- các vị đã nghe rồi thì đừng nói tới nữa. Ðã nghe mà còn kháo loàn lên là ko được đâu!

Ðào ly lục tiên đồng thanh đáp:

- Ðược rồi! Ðược rồi! bầy tại hạ ko nói nữa. Lũ tại hạ ko nói nữa.

Ðào Căn Tiên nói:

- mà lại tám chữ slogan của Triều Dương giáo, thánh giáo công ty đã chuyển đổi rồi không nói ra ko được thì làm vậy nào?

Lệnh hồ Xung quát tháo lên:

- ko nói được! nhất mực không nói được!

Ðào đưa ra Tiên lại lăng líu:

- không nói thì ko nói. Mà lại Lệnh hồ Xung chưởng môn cùng Nhậm đại tè thư nói được, chỉ có bầy tại hạ là không nói được.

Xung Hư trong thâm tâm nóng nảy nghĩ bụng:

- Tám chữ câu khẩu hiệu của Triều Dương giáo chủ trước là muôn năm ngôi trường trị, độc nhất thống giang hồ, bây giờ Nhậm đại tè thư sẽ lên nhiệm chức giáo chủ cầm cố Nhậm xẻ Hành cô gái không nghĩ về tới chuyện độc nhất thống giang hồ nước vậy thiếu hiểu biết đổi thành hầu như chữ gì?

Ba năm tiếp theo tại Cô tô mai trang sinh hoạt bờ Tây hồ nước thành mặt hàng Châu treo đèn kết hoa. Giải pháp trần thiết cực kỳ lộng lẫy. Ðây chính là ngày Lệnh hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh làm lễ thành thân.

Hiện nay chức chưởng môn phái Hằng Sơn, Lệnh hồ Xung vẫn giao lại đến Nghi Thanh tiếp nhiệm.

Nghi Thanh đã hết sức phủ nhận để dường lại đến Nghi Lâm. Y nói là Nghi Lâm đã phóng tìm đâm bị tiêu diệt được kẻ đại thù của phái Hằng Sơn để rửa hận cho sư tôn vậy y phải lên tiếp nhiệm chức chưởng môn bắt đầu hợp lý. Tuy vậy Nghi Lâm nhất định không chịu. Bạn nữ bị nhiều người dân bắt xay liền khóc oà lên, mọi bạn liền theo kiến nghị của Lệnh hồ Xung để Nghi Thanh lên canh dữ mọi việc phái Hằng Sơn.

Doanh Doanh cũng từ chức Triều Dương giáo công ty giao lại mang lại Hướng Vân Thiên.

Hướng Vân Thiên tuy nhiên nhân vật kiêu kỳ nhưng không tồn tại hùng vai trung phong thôn tính những phái bên thiết yếu giáo.

Mấy trong năm này trên vùng giang hồ nước được thái bình vô sự.

Bữa ni quần hào trên vùng giang hồ đa số đến Cô tô mai trang để ăn uống mừng tiệc cưới. Bản lĩnh bốn phương chật ních mặt hàng Châu.

Sau khi làm đại lễ cùng yến tiệc xong xuôi liền cho cuộc đại náo tân phòng.

Quần hào đòi tân lang cùng tân nương cần ra trình diễn kiếm pháp.

Lệnh hồ Xung kiếm thuật tuyệt cố kỉnh vô tuy vậy mà khách đến mừng thừa nửa đã được tận mắt chứng kiến kiếm thuật của nam giới nên muốn ép phái mạnh diễn lại một hồi.

Lệnh hồ Xung cười hỏi:

- Bữa nay hơn nữa động cho kiếm thì e rằng không khỏi bao gồm điều giáp phạt, vậy trên hạ cùng tân nương xin thích hợp tấu một khúc nhạc được chăng?

Quần hào gần như đồng thanh hoan hô nhiệt liệt.

Lệnh hồ nước Xung lấy cây giao thế và ống ngọc tiêu ra, cánh mày râu đưa ống ngọc tiêu đến Doanh Doanh.

Doanh Doanh đón rước ngọc tiêu cùng Lệnh hồ Xung hòa nhạc. Hai fan đồng tấu khúc Tiếu Ngạo giang hồ.

Lệnh hồ Xung lưu giữ lại khúc này nam nhi đã được nghe Lưu bao gồm Phong phái Hành sơn đồng tấu với trưởng lão Triều Dương giáo là Khúc Dương ở xung quanh thành Hành Sơn. Nhì vị đó giao kết cùng với nhau bởi tiếng lũ song giáo phái sự không tương đồng không thể làm đồng chí với nhau mà cần cùng chết xong để lại khúc Tiếu Ngạo giang hồ.

Bữa ni Lệnh hồ nước Xung cùng Doanh Doanh thành thân, giáo phái cho dù khác nhưng lại không chống trở hai fan hợp hoan. Khác với trường hòa hợp của hai vị tiền bối vẫn soạn ra nó.

Chàng lại nghĩ tới nhị vị thích hợp soạn khúc này để lại nay xóa khỏi được mối dị đồng ngơi nghỉ giáo phái biệt lập và tiêu giải được mối thù hận chứa chất đã từng ấy năm. Vợ chồng hợp tấu để xong tâm nguyện mang lại hai vị chi phí bối ngày trước.

Chàng nghĩ tới đây tiếng đàn tiếng tiêu lại càng du dương hòa hợp. Ðại đa số quần hào thiếu hiểu biết nhiều âm điệu nhưng mà nghe cũng cảm thấy ý thức khoan khoái.

Khúc nhạc vừa dứt, quần hào lại vỗ tay hoan hô. Tiếng bạn huyên náo thong thả lui ra khỏi tân phòng.

Cô dâu chào khách rồi tạm dừng hoạt động lại.

Lệnh hồ nước Xung cười cợt nói:

- Doanh Doanh! Doanh muội không...

Rồi con trai đưa tay lên khẽ mở tấm sa đậy mặt nàng.

Doanh Doanh cũng mỉm cười Dưới ánh sáng của đèn hồng người chị em đẹp như ngọc.

Ðột nhiên có tiếng quát:

- Ra đi!

Lệnh hồ nước Xung sửng nóng tự hỏi:

- cô gái đuổi ai vậy?

Doanh Doanh lại vừa cười vừa quát:

- nếu còn ko ra thì ta xẻ nước mang lại ướt không còn bây giờ.

Bỗng thấy sáu bạn từ dưới gầm nệm chui ra đó là Ðào cốc lục tiên.

Sáu lão này đằng sau gầm giường nhằm nghe lén coi tân lang với tân nương thủ thỉ gì còn ra sảnh đường khoe với quần hào.

Lệnh hồ Xung đang say sưa trong cuộc vui lòng không lưu ý nên không xuất xắc biết, tuy vậy Doanh Doanh là bạn rất minh mẫn, cô gái khe thấy giờ thở cực kỳ khẽ của sáu lão ở dưới gầm giường.

Lệnh hồ Xung cười ha hả nói:

- Lục vị Ðào huynh! Suýt nữa thì trên hạ mắc bẫy những vị.

Ðào ly lục tiên từ vào tân chống chạy ra lớn tiếng reo:

- Thiên thu vạn tải, vĩnh vi phu phụ! Thiên thu vạn tải, vĩnh vi phu phụ.

Xung hư đang ở trong nhà hoa sảnh nói chuyện tâm sự với Phương hội chứng nghe lũ Ðào cốc lục tiên hò reo cũng không ngoài mỉm cười.

Câu chuyện từ ba năm kia họ vẫn nhằm lòng bây giờ mới nói ra.

Nguyên từ lâu Lệnh hồ nước Xung cùng Doanh Doanh chỉ non thề bể ngơi nghỉ trong quan liêu âm con đường đã đổi câu khẩu hiệu "Muôn năm trường trị, nhất thống giang hồ" thành "Thiên thu vạn tải, Vĩnh vi phu phụ".

Bốn mon sau chính là mùa trăm hoa đua nở, cây cối tốt tươi, Lệnh hồ Xung thuộc Doanh Doanh yên tận hưởng tuần trăng mật nắm tay nhau lên núi Hoa Sơn.

Chàng đưa nữ giới đi bái loài kiến thái sư thúc tổ mong manh Dương để cảm tạ ơn đức lão đã thụ tìm truyền công.

Nhưng hai fan chạy khắp năm tòa bảy ngọn cùng hang sâu rượu cồn thẳm trong khoanh vùng núi Hoa Sơn mà chẳng thấy tông tích mỏng mảnh Dương đâu cả.

Lệnh hồ nước Xung vào dạ bồi hồi kém vui, Doanh Doanh tra cứu lời khuyên nhủ giải:

- Thái sư thúc tổ vẫn thành cao nhân không tính cõi tục, khác nào con thần long thấy đầu nhưng mà chẳng thấy đuôi, tấm thân hạc nội mây ngàn search đâu mang đến thấy?

Lệnh hồ nước Xung thở lâu năm nói:

- Thái sư thúc tổ rứa nhiên kiếm thuật thông thần mà nội lực lão nhân gia truyền thụ mang lại ta cũng tuyệt vậy vô song, bao nhiêu luồng chân khí dị chủng trước kia tạo nên ta phải gian khổ thì nhường nhịn như hiện thời đã bị hóa tán hết rồi.

Doanh Doanh nói:

- Vụ này có thể lên chùa Thiếu Lâm tạ ơn Phương hội chứng đại sư cũng được. Bọn họ không tìm kiếm thấy kiểu cách sư thúc tổ vậy sáng sủa mai khởi hành lên miếu Thiếu Lâm để bái tạ Phương bệnh đại sư.

Lệnh hồ Xung nói:

- Phương triệu chứng đại sư đại diện Phong thái sư thúc tổ truyền thụ thần công mang lại tiểu huynh. Ðại sư đã hết lòng giảng giải hướng dẫn thì cũng chẳng không giống gì một vị ân nhân đái huynh tạ ơn là phải.

Doanh Doanh bĩu môi cười nói:

- Xung lang cho đến ngày nay mà Xung lang vẫn còn đó chưa làm rõ nội công tâm pháp nhưng mà Xung lang mới luyện chính là Dịch cân Kinh của phái thiếu thốn Lâm.

Lệnh hồ nước Xung ủa một tiếng rồi nhảy té lên hỏi:

- Ðó là Dịch cân nặng Kinh ư? Sao Doanh muội lại biết được?

Doanh Doanh tủm tỉm cười cợt đáp:

- những năm trước tiểu muội nghe Xung lang nói là môn nội lực này phong cách sư thúc tổ đang kêu Ðào ly lục tiên để truyền khẩu cho họ với sai họ mang lại nói cùng với Phương chứng đại sư, tiểu muội đã sinh lòng ngờ vực bụng bảo dạ: "Nội công trung ương pháp là môn thần công phức tạp ảo diệu, nếu chỉ luyện không đúng một ly thì vơi ra cũng đưa tới tình trạng tẩu hỏa nhập ma nhưng nặng thì tới mất mạng chết bạn chứ nào nên chuyện đùa như vậy bao giờ Phong thái sư thúc tổ lại truyền miệng cho bọn Ðào ly lục tiên nhằm họ cho nói với Phương bệnh đại sư? Huống bỏ ra Ðào ly lục tiên cho câu chuyện thông thường còn nạp năng lượng nói lăng líu không được phân biệt thì ai đần độn gì lại đem nội công chổ chính giữa pháp truyền khẩu mang lại họ?" Sau tiểu muội tra hỏi đàn họ, chúng ta vẫn cố định nói là sự việc thực do đó nhưng tè muội bắt họ đọc thuộc lòng lại phần đông câu khẩu quyết họ chỉ hiểu được một vài câu rồi nói là quên không bẩn mất rồi. Bạn khác có suy xét hơn làm cho Phương triệu chứng lão hòa thượng cấm ngặt không được phát âm khẩu quyết cơ với bất cứ một ai đái muội đã vặn vẹo hỏi thử Ðào cốc lục tiên vấn đáp câu trước chẳng bám líu gì với câu sau sơ hở đến hơn cả trăm chỗ. Sau chúng ta không chối bào chữa được nữa new thú hận rằng vì Phương triệu chứng đại sư mong muốn cứu mạng đến Xung lang nhưng không tiện nhằm Xung lang gọi rõ. Ðại sư còn dặn Ðào ly lục tiên nếu như Xung lang hỏi cho thì cứ nói là nội công chổ chính giữa pháp của kiểu cách sư thúc tổ truyền mang lại thì Xung lang new chịu rèn luyện.

