Thiên Tài Bên Trái Kẻ Điên Bên Phải

Có thể chúng ta đã biết, tác dụng và bệnh dịch nhân tinh thần chỉ cách nhau vày một lằn ranh mỏng manh. Họ rất nhiều là mọi kẻ có trong mình mắt nhìn quái dị, ý tưởng phát minh lạ lùng, tứ duy biệt lập và những hành vi bị xem là “chả ra làm cho sao, chả hợp thời”. Sự không giống nhau giữa kĩ năng và bạn bệnh tinh thần ở chỗ, một bên chứng tỏ được trái đất quan của họ, bên sót lại thì chưa.
Dù vậy, ta tất yêu phủ nhận trái đất trong đôi mắt của người bị bệnh tâm thần có khá nhiều điểm thú vị. Quả đât rất to lớn và ẩn chứa đựng nhiều điều kỳ lạ mà cho đến giờ, con bạn vẫn chưa thể phân tích và lý giải hết. Trái đất cũng đầy đa số quy tắc và hệ thống một giải pháp nghiêm ngặt. Con người chúng ta, phần lớn chỉ có thể cảm dấn được một phần nhỏ trong đó. Phát âm biết của họ về quả đât vô cùng thuôn và phiến diện. Vậy nếu ta hiếu kỳ về quả đât này và mong mỏi biết thêm nhiều ánh mắt mới kỳ lạ về nó thì sao?
Tác trả Cao Minh sẽ lựa chọn phương thức tiếp xúc với những dịch nhân tinh thần để tìm hiểu những ánh mắt mới lạ ấy. Đó là nguyên nhân mà cuốn “Thiên tài mặt trái, kẻ điên bên phải” ra đời. Cuốn sách là tập hợp những bài chất vấn giữa tác giả và những người bệnh tâm thần. Bằng cách đặt những câu hỏi hết sức khôn khéo và thông minh, tác giả cố gắng thâm nhập vào trái đất của những người mắc bệnh tâm thần, qua đó thể nghiệm nhân loại quan của họ. Trong quy trình tiếp xúc, tác giả đã nhận ra một điều thích thú rằng “rất nhiều căn bệnh nhân tinh thần có đủ khả năng nhanh lẹ tìm ra một phương pháp giải thích. Không cần phải biết là quỷ, hồ, tiên, tai quái hay đồ lý, sinh học, họ hồ hết rất bền chí xác nhận.”
Chẳng hạn như lần người sáng tác phỏng vấn một dịch nhân tâm thần là thiếu niên 17 tuổi. Cậu thông thuộc vật lý lượng tử theo một phương pháp kỳ dị đến mức, nhằm giao giữ được với cậu, người sáng tác phải nhồi nhét những kiến thức về đồ lý, sinh học; kéo theo một bạn trợ giúp là giáo sư vật dụng lý lượng tử trẻ để phân tích và lý giải những lời cậu nói theo ngôn từ chuyên ngành thông thường. Sự việc là các điều cậu biết, theo như lời cậu nói, là vì một sinh vật bốn chiều bảo cùng với cậu, bao gồm cả gọi trong sách. Sinh vật tứ chiều ấy, “một phần kết cấu của nó mang tính phi vật dụng chất, chỉ rất có thể cảm dìm được”. Cậu không thể phân tích và lý giải được cảm xúc nó mang về cho cậu. Đến phía trên thì tác giả ban đầu chất vấn:
“Tôi (tác giả): nhưng sao cậu xác nhận được cảm hứng của cậu là thiết yếu xác, đúng ra là làm thế nào cậu minh chứng được gồm ai đó mang về cho cậu cảm xúc đó?
Cậu lạnh nhạt nhìn tôi: Lùi lại rộng một trăm năm trước, giả dụ anh nói với một học giả đồ vật lý số 1 thời đó rằng, anh chỉ việc cầm một vật dụng không to bởi tay, ko dày bằng cuốn sách là có thể nói chuyện cùng với một người ở nơi xa, nhờ vệ tinh bay quanh địa cầu và một cái thẻ nhỏ bé bằng móng tay phía bên trong vật đó; anh rất có thể ngồi trước một màn hình nhỏ tuổi bé thì thầm với fan lạ cách xa hàng ngàn dặm nhưng không buộc phải dùng bất kể sợi dây link nào; anh xem một trận soccer ở bên kia địa cầu chỉ dựa vào ấn điều khiển tivi; người đó sẽ nghĩ nắm nào? Ông ta vẫn nghĩ anh bị điên! vị chúng vượt quá phạm trù của bất cứ ngành kỹ thuật nào thời đó, được liệt vào dạng phần đông điều bất hợp lý, đúng không?
Không thọ sau, cậu thiếu thốn niên chấp nhận làm một bài kiểm tra trang bị lý lượng tử được sẵn sàng riêng đến cậu ấy nhưng kết quả rất tệ. Không biết vì sao, sau khi nghe công dụng đó tôi có chút thất vọng. Ví như cậu ấy thiệt sự là một trong những thiên tài, cậu ấy cũng chỉ rất có thể là anh tài ở sau này trăm năm sau, thậm chí là xa rộng nữa, chứ không hề thuộc về thời đại của bọn chúng ta. <…> Viết mang lại đây, tôi bất chợt nhớ đến một câu Goethe từng nói: ‘Chân lý thuộc về con người, sai lầm thuộc về thời đại.’”
Ngoài ra còn tương đối nhiều cuộc phỏng vấn với đủ kiểu dịch nhân tâm thần mang trong mình các vấn đề khác nhau. Tất cả cái vui nhộn thú vị, tất cả cái làm tác giả và người đọc nên sững sờ đến đáng sợ. Nhiều bệnh nhân có khối hệ thống logic triển khai xong đến mức tác giả phải từ hỏi mình, liệu người không đúng có phải là chính người sáng tác – những người dân được xem như là “bình thường”? Liệu họ có và đúng là bệnh nhân tinh thần không? Ở vài ba cuộc bỏng vấn, người sáng tác đặt câu hỏi để dẫn dắt mẩu chuyện nhưng cuối cùng, hóa ra bạn bị là dẫn dắt là tác giả. Kẻ đi săn bỗng nhiên chốc thành nhỏ mồi.
Ở giữa hợp lý và phải chăng là đều con tín đồ bình thường, sống cuộc sống rập khuôn như một chiếc máy? khi thấy gần như kẻ mang ý tưởng quái lạ, nếu như nhìn bên phải, bọn họ bị trọng tâm thần. Nhưng lại nếu thay đổi góc nhìn, phía mặt sang phía trái thì họ là thiên tài. Mặc dù cho là tâm thần hay tác dụng thì ta ko thể không đồng ý rằng, họ là đều gã đầy khả năng khi dám đập tung gông xiềng của quy tắc, sút đổ hồ hết rào cản cùng với mơ ước thay đổi thế giới.

Cuốn sách phù hợp với những mình thích chiêm nghiệm về núm giới, mang tư duy mở, ko ngại tiếp nhận những mắt nhìn khác lạ.


*
*
*
*

"THƯ VIỆN TỰ LẬP là tổ chức thư viện tư nhân độc lập, phi lợi nhuận, hoạt động chủ yếu ớt là cách tân và phát triển văn hóa phát âm phục vụ xã hội và cách tân và phát triển thư viện tự quản ngại trong ngôi trường học."
.wpb_wrapper.td_block_single_image.td_block_wrap.td-no-img-custom-url.vc_single_image.td_uid_12_5b7a48b7b3567_rand.td-single-image- a background-size: contain !important;

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *