người sáng tác Ngưng Mâu tốt nhất Thuấn Thể một số loại tinh thần Full like ngay

Truyện Tứ Đại Gia Tộc: phiên bản Tình Ca Của vương Tử là 1 truyện bắt đầu được gửi đến bạn đọc trên trang đọc truyện online, một truyện khá đặc sắc và thú vui với rất nhiều cung bậc xúc cảm khác nhau của tình yêu, bao gồm chút yêu thương ghét, giận hờn, ghi nhớ mong. Mời bạn đọc truyện ngôn tình bên dưới ngòi cây viết của tác giả Ngưng Mâu tốt nhất Thuấn, sinh sống động, chân thật và đầy mức độ hút.Cô là đánh Mạt, là 1 người thanh nữ ly hôn, bố giờ trước, sử dụng một mảnh đất trị giá hàng trăm ngàn triệu nhằm trao đổi thoải mái của phiên bản thân mình, mặc dù cho có cần chịu sự cô đơn đến đâu cũng ko thể bằng sự đả kích ấy, vì thế cô có tác dụng ra hành vi kinh người. . .Anh là Quý Thần Hi, là hoàng thái tử của lãnh địa Eros châu Âu, bác sĩ khoa tim óc nổi danh cố kỉnh giới, bởi vì trốn tránh thừa kế vương vãi vị mà lại đến tp H, và ở 1 quán bar đang vô tình chạm chán được đàn bà thần trong lòng. . .Trong ánh đèn sáng màu rực rỡ, cô đưa bàn tay cute trắng nõn duy nhất cái: “Dám đùa một trò chơi tình yêu thương với tôi không?”Bị chỉ đích danh anh nở nụ cười hớn hở, kéo thân thể quyến rũ của cô qua, hôn say đắm, bí quyết xa quán bar nhộn nhịp, ở trên giường to khách sạn, ngọn lửa tình của cô ấy và anh càng tất yêu cứu vãn. . .Ai ngờ ngày hôm sau, cô vậy cơ mà để lại một tờ giấy nợ “gọi vịt ” ko thấy tung tích, anh tức giận nhất định phải bắt được cô hung hăng hôn môi. Chạm mặt mặt nữa, cô sử dụng thái độ lạnh nhạt nộp đối chọi tiến vào công ty của công ty tốt, nếu như trường đoản cú chui đầu vào lưới, thì chớ trách anh ko thương mùi hương tiếc ngọc.Liệu liệu có còn gì khác nữa mang lại tất cả, Truyện sẽ nói cho bạn biết, cho mình lời hồi đáp, bạn có thể tìm đọc hầu như truyện khác thuộc thể nhiều loại như: giao dịch Hàng Tỷ: Tà thiếu Xin dùng Chậm, kỹ năng Bảo Bối: Tổng Tài không Được Đụng mẹ Ta, vợ Trước Của Tổng Giám Đốc tiết Lạnh,...


CHƯƠNG MỚI NHẤT

Chương 133: hạnh phúc viên mãn ( Đại Kết Cục tứ )

DANH SÁCH CHƯƠNG

1 Chuyển cấp tốc đến trang

Chương 1: Tôi mong mỏi ly hôn

“Đây là mẫu gì?” giữ Lăng nhìn tờ giấy trước mặt.

“Giấy thỏa thuận hợp tác ly hôn” tô Mạt giải thích dễ dàng và đơn giản tên call của tờ giấy này, sau đó bình tĩnh nói: “Tôi muốn ly hôn cùng với anh, bây giờ, lập tức, lập tức”

“Tại sao?” lưu giữ Lăng rất ước ao vợ bản thân nói rõ tại sao ly hôn.

“Anh rước tôi chỉ cần vì mảnh đất Cửu Long này, hiện nay tôi đưa nó cho anh, chỉ việc anh ký giấy thỏa thuận hợp tác li hôn, mảnh đất này đã là của anh.”

Tô Mạt thản nhiên nói, góc nhìn bình tĩnh như nước.

Lưu Lăng cạnh tranh mà tin.

Tô Mạt với anh là vợ ông chồng ba năm, cho dù người bà xã này ngày thường xuyên là người hơi hờ hững một chút, dù nắm nào đi nữa cũng trở nên không thể là người tùy ý nói ra hai chữ “Ly hôn” như vậy. Huống chi, chiếc giá của ly hôn chính là mảnh khu đất Cửu Long này.

Lưu Lăng nhằm tờ giấy thỏa thuận hợp tác li hôn tê xuống, hơi tức giận cơ mà nói: “Em cho rằng ly hôn là chuyện nghịch giỡn? chất nhận được em nói ly thì ly? hơn nữa, anh làm sai vị trí nào, sao em muốn ly hôn với anh?”

Tô Mạt chẳng phần lớn xem như không bắt gặp sự khó chịu của anh, ngược lại cười nhạt một tiếng: “Anh muốn mảnh đất nền Cửu Long này, nhưng mà tôi mong mỏi có tự do của mình, tại sao như vậy không lẽ còn bắt buộc hủy quăng quật cuộc hôn nhân gia đình vốn không nên xẩy ra này của chúng ta?”

Đúng là mảnh đất nền Cửu Long này anh muốn! Nhưng, sơn Mạt, cô là vk của anh hơn bố năm, anh cũng muốn!

“Tô Mạt, hãy nghe anh nói” lưu giữ Lăng khống chế nóng nảy của mình, tất cả ý định bình tâm hòa nhã thuyết phục vợ của mình: “Chúng ta thành thân đến hiện nay em làm rất tốt, đối với anh cũng rất tốt, anh yêu em, em không thể cũng chính vì những thứ quanh đó thân mà lại nhẫn tâm rời ra khỏi anh như vậy. Em biết không, trong những năm này anh quen thuộc sự mãi sau của em, ví như như ngày như thế nào đó không tồn tại em sống đây, anh làm cố gắng nào trải sang 1 mình đây? tô Mạt”

Lưu Lăng nói ra chung tình vợ ck để vãn hồi hôn nhân, tuy vậy một thú vui trong đôi mắt vợ tôi cũng không có, đủng đỉnh nói ra: “Abby, Aimee, Emily còn phụ tá anh nữa, anh cũng nói với họ bởi thế sao?”

Bốn cái thương hiệu làm vẻ mặt giữ Lăng vốn đã thâm tình chân thành đột nhiên biến sắc, tức giận nói: “Em điều tra anh! ?”

Ngụ ý, đã bằng lòng mình thực sự bên phía ngoài có…

“Tôi không có hứng thú điều tra bất kỳ kẻ nào”

Tô Mạt vốn là không hẳn là dạng hình người vợ ba ngày hai bữa đi kiếm thám tử tư, tuy nhiên mà, cô nhạy cảm cảm rộng so cùng với thám tử tư một ít thôi. Vốn là cô có thể làm bộ như ko biết, nhưng bốn vị thiên thần kia đã tìm về cửa, cô làm thế nào lại làm cỗ như lần khần đây?

“Đừng bảo là gần như thứ chuyện tình kia không có ý nghĩa.” nhị ngón tay của đánh Mạt xốc lên giấy thỏa thuận hợp tác li hôn trên bàn, chỉ vào một trong những điều khoản: “Ở khu vực này tôi viết rất rõ ràng, thỏa thuận hợp tác ly hôn của tớ với anh, sau khi ly hôn gia sản của anh tôi không đòi chia, mà lại danh nghĩa đất cơ sở y tế Cửu Long của tớ hoàn toàn tự động thuộc về anh.”

Theo ngón tay của cô, lưu lại Lăng đương nhiên nhìn thấy câu pháp luật kia khiến anh rượu cồn lòng ko dứt, nhưng lại đồng thời, anh cũng bắt gặp một điều phía dưới.

“Tại sao hàng năm phải trả tầm giá thuê 100 vạn mang đến em!”

Tô Mạt thả giấy thỏa thuận, hơi khó khăn hiểu hỏi trái lại anh: “Tại sao tôi thiết yếu nhận?”

“Không phải em nói là, đất bệnh viện Cửu Long tự động thuộc về anh sao?”Lưu Lăng chỉ vào chữ viết sai màu đen.

“Anh tất cả biết mảnh đất này đáng từng nào tiền xuất xắc không?” tô Mạt hỏi xong, từ bỏ giải đáp: “Một tỷ”

“Dĩ nhiên anh biết” bởi vì anh biết, đề nghị năm kia mới rất có thể dùng hết tất cả mưu kế để cưới tô Mạt.

“Chẳng lẽ anh nhận định rằng tôi sẽ không công nhưng mà đưa mảnh đất này cho anh?” Khóe miệng Tô Mạt nở ra nụ cười lạnh: “Mảnh đất này, giá tiền thuê sử dụng thường niên một trăm vạn, anh chỉ việc thời gian tía mươi năm, ba mươi năm sau, mảnh đất nền này mới trọn vẹn thuộc về anh!”

“Tại sao là bố mươi năm?” Anh hoài nghi vợ mình sẽ làm buôn bán lỗ vốn.

“Bởi vì, tôi gả cho anh tía năm, cho nên tôi mong mỏi anh trả không còn trong 30 năm” đánh Mạt bình thản nói đáp án.