồi bắt anh ta đi mang lại hoàng cung. Trâu Kỵ với Tề Uy vương vãi vừa uống rượu vừa trò chuyện, Trâu Kỵ bèn nói: "Đại vương, thần vốn không đẹp bằng Từ Công, nhưng vợ của thần muốn thần mua quả anh đào đến cô ấy; thiếp của thần muốn thần tải thức nạp năng lượng lạ mang lại cô ấy; môn khách hàng của thần mong muốn thần cho hắn ta vài súc gỗ quý để gia công nhà, nên toàn bộ đều bảo từ Công không đẹp bằng thần. Nhưng thực ra, nếu đem thần ra cơ mà sánh với từ Công thì thần chẳng không giống gì quả cà, nhỏ chim cun cút, cỏ đuôi chó vậy, vấn đề đó đã chứng tỏ rằng họ đã đậy giấu thần. Đại vương, nếu từ các việc này mà nói tới đạo trị quốc thì…"

Tề Uy vương vãi nghe Trâu Kỵ bảo rứa cũng chìm đắm vào vào suy nghĩ.Hôm sau, Tề Uy vương triệu Trâu Kỵ vào diện kiến, nói với Trâu Kỵ một bí quyết rất túng bấn mật: “Ái khanh, khanh lại là một người đẹp nhất nước Tề đấy!” Trâu Kỵ thiếu hiểu biết nhiều thế nào, bèn hỏi: “Tại sao thế?” Tề Uy vương cười cợt nói: “Quả nhân vẫn huỷ sắc của tên Từ Công làm việc thành phía Bắc rồi, hiện nay thì đàn thê thiếp của khanh tất cả khen khanh rất đẹp trai thì tất nhiên là nói đúng thực sự về khanh rồi!”

Người ta bảo rằng vì chuyện này nhưng Trâu Kỵ trở nên điên loạn. Tương truyền có bạn từng gặp mặt chàng, thì thấy đại trượng phu đã trở cần ngờ ngệch, chỉ nói đi nói giống một câu: "Ta chỉ muốn là một trong người biết xem xét thôi mà!"

8. Hàn Tử Cao

Hàn Tử Cao, tín đồ Sơn Âm, Cối Kê, Lương Triều, xuất thân từ lứa tuổi hạ tiện, đề xuất mưu sinh bằng nghề làm giầy dép. Tương truyền, chàng bao gồm “diện mạo đẹp mắt đẽ, khiết bạch sáng sủa tươi, giống như người ngọc. Tráng vuông tóc mượt, ngươi tằm trường đoản cú nhiên, ai thấy gần như mến”. Tử Cao ra đời trong thời loạn chiến quân, kẻ địch mặc mức độ huơ loại thương dài nhưng mà chém thịt điên dại, mà lại khi bắt gặp Hàn Tử Cao thì lại vứt bỏ binh khí trong tay, lại chẳng bao gồm ai nỡ lòng giáp hại chàng, mặc dù là một gai tóc. Sử viết rằng: bộ đội cuồng huơ thương nhan sắc nhưng vì lòng bất nhẫn nên chỉ huơ xuống nửa chừng, có tên lại giúp nam giới vượt ra xa. Trường đoản cú đó hoàn toàn có thể thấy Hàn Tử Cao đẹp đến hơn cả nào. Không chỉ là có khuôn mặt đẹp mà lại chàng có thân hình cao dong dỏng, hai tay dài, thiện bài toán bắn tên cưỡi ngựa, dáng vẻ hình tuấn tú, domain authority thịt đầy mị lực, quả thật là cực kỳ đỗi đẹp nhất đẽ, khiến người ta không thể quyến luyến. Có biết bao nhiêu thiếu nữ, trong số đó có cả công chúa è Triều, họ phần nhiều thương thì thầm Tử Cao đến si dại, vào đêm tưởng nhớ khiến ho ra máu nhưng chết.

*

Nhưng Hàn Tử Cao lại cam chổ chính giữa hạ mình hầu hạ è cổ Văn đế è cổ Tây của phái nam triều (đây là 1 trong những người đồng tính luyến ái), họ ăn kèm mâm, ngủ thuộc giường, sớm hôm không biện pháp xa nhau. Cùng lại bởi vì một lời của Tử Cao, trần Tây đã nổi giận và tiêu diệt cả chiếc họ Vương tứ Mã, sau cuối đã tạo nên kết cuộc triều Lương bị diệt vong và triều è cổ được loài kiến lập. Trong lịch sử vẻ vang Trung Quốc, đây là một câu chuyện độc độc nhất vô nhị nói về một bạn vì cuộc tình đồng tính mà dẫn mang đến cuộc trở thành loạn vương vãi triều. Lần thứ nhất và cũng là lần sau cuối trong lịch sử Trung Quốc, Hàn Tử Cao là tín đồ đề xướng ra khái niệm nam hoàng hậu, mặc dù rằng chưa đổi mới hiện thực, nhưng thực sự về vẻ đẹp khuynh thành của hàn Tử Cao lại tất yêu phủ nhận. Khi trần Tây bị bệnh, Tử Cao đang hầu nước bưng thuốc, giây phút không xa, làm cho Trần Tây được yên ủi rất lớn trong những giờ phút sắp lìa đời. Tất cả mọi tín đồ trong một hoàng cung to lớn đều bị đuổi ra ngoài cửa, chỉ riêng rẽ Hàn Tử Cao được hầu hạ trằn Tây, sống qua khoảng tầm thời gian sau cuối của hai người. Sau khoản thời gian Trần Tây mất, Tử Cao bị ban cho tội chết, lúc đó chàng mới chỉ 30 tuổi.

9. Lữ Bố

Lữ Bố, tên chữ là Phụng Tiên, tín đồ Cửu Nguyên, quận Ngũ Nguyên thời Tam quốc, làm quan mang đến chức Ôn hầu, thân thể cao lớn (ước bên trên một mét chín), tướng mạo anh tuấn, võ nghệ cao cường. Ko những áo quần hoa lệ, Lữ bố còn cực kỳ thích khoe mã. Mỗi một khi đi ra ngoài là đại trượng phu “phong thái hiên ngang, uy phong lẫm liệt, tay cầm mẫu họa kích Phương Thiên, mắt long lên cơ mà nhìn”, quả thật là hết sức nam tính. Phái mạnh thường nắm một mẫu hoạ kích trong tay, ngồi trên con ngựa chiến quý Xích Thố, lượn mọi chỗ để tán gái, tín đồ đương thời thường xuyên nói “trong nhân gian gồm Lữ Bố, vào loài ngựa có Xích Thố”. Gái đẹp phần lớn tự yêu thương mình, trai đẹp nhất cũng ko ngoại lệ. Khi làm tay chân của Đinh Nguyên, Lữ tía cũng “kết tóc đỉnh đầu nhóm mũ vàng, khoác áo chiến bào Bách Hoa, mình mang áo ngay cạnh Đường Nê, buộc thắt sườn lưng sư tử báu”, trông rất gồm dáng. Sau khoản thời gian về cùng với Đổng Trác, Lữ ba cũng học đòi xa xỉ: "Đầu đội mũ đá quý tía, tóc kết làm cho ba, mình khoác áo bào Bách Hoa bởi gấm đỏ của Tứ Xuyên, sở hữu áo giáp gồm hình khía cạnh thú nuốt đầu liên hoàn, buộc thắt sườn lưng sử tử tiếp giáp Linh Lung", trông như một vị vua trên thiên đình, khiến ngay cả đại mỹ nhân Điêu Thiền (thường hotline là Điêu Thuyền) cũng đề xuất động lòng.

*

Lữ Bố không chỉ thạo về vấn đề dùng hoạ kích, phái mạnh còn khôn cùng thiện bài toán bắn tên, trên đây cũng chính là ngón nghề mà phái mạnh rất từ bỏ hào. Võ nghệ chàng cao siêu, bố người quan lại Vũ, Trương Phi, giữ Bị liên thủ lại thì mới rất có thể miễn cưỡng chiến hạ được chàng. Luận về võ nghệ cá nhân, vào thời Tam quốc thì đấng mày râu quả là vô địch thiên hạ.

Nhưng đây lại là người thường tuyệt phản phúc, vô nhân nghĩa, tráo trở nhiều đoan. Đầu tiên, Lữ bố bái Đinh Nguyên làm cho nghĩa phụ, mà lại một kẻ bị con trai “trừng mắt mà nhìn” như Đổng Trác chỉ cần dùng con ngựa Xích Thố với ngọc đới Kim Châu để ra lệnh nam nhi giết Đinh Nguyên và theo về Đổng Trác thì đàn ông lại tuân lời. Điều này cũng không thể trách cứ Lữ Bố, vì chàng vốn xuất thân từ mái ấm gia đình nghèo khổ, ngoài võ công vô địch cõi trần ra thì đàn ông chẳng tất cả một lắp thêm gì. Quý ông chẳng không giống gì một tuyệt ráng giai nhân xuất thân trường đoản cú tầng lớp dân gian vậy, khi đương đầu với một kẻ cần sử dụng tiền tài và của cải để khuyến dụ chàng, thì trên nắm gian này còn có mấy ai lại không vứt quăng quật tình xưa? sau khi Lữ ba trở thành tuỳ thuộc của Đổng Trác, vì tư thông cùng với Điêu Thiền, sợ bài toán xấu bị phơi bày nên đã thuộc với bốn Đồ vương Duẫn cùng nhau mưu sát Đổng Trác. Lúc Thào dỡ chinh phân phát Từ Châu, Lữ bố nhân thời cơ đã triển khai đánh úp địa thế căn cứ địa của ông ta, sau lạ những lần tác chiến cùng với Tào Tháo, sau vì tên thủ hạ là Hầu Thành làm cho phản yêu cầu Lữ tía đành buộc phải đầu hàng.

Ở lầu Bạch Môn, Lữ Bố bị tóm gọn giữ. Giữ Bị nói với Tào túa rằng: “Ông ko thấy mẩu chuyện của Đinh Nguyên, Đổng Trác đấy sao?” Kỳ thật, lưu lại Bị hiểu được mình đố kỵ với Đinh Nguyên, Đổng Trác, vì chưng vì bạn dạng thân lưu lại Bị có muốn có được Lữ Bố. Lữ ba quả thực khôn cùng đẹp, vẻ đẹp hoàn hảo nhất ấy khiến người ta yêu dấu thắm thiết, mà yêu mến tất sẽ khiến người ta mù quáng. Ông ta biết rằng bất kỳ ai dành được Lữ cha cũng đông đảo sẽ dành riêng trọn tình cảm của bản thân mình cho Lữ Bố, một hero như Tào cởi cũng ko ngoại lệ (có thể thấy được điểm đó khi ông ta đối đãi với quan lại Vũ sau này). Trường hợp như thế, Tào Tháo rất có thể sẽ tiếp gót theo Đinh Nguyên, Đổng Trác về vị trí chín suối, bản thân của giữ Bị sẽ hạ được một đối thủ tuyên chiến đối đầu và cạnh tranh lớn duy nhất ở đất Trung Nguyên, và Lữ Bố cũng biến thành không chết. Dẫu vậy Lưu Bị cũng cấp thiết đành lòng để Tào cởi giành lấy Lữ Bố. Dòng mà giữ Bị không tồn tại được thì tín đồ khác cũng đừng ý muốn có được. Đây đó là logic của lưu Bị, chính vì thế mà ông ta càng ý muốn Lữ bố phải chết. Riêng biệt về Thào Tháo, tuy rằng cực kỳ muốn có được Lữ Bố, nhưng phiên bản thân ông ta cũng không muốn trở thành Đinh Nguyên, Đổng Trác trang bị hai, lại đành phải giết Lữ Bố. Coi ra, “hồng nhan bạc bẽo mệnh” không phần đa được dùng làm chỉ số phận của những mỹ nữ, mà nó còn thực hiện rất thích hợp cho đệ độc nhất mỹ nam thời Tam quốc này.

10. Kê Khang

Kê Khang, tên chữ là Thúc Dạ, bạn huyện Chí, quận Tiêu (nay là huyện Túc thức giấc An Huy), là nhân đồ dùng lãnh tụ trong team “Trúc lâm thất hiền”. Kê Khang chính là một nhà tư tưởng, một thi sĩ và một nhạc sĩ nổi tiếng của thời Nguỵ mạt (thời kỳ Tam quốc), trên đây còn là 1 nhân vật đại diện cho phe cánh huyền học tập đương thời. Kê Khang mồ côi phụ thân từ bé, nhưng lại nhân cách đáng kính hơn người: lòng trực tiếp thắn cưng cửng trực, cần mẫn học hành và bao gồm chí vị trí hướng của chim hồng chim hộc. Sau Kê Khang cưới cháu của Tào cởi (con gái của Tào Lâm) có tác dụng vợ. Khi họ Tào vẫn đang cố kỉnh quyền thì Kê Khang đã làm cho quan cho chức Trung tán đại phu.

