Tôi vốn yêu nước Nga, văn học tập Nga. Tôi lưu giữ hồi lớp 5 vẫn biết phát âm “Con đường đau khổ” của Aleksei Tolstoy, “Sông Đông êm đềm” của Sholokhov.


Cơ duyên với xứ sở Bạch dương

Với “Chiến tranh và hòa bình” của Lev Tolstoy không hiểu biết nhiều nhiều về thiết yếu trị mà lại tôi lại mê mẩn hai nhân vật dụng Natasa cùng Andray tới cả thuộc lòng đoạn về cây sồi mùa đông xuất hiện thêm trong cuộc gặp gỡ giữa hai người.

Sở dĩ yêu văn học tập Nga đến như vậy là bởi vì năm 1976, tôi từ quê ra Đà Nẵng cùng với ba. Ngôi trường Nguyễn Ái Quốc 4, nơi tía tôi là giảng viên, bao gồm thư viện khôn cùng lớn. Khu nhà tại của công ty chúng tôi lại liền kề ngay thư viện. Một trong những buổi học nghỉ ngơi trường, chiều tối không biết làm gì tôi lại chui vào đây. Cô Yến thủ thư – người hay nhờ vào tôi nhổ tóc sâu, cứ thủ thỉ nói về mọi cuốn sách cô ưng ý mà đa phần là văn học tập Nga. Vậy là cô bé bé dại xíu như tôi đã bị “tiêm nhiễm”, đọc hết cuốn này mang lại cuốn khác suốt 4 năm sinh sống đó. To lên không có điều khiếu nại qua nước Nga, nhưng sâu thẳm vào trái tim tôi, nước Nga khôn cùng thiêng liêng và tươi đẹp. Cứ mỗi năm mang lại ngày kỷ niệm giải pháp mạng mon 10 Nga, tối trước đó, nắm nào tôi cũng để dành thời gian xem công tác trên VTV1 hoặc VTV3. Radio thì suốt cả ngày mở “Đôi bờ”, “Đợi anh về","Thời thanh niên sôi nổi","Cuộc sống ơi ta mến yêu người" cùng cả những bài bác dân ca Nga xao xuyến…

Lên cấp ba, 3 năm học tiếng Nga cũng đủ tạo cho tôi thêm thấy nước Nga gần cận với mình hơn nữa. Bẵng đi sát chục năm không làm báo, rồi có tác dụng nghề này, tôi thấy bản thân duyên nợ với nước Nga với quyết bắt buộc làm nào đó để thể hiện. Bài báo phải tất cả hàm lượng thông tin, từ bạn thật câu hỏi thật mới tất cả sức thuyết phục.

*
*
*
*

Tác mang (nữ) chụp cùng lãnh sự quán Nga tại Đà Nẵng vào lễ kỷ niệm 70 năm thắng lợi phát xít- 2015. Ảnh: T.L.

Vậy là năm 2006, tôi tìm đến hai sĩ quan tiền Quân quần thể 5 gắn bó cùng với nước Nga thời đi học. Kỷ niệm sẽ xa, những người lính vất vả lắm new nhớ lại. Tôi kính yêu từng cụ thể đắt giá, khêu gợi để họ trọng điểm tình. Tín đồ này là tình yêu với đa số bà mẹ, bạn kia là những thầy cô giáo. Vốn đọc biết về nước Nga hồi còn nhỏ xíu được thời gian phát huy chức năng làm cho bài xích báo thêm mượt mại. Vậy là bài đầu tiên: “Nước Nga 1 thời để nhớ” đã ra đời. Những nhân đồ được tôi viết hết sức xúc động do tôi đã cầm họ nói tới tình cảm cùng với nước Nga. đặc biệt quan trọng hơn nữa là nhờ nội dung bài viết đăng báo, họ sẽ nối được liên hệ với những người dân bạn học tập ở Nga. Những con trong đơn vị đọc bài viết về cha thêm trường đoản cú hào cùng đi giới thiệu khắp địa điểm làm những ông rất vui. Kế tiếp nhờ đều nhân vật đầu tiên này giới thiệu, tôi lại tìm về những sĩ quan đã từng đi Nga. Có những người dân khi tìm kiếm đến, họ nói chỉ sinh hoạt nước Nga một năm, không có gì nhằm viết, nhưng kiên cường hỏi kỹ, họ vẫn có những kỷ niệm khôn xiết cảm đụng về nước Nga như trường đúng theo Đại tá Lê Hữu Xuân nguyên, nhà nhiệm Biên chống Quân quần thể 5. Ngành tình báo không dễ viết, vậy nhưng tôi vẫn có bài dài: “Người quân nhân quân báo Việt với nước Nga”.

Có trường đúng theo nhân vật không còn đi Nga nhưng lại sở hữu tình yêu với nước Nga vô cùng sâu đậm như Đại tá Trịnh Văn Tâm, bộ CHQS Đắk Lắk, là cảm xúc để tôi viết “Phó thiết yếu ủy mê nước Nga” năm 2011. “Hãy để anh đổi mới niềm hy vọng/ Thành làn sóng xanh xô mạnh trong biển khơi cả lòng em/ Thành bản nhạc cùng với lời ca vơi ngọt/ Hay vày sao của lòng em lấp lánh trong đêm…” - lời ca trong một bộ phim nổi giờ của Nga trong năm 80 “Em là bài ca của anh” với sát 30 câu được anh vai trung phong chép một mạch. Mọi dòng chữ hối hả, hầu hết ca từ tưởng chừng đã trở nên lãng quên vào khoảng thời gian gần 30 năm, bây giờ đang hiển hiện, tươi rói…

Đến hẹn lại lên

Lần đầu tiên tôi chạm chán Tiến sĩ trằn Văn Sơn, nguyên Phó trưởng phòng ban Cơ yếu cơ quan chỉ đạo của chính phủ tại quán coffe khi đi cùng một cựu chiến binh. Biết ông từng học tập ở Nga 10 năm, tôi khôn khéo hỏi cẩn thận theo ý trang bị của mình. Phần đông gì tôi vẫn biết về nước Nga làm cho cho mẩu chuyện thêm sôi nổi, tự nhiên. Shop chúng tôi cứ nói không còn chuyện này mang đến chuyện khác từ sáng mang đến 11 giờ đồng hồ trưa. Nội dung bài viết “Từ bệ phóng xứ Bạch dương” đăng bên trên Nguyệt san Sự kiện cùng Nhân bệnh dài mang đến gần 2000 chữ làm ông è cổ Văn sơn vô cùng bất ngờ và ngạc nhiên. Sau này, nhờ bài viết ấy, ông kể mang lại tôi nghe những đề tài khác rất thú vị. Viết khó khăn nhất là trường đúng theo Đại tá Phạm Đới, nguyên Phó tham mưu trưởng Quân khu 5. Tôi biết ông gồm đến 6 năm “dùi mài gớm sử” tại nhị trường quân sự lớn ở nước bạn. Giờ Nga ông vẫn còn nói làu làu nhưng không hiểu sao nhiều năm liền kiên trì đến phòng ban rồi cho nhà “hầu chuyện” ông vẫn không thích tả lời bỏng vấn. Sau cùng tôi suy nghĩ ra giải pháp in tất cả những bài bác báo tôi đã viết về nước Nga mang đến ông xem và một tuần sau trở lại. Chắc hẳn rằng thấy tôi sẽ đủ uy tín, ông dành cho hai buổi nhằm kể mang đến tôi nghe về 1 thời thanh xuân tươi đẹp của ông. Mang đến xem cả mọi hình hình ảnh về nước Nga mà ông cất giữ trong rương từ vô cùng lâu. Bài viết: “Từ học viện Frunze cho Voroshilov” trên Báo QĐND năm 2015, làm nhiều cán bộ Quân khu vực 5 ngạc nhiên. Bọn họ không nghĩ bằng hữu vốn âm thầm lặng của bản thân mình lại từng học trường huấn luyện và giảng dạy tướng lĩnh của Nga.

Vậy là cho hẹn lại lên, cứ đến ngày 7-11, kỷ niệm bí quyết mạng mon 10 Nga, trên những báo thông thường sẽ có các bài viết của tôi. Đặc biệt Báo QĐND gần như là tôi luôn có bài bác ở trang quốc tế. Nhân vật quanh đó cán bộ quân sự còn có rất nhiều người là phương tiện sư, ngành năng lượng điện ảnh, phi công dân sự… hàng chục nội dung bài viết giúp độc giả hiểu hơn về nước Nga và tình hữu hảo Việt - Nga với tôi là cả sự mê man dù không ít nhọc nhằn.

Với tình cảm, trọng trách và lòng đam mê, chắc chắn rằng tôi sẽ thường xuyên viết về nước Nga thân yêu. Tôi mong bằng ngòi bút của bản thân mình làm cái cầu nối nhằm góp phần tăng cường tình hữu nghị thân hai nước việt nam và Nga cùng xem đấy là sự tri ân bé nhỏ tuổi của tôi so với nước Nga...