Lệnh hồ Xung mồm há hốc ra hồi lâu không nói được câu gì.

Doanh Doanh lại nói:

- sự thật thì phong cách sư thúc tổ tất cả kêu bầy Ðào ly lục tiên nhằm nhắn tin tuy nhiên chỉ báo mang đến Phương hội chứng đại sư hay câu hỏi Triều Dương giáo chuẩn bị kéo lên đánh núi Hằng Sơn cùng xin nhì phái thiếu Lâm cùng Võ Ðương viện trợ cho.

Lệnh hồ nước Xung nói:

- Doanh muội cũng tệ quá, sao lão bà biết sớm vụ này mà mang đến giờ mới nói ra?

Doanh Doanh mỉm cười đáp:

- cách nay đã lâu Xung lang ở miếu Thiếu Lâm đã bản tính quật cường, Phương hội chứng đại sư ước ao Xung lang bái đại sư trung bình thày quy đầu thiếu Lâm để tiện câu hỏi truyền thụ Dịch cân Kinh nhưng lại Xung lang nhất định không chịu đựng rũ áo thoát khỏi cửa đánh môn. Trường hợp Phương triệu chứng đại sư lại nhắc tới việc truyền đạt Dịch cân Kinh thì e rằng Xung lang lại nổi máu hero chẳng thà chịu chết chứ không chịu đầu sản phẩm phái khác. Xung lang nhưng mà không luyện Dịch cân kinh há chẳng hư bét? vì chưng vậy mà Phương chứng đại sư đành mượn tiếng kiểu cách sư thúc tổ nhằm Xung lang tưởng sẽ là môn nội công của phái Hoa Sơn new yên trung tâm rèn luyện không tồn tại điều bỏ ra trở ngại.

Lệnh hồ nước Xung đáp:

- Ủa bao gồm thế thật! Doanh muội mà lại nói thiệt thì e rằng đái huynh giữ lại lòng khí khái chẳng chịu đựng luyện đâu, bây chừ Doanh muội thấy số đông luồng chân khí dị chủng đang hóa giải không còn rồi mới nói rõ sự thật.

Doanh Doanh lại bĩu môi cười cợt nói:

- mẫu tính coi thường khỉnh của Xung lang người nào cũng biết rằng đừng gồm dây vào.

Lệnh hồ Xung dịu buông giờ thở dài kéo tay Doanh Doanh nói:

- Doanh muội ơi! Ngày trước bởi vì Doanh muội định chầu trời ở chùa Thiếu Lâm nhằm tiểu huynh được Phương triệu chứng đại sư truyền đạt Dịch cân Kinh cho, tuy Doanh muội không chết mà Phương triệu chứng đại sư cũng không chịu lời Doanh muội truyền dạy Dịch cân Kinh đến tiểu huynh. Ðại sư là bậc chi phí bối võ lâm khôn xiết trọng lời hứa, sau cuối đại sư rước môn thần công truyền thụ cho tiểu huynh sẽ là Doanh muội đã đem tính mạng để đổi lấy chưởng lực này. Mặc dù tiểu huynh chẳng kể gì mang lại sống chết chẳng lẽ lại không vì chưng Doanh muội mà luyện tập hay sao?

Doanh Doanh khẽ nói:

- tè muội đã và đang nghĩ tới điểm này còn có điều không nói ra mà lại thôi.

Lệnh hồ nước Xung nói:

- sáng mai chúng ta lên miếu Thiếu Lâm. Hiện nay tiểu huynh đã học Dịch cân nặng Kinh thì cho đến phải lên chùa xuất gia làm hòa thượng mất.

Doanh Doanh biết nam nhi nói giỡn ngay lập tức đáp:

- Xung lang là 1 tên mang hòa thượng chùa béo không thu, miếu bé dại không nhận. Chùa Thiếu Lâm giới hình thức thâm nghiêm chỉ trong khoảng nửa ngày là nhà chùa sẽ nọc ông sư rượu thịt đánh đòn rồi xua cổ ra.

Lệnh hồ Xung dắt tay nhau vừa đi vừa nói chuyện. Doanh Doanh không ngớt ngó tả dòm hữu dường như để kiếm vật gì.

Lệnh hồ nước Xung thấy vậy ngay tắp lự hỏi:

- Doanh muội tìm đưa ra vậy?

Doanh Doanh đáp:

- tiểu muội không nói vội. Xung lang chuyên cần chờ lát nữa vẫn rõ. Chúng ta chuyến này lên núi Hoa Sơn không được bái kiến Phong thái sư thúc tổ thật là 1 trong điều đáng hối hận đã đành nhưng nếu không thấy fan kia cũng chính là đáng tiếc.

Lệnh hồ nước Xung lấy có tác dụng kỳ hỏi:

- họ còn ao ước tìm kiếm người nữa ư? bạn ấy là ai vậy?

Doanh Doanh mỉm cười cợt không vấn đáp sau câu hỏi của chàng. Bạn nữ nói:

- Xung lang lấy Lâm Bình đưa ra giam vào trong hắc lao mặt dưới Tây hồ nước ở Mai trang thật là một cách an bài xích rất khôn ngoan. Xung lang đã chịu đựng lời với Nhạc tiểu sư muội chiếu cố cho suốt thời gian sống Lâm Bình Chi. Gã sinh hoạt trong hắc lao gồm đủ cơm nạp năng lượng áo mặc lại chẳng còn ai vào kia gia hại gã được vậy nên là Xung lang vẫn trông mong mỏi cho gã một bí quyết rất chu đáo. Tiểu muội đối với một người bạn khác của Xung lang tuy nhiên chiếu cố bằng một bí quyết đặc biệt.

Lệnh hồ nước Xung lại càng không hiểu nhiều tự hỏi:

- Người các bạn khác của ta mà Doanh muội nói đó là ai?

Chàng biết cô bà xã mình thường xuyên làm đông đảo việc ra bên ngoài sự tưởng tượng của những người. Nàng dường như không chịu nói thì hỏi lắm cũng bởi vô dụng.

Tối hôm ấy hai bạn ngụ ngơi nghỉ trong căn nhà cũ của Lệnh hồ nước Xung ngày trước.

Dưới ánh trăng tỏ hai người uống rượu thưởng nguyệt.

Lệnh hồ nước Xung tuy đối lập với cô bà xã kiều diễm nhưng quý ông nhớ tới chuyện xưa trong lòng vẫn chưa hết mối bùi ngùi thương cảm.

Rượu đang vài tuần, trong tín đồ chuếnh choáng, Doanh Doanh bất chợt lộ vẻ vui miệng đặt bình thường rượu xuống khẽ bảo Lệnh hồ Xung:

- Ðúng rồi! bọn họ đi coi mang lại lẹ.

Lệnh hồ nước Xung nghe sườn núi phía đối diện có tiếng khỉ kêu. Chàng không hiểu biết Doanh Doanh giục bản thân đi coi ai nhưng lại cũng theo nàng ra khỏi căn phòng.

Doanh Doanh tiến lẹ về sườn núi mặt kia có tiếng khỉ kêu chí chóe.

Dưới ánh trăng tỏ hai fan trông rõ bảy tám nhỏ khỉ đang súm sít vào một chỗ.

Núi Hoa đánh nguyên là nơi tương đối nhiều khỉ vượn yêu cầu Lệnh hồ Xung không nhằm ý.

Ðột nhiên phái mạnh thấy thân đám khỉ cụ thể có một fan liền chú ý nhìn coi ai té ra hắn là Lao Ðức Nặc.

Lệnh hồ nước Xung vừa tức giận vừa vui mừng. Phái mạnh trở gót toan chạy về phòng để lấy kiếm.

Doanh Doanh kéo tay chàng lại khẽ nói:

- họ tiến gần một chút nữa để xem cho rõ hơn.

Hai người chạy sát lại thêm mười trượng thì thấy Lao Ðức Nặc bị cột vào thân hai con khỉ lớn. Hai bé khỉ này lôi hắn chạy lui rồi lại chạy tới.

Lao Ðức Nặc vốn là tay võ nghệ cao vút thế mà làm cho hai con khỉ dằng đi kéo lại hay không một ít lực lượng làm phản kháng.

Lệnh hồ nước Xung thấy vậy khẽ hỏi:

- tại sao hắn ko tự nhà được để khỉ muốn làm những gì thì làm?

Doanh Doanh cười cợt đáp:

- Xung lang cứ lẳng lặng mà coi rồi đái muội đang thủng trực tiếp nói mang đến nghe.

Khỉ vốn là loài nổi khùng mà ưa hoạt động. Bọn chúng nhảy nhót lộn xộn chẳng dịp nào chịu đựng đứng yên. Lao Ðức Nặc bị hai bé lôi phía hai bên nhảy qua dancing lại. Thỉnh thoảng chúng lại kêu rít lên ra chiều tức giận. Bọn chúng giơ móng lên cào vào phương diện hắn.

Bây giờ Lệnh hồ Xung đã nhìn được rõ thì tay phương diện Lao Ðức Nặc bị cột chặt vào cổ tay con khỉ bên phải, tay trái bị cột vào tay bé khỉ bên trái mà lại bị cột bởi dây lòi tói.

Bây giờ đồng hồ Lệnh hồ nước Xung đã hiểu được phân nửa mẩu chuyện liền hỏi:

- yêu cầu chăng đấy là kiệt tác của Doanh muội?

Doanh Doanh cười hỏi lại:

- kiệt tác thế nào?

Lệnh hồ nước Xung hỏi:

- hợp lý và phải chăng Doanh muội sẽ phế bỏ võ công của Lao Ðức Nặc?

Doanh Doanh đáp:

- chưa hẳn thế đâu. Mẫu đó là trường đoản cú hắn làm nên tội nghiệt.

Ðám khỉ nghe tất cả tiếng fan nói tức thì kêu chí chóe rồi lôi Lao Ðức Nặc quá qua đỉnh núi nhưng mà đi.

Lệnh hồ nước Xung bản tâm ao ước giết Lao Ðức Nặc để báo thù cho Lục Ðại Hữu nhưng nam giới thấy hiện nay hắn bị đau buồn cay đắng hơn là vung kiếm chém một nhát cho hắn bị tiêu diệt ngay yêu cầu chàng cũng bất chấp và cho là cách trả thù này còn thú vị hơn.

Chàng nghĩ về bụng:

- Thằng cha này là 1 đứa gian hoạt khôn lường. Lỗi lầm của hắn còn tệ rộng Lâm sư đệ các vậy hắn có đau buồn như gắng cũng đáng kiếp.

Rồi đấng mày râu nói:

- bổ ra mấy bữa nay Doanh muội chỉ mong mỏi kiếm Lao Ðức Nặc mang đến tiểu huynh thưởng thức.

Doanh Doanh đáp:

- cách đây không lâu gia gia tè muội kên ngọn Triều Dương, thằng phụ thân đó mang lại tâng công nói là lấy được pho Tịch tà tìm phổ đem lại dâng mang lại gia gia. Gia gia hỏi hắn có dụng ý gì thì hắn xin một chân trưởng lão sống Triêu Dương giáo. Gia gia không muốn nói nhiều với hắn liền kêu bạn đem hắn ra tạm thời quản cố. Sau gia gia tự trần, giáo chúng những mắc bận công việc túi những vết bụi chẳng ai hỏi gì đến hắn đề nghị đưa hắn về Hắc Mộc Nhai. Sau mười mấy hôm tiểu muội nhớ tới vụ này liền kêu hắn ra chất vấn mới biết là vì hắn trường đoản cú luyện môn Tịch tà tìm pháp tuy thế không đúng lề lối chẳng được ích gì mà phiên bản lãnh vô song mấy chục năm số đông bị mất hết. Hắn lại là hung thủ gần cạnh hại Lục sư đệ của Xung lang. Cách nay đã lâu Lục sư đệ bình sinh thích hợp nuôi khỉ phải tiểu muội kiếm hai nhỏ khỉ to để quấn dắt cùng với hắn rồi thả bên trên núi Hoa Sơn.

Nàng nói chấm dứt vươn tay ra núm lấy cổ tay Lệnh hồ nước Xung thở nhiều năm nói:

- ngạc nhiên Nhậm Doanh Doanh này lại buộc hắn chung thân vào với chủng loại khỉ không rời xa nữa.