Kê Khang là 1 trong tác gia hiếm hoi thấy của trung hoa cổ đại, vừa nối tiếp văn học, huyền học và âm nhạc, lại vừa anh tuấn, phong độ. Fan ta đã hình dung về Kê Khang như sau: “uy phong như nhỏ rồng, tứ thái như bé phượng, thiên hóa học rất trường đoản cú nhiên”. Sử chép rằng, Kê Khang “thân cao bảy thước tám tấc, phong cách cao nhã, các người gặp mặt chàng đầy đủ khen rằng: tư thế tự nhiên, sảng khoái siêu mực, cử chỉ thanh thoát. Hoặc bảo rằng: phong độ như ngọn gió dưới tàn thông, thanh cao nhưng từ tốn”. Để minh chứng cho đánh giá này là một trong câu chuyện sau: một lượt Kê Khang vào rừng sâu hái thuốc, có một tiều phu trông thấy bèn ngờ đàn ông là thần tiên hạ phàm, chỉ bởi phong thái của Kê Khang quả thực chẳng thể nào nhầm lẫn với người thường được.

*

Kê Khang rất mến mộ âm nhạc, trong bài xích tựa “Cầm phú”, phái mạnh nói rằng: “Từ nhỏ tuổi ta đã mến mộ âm nhạc rồi, khi khủng lên thì tìm kiếm tòi học tập tập, cùng vì rằng vật có những lúc thịnh thời gian suy cơ mà riêng âm thanh thì không hề thay đổi; mùi vị rất có thể ngấy nhưng âm nhạc thì không chán”.Đối với đàn và nhạc truyền thống lịch sử lẫn đương đại, Kê Khang thường rất quen thuộc, điều này rất có thể thấy được trong bài xích “Cầm phú” của chàng.

Theo ghi chép của giữ Tịch vào “Cầm nghị” thì, Kê Khang sẽ học được “Quảng Lăng Tán” từ con trai của Đỗ Quỳ là Đỗ Mãnh. Kê Khang khôn cùng thích cần thường xuyên đàn khúc nhạc này, cho nỗi có rất nhiều người mang lại xin học tập nhưng phái mạnh nhất quyết ko truyền lại. Sau thời điểm dòng họ tư Mã lên nắm bao gồm quyền, quý ông không muốn hợp tác ký kết vớI kẻ thống trị mới này, bèn thuộc Nguyễn Tịch, phía Tú, tô Đào, lưu Linh, Nguyễn Hàm , vương Nhung kết làm “Trúc lâm thất hiền”, đơn với dòng họ tứ Mã. Sau bị họ tư Mã sát hại, lúc mất chỉ mới bốn mươi tuổi. Trước khi hành hình chàng, tất cả đến tía ngàn thái học sinh đến ước xin cho đại trượng phu nhưng cuối cùng cũng không tồn tại kết quả. Trước khi chết, đấng mày râu gảy lại khúc nhạc này, đồng thời thở dài cùng bảo rằng: “Quảng Lăng tán nay đành mất rồi”. Ngày nay, khi khai thác mộ phía phái nam của mong Tây Thiện, nam Kinh, bạn ta search thấy bức gạch tất cả vẽ hình Kê Khang, trong số ấy khắc hoạ hình ảnh của một Kê Khang đang ngồi khảy đàn, cốt bí quyết hiên ngang nhưng mà thanh thoát.

Kê Khang lại là người dân có đường nhân duyên khôn cùng tốt. Vương vãi Nhung bảo rằng, thành hôn với quý ông trong suốt hai mươi năm mà trước đó chưa từng lúc làm sao thấy con trai tỏ vẻ khó tính ra mặt, bởi vì thế mà bạn đương thời truyền với nhau về nam giới bằng một chiếc mỹ danh: “ý tứ xa xôi, trọng tâm tính khoáng đạt”. Mà lại Kê Khang lại có lòng dạ cưng cửng trực, chán ghét cái xấu, trực tiếp thắn ngạo nghễ, hễ gặp mặt chuyện thì bộc phát... Bài xích văn nổi tiếng “Thư tuyệt giao với sơn Cự Nguyên” cùng rất niềm đam mê so với khúc Quảng Lăng tán của chàng chính là sự mô tả một tính cách ghét bỏ thói đời, ngạo nghễ quật cường của chàng. Cũng chính vì thế mà đại trượng phu khinh thường tứ Mã Chiêu, khiến cho chàng phải gặp mặt hoạ giáp thân, phía trên cũng chính là một ví dụ điển hình nổi bật của tính cương trực, ko a dua, nịnh bợ kẻ thay quyền.

Lịch sử nước trung hoa quả thật có rất nhiều điều cuốn hút gây sự yêu thích và tò mò khám phá của không ít khách du lịch nước ngoài. Khác nước ngoài hãy thâm nhập tourdu định kỳ Trung QuốccùngViet Viet Tourismđể có cơ hội tìm hiểu nhiều hơn thế nữa về vùng đất dễ thương này nhé!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *